Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 48: Máu Nghịch Thiên Cốt**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 17:53:32 | Lượt xem: 2

Gió rít gào qua những khe đá hẹp của hang động sâu thẳm, mang theo hơi lạnh thấu xương của đỉnh núi Tuyết Sơn. Nhưng cái lạnh từ ngoại cảnh chẳng thấm tháp gì so với luồng hàn khí vạn năm đang bùng phát từ chính cơ thể Lăng Tuyết Y.

Lúc này, Thánh nữ của Băng Tuyết Tiên Cung, người vốn mang vẻ đẹp thoát tục như trăng trên đỉnh núi, lại đang co rúm người trên mặt đất lạnh lẽo. Lớp áo choàng trắng muốt đã bị sương muối bao phủ, mái tóc đen dài dần biến thành màu trắng của tuyết già. Cửu U Hàn Thể — thiên phú tối cao nhưng cũng là lời nguyền nghiệt ngã nhất — đang nhân lúc nàng trọng thương mà phản phệ dữ dội.

"Lạnh… lạnh quá…"

Tiếng thều thào đứt quãng vang lên từ đôi môi tím tái. Mỗi hơi thở nàng phả ra đều hóa thành vụn băng nhỏ li ti. Không gian xung quanh bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt vì quá lạnh, các loại thực vật bám trên vách đá lập tức khô héo, vỡ tan thành tro bụi.

Diệp Trần ngồi cách đó không xa, ánh mắt ngưng trọng. Hắn cảm nhận được cái chết đang cận kề người con gái này. Dù chỉ mới đồng hành một đoạn đường ngắn, dù xuất thân của hai người là một trời một vực, nhưng hắn không thể trơ mắt nhìn nàng chết.

"Lão Quy, không còn cách nào khác sao?" Diệp Trần gằn giọng hỏi trong tâm thức.

Từ bên trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, một luồng ánh sáng xanh mờ nhạt hiện ra, hóa thành hình bóng một lão rùa già lờ đờ, chép miệng đầy vẻ nghiêm trọng: "Cửu U Hàn Thể phát tác ở cấp độ này, trừ phi có linh dược cấp bậc Chí Tôn hoặc một vị cường giả Hóa Thần dùng toàn bộ tu vi bình định, nếu không… nàng ta chỉ có nước hóa thành tượng đá vĩnh cửu. Mà nơi rừng thiêng nước độc này, lấy đâu ra mấy thứ đó?"

Lão Quy dừng lại một chút, ánh mắt gian xảo đột nhiên lóe lên một tia dị sắc khi nhìn chằm chằm vào cơ thể Diệp Trần: "Tuy nhiên… tiểu tử ngươi là ngoại lệ. Ngươi có Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt."

Diệp Trần nhíu mày: "Nói rõ hơn đi."

"Xương của ngươi đã dung hợp với Nghịch Mệnh Châu, máu của ngươi không còn là máu phàm. Nó chứa đựng dương hỏa chí cương sinh ra từ quá trình 'tự hủy và tái tạo' liên tục. Đó là loại sức mạnh có thể chống lại quy luật tự nhiên, nghịch chuyển sinh tử. Dùng máu của ngươi để dẫn hỏa, dùng nhục thân của ngươi làm vật chứa để hút lấy hàn khí trong nàng ta ra."

Lão Quy thở dài, giọng nói bỗng trở nên trầm thấp: "Nhưng hãy nhớ kỹ, Cửu U Hàn Thể là năng lượng cấp bậc Tiên giới tầng cao. Khi ngươi hút hàn khí đó vào người, xương cốt của ngươi sẽ bị đóng băng, sau đó nát vụn. Ngươi sẽ phải trải qua nỗi đau đớn gấp mười lần lúc bình thường. Nếu ý chí không đủ kiên định, ngươi sẽ vỡ vụn cùng với đống xương đó."

