Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 47: Lăng Tuyết Y Lộ Diện**
**CHƯƠNG 47: LĂNG TUYẾT Y LỘ DIỆN**
Sâu trong Vạn Thú Lâm, ánh hoàng hôn cuối cùng đã bị nuốt chửng bởi những tán lá cổ thụ rậm rạp. Bóng tối đổ xuống như một tấm màn đặc quánh, mang theo hơi thở của tử vong và sự nguyên thủy. Diệp Trần cõng Lăng Tuyết Y trên lưng, bước chân hắn nặng nề dẫm lên lớp lá mục, tiếng "rắc rắc" vang lên khô khốc giữa sự tĩnh lặng đến rợn người.
"Tìm thấy rồi, một cái hang đá tự nhiên ẩn dưới rễ của Thụ Yêu." Tiếng nói của Lão Quy vang lên từ trong thức hải của Diệp Trần, mang theo chút mệt mỏi nhưng vẫn không giấu được vẻ gian xảo vốn có.
Diệp Trần không đáp, hắn nghiêng người lách qua kẽ hở giữa hai khối đá lớn rêu phong, tiến vào sâu trong hang. Hắn cẩn thận đặt Lăng Tuyết Y xuống một bệ đá phẳng. Lúc này, thân thể nàng lạnh buốt như một khối băng vạn năm, những sợi tóc trắng mờ bắt đầu phủ đầy sương giá, lan dần từ chân tóc xuống bờ vai gầy guộc.
"Khặc khặc, tiểu tử, lần này ngươi nhặt được món hời lớn, nhưng món hời này cũng dễ làm ngươi mất mạng lắm đấy." Lão Quy từ trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu hiện ra, biến thành một vầng sáng mờ ảo hình con rùa già, bay lơ lửng giữa không trung. Nó nheo nheo đôi mắt ty hí nhìn về phía Lăng Tuyết Y, tặc lưỡi: "Cửu U Hàn Thể, lại còn là loại biến dị cực đoan nhất. Khi bình thường thì đây là thiên phú tuyệt thế, nhưng khi trọng thương, linh lực mất kiểm soát, nó sẽ quay lại thôn phệ chủ nhân."
Diệp Trần nhìn gương mặt của Lăng Tuyết Y. Sau lớp mạng che mặt đã bị rách một góc, thấp thoáng hiện ra một dung nhan có thể khiến vạn vật đều phải ngưng đọng. Da nàng trắng một cách nhợt nhạt, nhưng lại mang theo một vẻ thanh cao thoát tục, tựa như một đóa sen băng nở rộ giữa u minh. Chỉ có điều, hơi thở của nàng lúc này đã vô cùng mỏng manh, tựa như một ngọn đèn trước gió.
"Làm sao để cứu nàng?" Diệp Trần trầm giọng hỏi, bàn tay hắn vô tình chạm vào mu bàn tay nàng, lập tức một luồng hàn khí thấu xương xông thẳng vào kinh mạch, khiến cánh tay hắn tê liệt trong tích tắc.
"Hàn khí của nàng đã thấm vào lục phủ ngũ tạng, phong tỏa hết nguyên thần. Muốn cứu nàng, trừ phi ngươi có thể dùng ngoại lực 'đốt' cháy lớp băng này." Lão Quy lắc lắc cái đầu: "Nhưng linh khí của Đệ Nhị Trọng Thiên này quá loãng, hỏa hệ công pháp thông thường chỉ vừa chạm vào sẽ bị hàn khí kia dập tắt ngay lập tức. Chỉ có…"
Lão Quy nhìn vào lồng ngực của Diệp Trần, nơi trái tim hắn đang đập mạnh mẽ: "Chỉ có 'Nghịch Thiên Huyết' của ngươi. Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt của ngươi vốn sinh ra từ trong sự hủy diệt, nó mang theo dương cương chi lực mãnh liệt nhất của Thái Cổ. Chỉ có sức nóng từ tủy xương của ngươi mới có thể áp chế được cái lạnh này."
Ánh mắt Diệp Trần đanh lại. Hắn hiểu ý của Lão Quy. Nghĩa là hắn phải lấy máu nuôi người, dùng thân thể mình làm vật dẫn hỏa để sưởi ấm cho nàng.
Đúng lúc này, Lăng Tuyết Y đột nhiên rên rỉ một tiếng nhỏ đau đớn. Những mảng băng xanh lam bắt đầu kết lại trên bề mặt da của nàng, không khí xung quanh đột ngột giảm xuống mức đóng băng. Những phiến đá trong hang bắt đầu nứt ra vì sức ép của cái lạnh.
"Cửu U bộc phát rồi! Tiểu tử, nhanh lên, nếu không nàng ta sẽ biến thành một bức tượng băng vĩnh cửu, mà cái hang này cũng sẽ bị đóng sập!" Lão Quy hét lớn.
Diệp Trần không do dự thêm một giây nào. Hắn ngồi xuống phía sau Lăng Tuyết Y, vòng tay ôm lấy thân hình mảnh mai nhưng cứng đờ vì giá rét ấy vào lòng. Một cảm giác lạnh buốt đến mức rát da truyền đến, khiến toàn thân Diệp Trần run lên bần bật. Cảm giác đó không chỉ là cái lạnh bên ngoài, mà là một loại quy tắc băng hàn đang muốn xé nát huyết mạch của hắn.
"Nghịch Thiên Hóa Long Quyết – Huyết Cốt Nhiên Thiêu!"
Diệp Trần gầm nhẹ một tiếng, trong người hắn, bộ xương vốn đen nhánh bắt đầu phát ra những tiếng nổ "bùm bùm" chói tai. Hắn đang chủ động ép gãy những mảng xương nhỏ trong người, để sức mạnh tái tạo bùng nổ. Theo quy tắc của Nghịch Thiên Cốt, mỗi lần xương cốt gãy đi, sức sống bộc phát sẽ tăng lên gấp bội.
Trong chớp mắt, cơ thể Diệp Trần đỏ rực lên như sắt nung. Một luồng hơi nóng kinh người thoát ra từ lỗ chân lông, bao phủ lấy cả hai người. Sương mù trắng xóa bốc lên nghi ngút do sự va chạm giữa hai luồng khí nóng lạnh cực đoan.
"Ưm…" Lăng Tuyết Y mơ màng cảm nhận được một luồng nhiệt lượng bao la đang bao bọc lấy mình. Giữa cơn ác mộng vĩnh hằng lạnh lẽo, nàng thấy mình như rơi vào một lò lửa ấm áp, một vòng tay thô ráp nhưng vững chãi như núi cao đang che chở cho nàng.
Nhưng đối với Diệp Trần, đây là một cuộc tra tấn. Hàn khí của Lăng Tuyết Y điên cuồng tràn vào cơ thể hắn thông qua sự tiếp xúc trực tiếp. Chúng như hàng vạn mũi kim băng đâm thẳng vào tủy xương, tranh đấu kịch liệt với sức nóng của Nghịch Thiên Cốt. Diệp Trần nghiến răng đến mức ứa máu, gương mặt hắn vặn vẹo vì đau đớn, nhưng đôi tay vẫn giữ chặt lấy nàng, không buông ra dù chỉ một phân.
"Xương tay trái… gãy!"
"Xương sườn thứ bảy… gãy!"
Diệp Trần chủ động dùng ý chí điều khiển huyết khí đánh nát xương cốt của chính mình để tạo ra nhiều nhiệt lượng hơn. Mỗi một tiếng xương gãy là một lần hắn đẩy lùi hàn khí cho Lăng Tuyết Y thêm một thốn.
Lão Quy nhìn cảnh này, trong mắt hiện lên một sự kinh hãi xen lẫn bội phục: "Đúng là một tên điên! Dùng cách tự tàn để cứu người, trên đời này chỉ có mình ngươi làm được. Nhưng tiểu tử, cứ đà này, Nghịch Thiên Cốt chưa kịp tái tạo xong thì nội tạng ngươi đã bị đóng băng trước rồi!"
"Câm mồm!" Diệp Trần gào lên qua kẽ răng, mồ hôi hắn vừa chảy ra đã lập tức biến thành băng, rồi lại bị nhiệt độ cơ thể nung thành hơi nước.
Bên trong ý thức hỗn loạn của Lăng Tuyết Y, nàng cố gắng mở mắt ra. Đập vào mắt nàng là một khuôn mặt đẫm máu và mồ hôi, nhưng ánh mắt lại sáng quắc, kiên định đến mức đáng sợ. Nàng nhìn thấy lồng ngực Diệp Trần phập phồng, cảm nhận được nhịp tim điên cuồng của hắn đang truyền hơi ấm vào trái tim đã sắp nguội lạnh của nàng.
Tấm mạng che mặt của nàng rốt cuộc cũng rơi xuống hoàn toàn.
Gương mặt ấy hiện ra rõ nét trong ánh sáng mờ ảo của hang động. Đó là một vẻ đẹp không thuộc về trần gian, chân mày lá liễu, sống mũi cao thanh tú và đôi môi dù đang tái nhợt vì lạnh nhưng vẫn mang nét kiều diễm đến nao lòng. Đặc biệt là giữa trán nàng, một dấu ấn hoa sen băng màu xanh thẳm đang lấp lánh, đó là căn nguyên của Cửu U Hàn Thể.