Diệp Trần không đáp, hắn đứng dậy, bước từng bước nặng nề về phía Lăng Tuyết Y. Mỗi bước chân của hắn dẫm lên nền hang đá đều để lại dấu chân đỏ rực vì sức nóng từ bên trong cơ thể phát tỏa.

Hắn ngồi xuống, nhìn khuôn mặt tái nhợt nhưng vẫn giữ vẻ thanh cao của nàng. Không một chút do dự, Diệp Trần dùng móng tay rạch một đường dài trên lòng bàn tay trái.

"Xoẹt!"

Máu đỏ tươi tuôn ra. Nhưng lạ lùng thay, máu của Diệp Trần không hề lạnh đi giữa không gian đóng băng này. Ngược lại, nó bốc hơi nghi ngút, bên trong ẩn hiện những tia sáng vàng kim nhạt màu — đó là tinh túy của Nghịch Thiên Cốt.

Diệp Trần đưa bàn tay đang chảy máu áp vào trán Lăng Tuyết Y, tay còn lại nắm chặt lấy đôi bàn tay lạnh ngắt của nàng.

"Oanh!"

Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong tâm linh hai người. Hàn khí và Dương hỏa va chạm trực diện.

Diệp Trần cảm thấy như có hàng vạn mũi kim bằng băng đang từ tay nàng đâm xuyên qua huyết quản, điên cuồng lao thẳng vào trong tim mình. Cái lạnh đó đáng sợ đến mức nhịp tim của hắn suýt chút nữa đình trệ. Môi hắn lập tức trắng bệch, lông mày phủ một lớp sương lạnh rậm rạp.

"Vạn Cổ Nghịch Thiên… Hóa cho ta!" Diệp Trần nghiến răng gầm nhẹ.

Bên trong cơ thể hắn, những đoạn xương vốn dĩ đen nhánh như mực đột nhiên run rẩy dữ dội. Sức mạnh từ Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu bùng phát, ép cho dòng máu chứa sức mạnh nghịch thiên chảy ngược về phía vết thương, truyền trực tiếp vào huyết quản của Lăng Tuyết Y.

Lăng Tuyết Y mơ màng trong cơn mê sảng, đột nhiên cảm nhận được một luồng suối nước nóng rực lửa len lỏi vào cơ thể đang khô héo của mình. Luồng sức mạnh đó không hề dịu dàng, nó tràn đầy sự ngông cuồng, bá đạo và ý chí bất khuất. Đi đến đâu, hàn băng trong kinh mạch nàng tan chảy đến đó.

Nàng run rẩy mở mắt, nhìn thấy khuôn mặt của Diệp Trần chỉ cách mình chưa đầy một gang tay. Nàng thấy hắn đang đau đớn đến mức cơ bắp co rút, thấy từng tấc da thịt trên cánh tay hắn bị đóng băng rồi lại nứt ra, máu tươi tuôn chảy liên tục.

"Ngươi… dừng lại… ngươi sẽ chết…" Nàng mấp máy môi, muốn đẩy hắn ra nhưng không còn chút sức lực nào.

Diệp Trần trợn trừng mắt, ánh mắt đỏ ngầu vì áp lực: "Im lặng! Mạng của Diệp Trần ta… ông trời còn không thu nổi, mấy cái hơi lạnh này… làm gì được ta?"

"Rắc rắc!"

Một tiếng động khô khốc vang lên từ lồng ngực Diệp Trần. Xương sườn của hắn bắt đầu vỡ vụn dưới áp lực cực hạn giữa hai dòng năng lượng. Đây chính là điểm đặc biệt của Nghịch Thiên Cốt — mỗi lần đối diện với sự hủy diệt, nó sẽ tìm cách phá vỡ giới hạn cũ để tái sinh.

Lão Quy đứng một bên nhìn cảnh tượng này, trong mắt hiện lên sự tán thưởng pha lẫn kinh hãi: "Tiểu tử này đúng là một kẻ điên. Hắn không chỉ đang cứu người, hắn đang lợi dụng chính hàn khí của Cửu U Hàn Thể để ép cho Nghịch Thiên Cốt tiến hóa cấp tốc! Đây là lối tu luyện tìm chết nhất mà ta từng thấy!"