Lăng Tuyết Y nhìn Diệp Trần, đôi môi run rẩy: "Ngươi… ngươi sẽ chết mất… Buông ta ra…"
Diệp Trần nhìn vào mắt nàng, giọng nói của hắn khàn đặc vì đau đớn nhưng tràn đầy sự bá đạo: "Trời chưa cho ta chết, không ai có thể lấy mạng của ta. Cửu Trọng Thiên này, ta còn chưa đạp nát tầng nào, làm sao có thể chết ở đây vì một chút hàn khí của ngươi?"
"Oành!"
Sức mạnh trong cơ thể Diệp Trần bộc phát đến đỉnh điểm. Một tiếng rồng ngâm trầm thấp vang lên từ sâu trong huyết quản của hắn. Huyết cốt toàn thân hắn sau khi bị đánh gãy hàng loạt giờ đây bắt đầu quá trình tái tạo thần tốc. Xương cốt mới mọc ra không còn là màu đen đơn thuần mà ánh lên một sắc vàng ròng nhạt màu, cứng cáp hơn, rực rỡ hơn.
Đây là sự thăng hoa của Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt!
Luồng dương lực này như một con mãnh long tràn qua cơ thể Lăng Tuyết Y, đánh tan hoàn toàn lớp băng phủ trên kinh mạch của nàng. Lăng Tuyết Y cảm nhận được một luồng sức sống lạ lẫm, thô bạo nhưng ấm áp xộc thẳng vào tâm cốt. Hàn khí vốn dĩ là kẻ thù của nàng lúc này lại bị luồng nhiệt lượng kia ép vào góc nhỏ, dần dần thuần phục.
Sau mấy canh giờ dài như thiên niên kỷ, hơi lạnh trong hang dần tan biến. Lăng Tuyết Y rốt cuộc cũng có thể tự mình vận hành công pháp để điều hòa hơi thở.
Diệp Trần lúc này mới buông lỏng vòng tay, hắn thở hắt ra một hơi, cả người đổ rạp sang một bên, dựa lưng vào vách đá, toàn thân vô lực. Hầu hết các khúc xương chính trong người hắn vừa trải qua quá trình gãy vụn và tái tổ chức, cảm giác đau đớn này không phải người thường có thể chịu đựng được.
Lăng Tuyết Y ngồi dậy, nàng nhìn về phía người thiếu niên đang thở dốc vì kiệt sức. Lần đầu tiên trong đời, Thánh nữ của Băng Tuyết Tiên Cung, kẻ vốn được coi là băng sơn không cảm xúc, lại thấy trái tim mình dao động mãnh liệt đến vậy.
Nàng đưa tay lên, định vén lọn tóc vương trên mặt Diệp Trần, nhưng bàn tay khựng lại giữa không trung. Nàng biết, vết thương của nàng đã ổn định nhờ vào huyết khí của hắn, nhưng chính hắn đã dùng cả tính mạng để đánh đổi cho nàng một cơ hội sống.
"Tại sao?" Nàng khẽ hỏi, giọng nói trong vắt như tiếng chuông ngân.
Diệp Trần nhắm nghiền mắt, khóe môi hơi nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ nhưng mệt mỏi: "Ta đã nói rồi… ta cần thông tin về thế giới thượng tầng. Nếu cô chết, manh mối của ta cũng mất. Vả lại… ta không thích nhìn thấy một người con gái xinh đẹp phải biến thành đá lạnh."
Lăng Tuyết Y im lặng. Nàng che dấu đi cảm xúc trong mắt, nhẹ nhàng mặc lại lớp áo khoác bên ngoài, che đi bờ vai đang hơi run rẩy. Nàng đứng dậy, dùng linh lực còn lại tạo ra một màn sương bao phủ lấy hang động để bảo vệ cả hai.
Lúc này, Lão Quy mới bò ra, nhìn Diệp Trần rồi lại nhìn Lăng Tuyết Y, chậc chậc lưỡi: "Chà chà, một kẻ Phàm Cốt dám dùng mạng cứu Thánh nữ Tiên Cung. Diệp Trần à Diệp Trần, cái 'Nghịch' này của ngươi không chỉ là nghịch thiên, mà còn là nghịch duyên nữa rồi!"
Diệp Trần không thèm để ý đến lời châm chọc của Lão Quy, hắn bắt đầu chìm sâu vào trạng thái minh tưởng để củng cố bộ xương mới tái tạo. Hắn cảm nhận được, sau lần "sinh tử sưởi ấm" này, Phàm Cốt của hắn đã tiến hóa thêm một bậc lớn, áp sát đến giới hạn của **Hoán Huyết Cảnh**.
Ánh trăng non bắt đầu len lỏi qua kẽ đá, chiếu vào hang. Hai con người, một kẻ mang thiên mệnh bị rủa sả, một người mang thiên phú bị nguyền rủa, cứ thế lặng lẽ ngồi cạnh nhau giữa rừng sâu đầy hiểm nguy, bắt đầu một sự gắn kết mà sau này sẽ chấn động cả Cửu Trọng Thiên.