Máu từ lòng bàn tay Diệp Trần càng lúc càng chảy nhiều hơn, thấm đẫm vào y phục trắng của Lăng Tuyết Y, tạo thành những bông hoa bỉ ngạn đỏ rực rỡ trên tuyết trắng. Linh khí nóng bỏng cuồn cuộn đổ vào cơ thể nàng, giúp trái tim nàng đập lại một cách mạnh mẽ.

Cơn đau của Diệp Trần đã đạt đến đỉnh điểm. Hắn cảm nhận được xương cốt toàn thân mình như bị nghiền nát thành bột mịn, rồi lại được một luồng sức mạnh cổ xưa gom lại, nung nấu trong lò lửa vĩnh hằng.

"A!!!"

Diệp Trần gầm lên một tiếng chấn động hang động. Một vòng tròn sóng xung kích vô hình từ cơ thể hắn lan tỏa, hất văng mọi vụn băng xung quanh. Mái tóc đen của hắn bay loạn, khí thế trên người đột ngột tăng vọt.

Phàm Cốt Cảnh — Viên Mãn!
Hoán Huyết Cảnh — Nhập Môn!

Chỉ trong tích tắc sinh tử, hắn đã dùng sức mạnh của Cửu U Hàn Thể làm búa, dùng Nghịch Thiên Máu làm lửa để rèn giũa nhục thân, trực tiếp đột phá đại cảnh giới.

Khi ánh sáng vàng kim thu lại vào bên trong da thịt, hàn khí trong hang cũng dần dần tan biến. Lăng Tuyết Y không còn run rẩy nữa, sắc hồng hào đã trở lại trên đôi môi anh đào của nàng. Tuy nhiên, do mất máu quá nhiều và kiệt sức sau khi đột phá, Diệp Trần không chịu nổi nữa, cả người hắn đổ gục xuống, đầu tựa vào vai Lăng Tuyết Y, hơi thở dồn dập.

Hang động chìm vào tĩnh lặng. Chỉ còn tiếng sủi bọt của dịch lỏng chảy ra từ những tảng băng tan và tiếng tim đập thổn thức của hai người.

Lăng Tuyết Y lặng lẽ nhìn người thiếu niên đang hôn mê bên cạnh. Nàng cảm nhận được dòng máu của hắn vẫn đang lưu chuyển trong người mình, nóng bỏng và mạnh mẽ. Từ nhỏ đến lớn, nàng luôn là Thánh nữ băng thanh ngọc khiết, đứng trên cao nhìn xuống chúng sinh, chưa bao giờ có ai dám chạm vào người nàng, chứ đừng nói là hiến máu cứu mạng theo cách thô bạo mà chân thành thế này.

Nàng đưa bàn tay còn run rẩy, nhẹ nhàng chạm vào những vết nứt trên cánh tay Diệp Trần. Vết thương đang khép lại với tốc độ thần kỳ, nhưng vết máu khô vẫn còn đó, minh chứng cho sự điên cuồng vừa rồi.

"Diệp Trần… cái tên này, ta sẽ ghi nhớ." Nàng khẽ thì thầm, một giọt lệ không rõ là lạnh hay nóng khẽ lăn dài trên gò má, rồi rơi xuống, tan vào lớp máu khô trên áo hắn.

Ở một góc tối, Lão Quy thu lại hình bóng, khẽ lẩm bẩm: "Tiên duyên, nghiệt duyên hay là nghịch duyên đây? Cửu Trọng Thiên sắp loạn thật rồi…"

Bên ngoài, tuyết vẫn rơi, nhưng bên trong hang động nhỏ bé ấy, ngọn lửa của sự phản nghịch và một sợi tình tơ kỳ lạ đã bắt đầu bén rễ, nung nấu cho một hành trình đạp nát vạn cổ mây trời.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8