Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 46: Mỹ Nhân Gặp Nạn**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 17:52:29 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 46: MỸ NHÂN GẶP NẠN

Vạn Thú Lâm ở Đệ Nhị Trọng Thiên không giống với những khu rừng nguyên sinh thông thường ở hạ giới. Nơi này, cây cối cao chọc trời, tán lá xòe rộng che khuất ánh mặt trời, khiến không gian luôn chìm trong một thứ ánh sáng xanh xám u uẩn. Không khí đặc quánh mùi thực vật mục nát trộn lẫn với linh khí nồng đậm và hơi thở nồng nặc của dã thú.

Diệp Trần sải bước trên nền lá khô, tiếng sột soạt dưới chân mỗi lúc một đều đặn. Kể từ khi bước chân vào đây, hắn cảm nhận rõ rệt áp lực của quy tắc không gian đang đè nặng lên vai. Nếu là một tu sĩ Phàm Cốt thông thường, e rằng chỉ cần đứng ở đây thôi cũng đủ để lồng ngực vỡ nát vì áp lực linh khí quá lớn. Nhưng với Diệp Trần, đây lại là môi trường tu luyện hoàn hảo. Mỗi hơi thở của hắn đều như đang kéo theo một luồng khí lạnh thấu xương chảy dọc vào tủy sống, liên tục tôi luyện những khúc xương đen nhánh như hắc kim.

“Tiểu tử, đừng có lơ là. Đệ Nhị Trọng Thiên này không giống nơi bùn lầy nước đọng kia đâu.” Tiếng Lão Quy vang lên trong thức hải, giọng điệu vẫn đầy vẻ cà chớn nhưng ẩn chứa sự nhắc nhở: “Thần thức của ta cảm nhận được mùi máu tươi rất nồng phía trước. Có vẻ như có kẻ đang làm mồi cho lũ súc sinh rồi.”

Diệp Trần dừng bước, nheo mắt nhìn về phía bụi rậm chằng chịt dây leo phía trước. Hắn hít một hơi thật sâu, quả nhiên, trong gió mang theo vị tanh ngọt của máu người, kèm theo đó là một luồng hàn khí lạnh lẽo đến thấu xương, hoàn toàn lạc lõng với cái nóng ẩm của khu rừng nhiệt đới này.

“Hàn khí? Ở Vạn Thú Lâm mà lại có luồng băng sương cực hạn thế này sao?” Diệp Trần lẩm bẩm, chân giẫm lên một thân cây mục, thân hình như một con báo săn, linh hoạt lách qua những tầng lá rậm rạp.

Càng tiến gần, tiếng gầm rú của yêu thú càng rõ rệt. Đó là tiếng tru trầm đục đặc trưng của Băng Giáp Tuyết Lang – loại yêu thú cấp ba sở hữu lớp vảy cứng như sắt và hơi thở có thể đóng băng cả một con sông nhỏ.

Tại một khoảng trống giữa rừng, cảnh tượng đập vào mắt Diệp Trần khiến hắn phải nín thở.

Giữa vòng vây của hơn hai mươi con Băng Giáp Tuyết Lang là một bóng người đơn độc. Đó là một nữ tử vận trường bào màu trắng tuyết, nhưng lúc này sắc trắng ấy đã bị nhuộm đỏ bởi những vệt máu tươi loang lổ. Nàng sở hữu một vẻ đẹp thanh lãnh đến nghẹt thở, sống mũi cao thẳng, đôi môi dù tái nhợt vì mất máu vẫn toát lên vẻ kiêu kỳ không thể xâm phạm. Mái tóc dài đen nhánh xõa tung, trên đó lấm tấm những tinh thể băng vụn.

Lăng Tuyết Y! Dù lúc này Diệp Trần chưa biết tên nàng, nhưng khí chất vượt xa phàm trần ấy khiến hắn hiểu rằng thân phận của nàng tuyệt đối không tầm thường.

Lúc này, nàng đang một tay cầm đoản kiếm lam sẫm, một tay ôm lấy bờ vai đang chảy máu đầm đìa. Quanh thân nàng, một vòng tròn băng giá nhạt nhòa đang cố gắng chống cự lại sự tấn công điên cuồng của lũ sói. Tuy nhiên, luồng hàn khí ấy đang run rẩy, rõ ràng là chủ nhân của nó đã cạn kiệt linh lực.

“Cửu U Hàn Thể? Chậc chậc, tiểu tử, ngươi gặp vận may rồi!” Lão Quy thốt lên trong kinh ngạc: “Nữ oa tử này mang trong mình thể chất cực hàn hiếm có, nhưng xem ra nàng ta đang bị một loại độc tố hoặc cấm chế nào đó áp chế tu vi, bằng không đám cẩu trọc này sao có thể chạm vào vạt áo của nàng.”

Một con Tuyết Lang đầu đàn, to lớn như một chiếc xe bò, gầm lên một tiếng xé lòng. Nó nhấc móng vuốt sắc lẹm, mang theo luồng gió lạnh thấu xương vỗ mạnh vào màn chắn băng giá của Lăng Tuyết Y.

“Rắc!”

Tiếng màn chắn nứt vỡ vang lên khô khốc. Lăng Tuyết Y lảo đảo lùi lại, đôi mắt băng lãnh chợt lóe lên một tia tuyệt vọng nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng sự kiên định chết chóc. Nàng cắn chặt môi đến bật máu, định liều mạng thi triển bí thuật cuối cùng.

“Định tự bạo sao? Đồ ngốc!”

Một giọng nói trầm thấp, lạ lẫm đột ngột vang lên giữa chiến trường.

Lăng Tuyết Y sửng sốt ngẩng đầu. Nàng nhìn thấy từ phía lùm cây, một thiếu niên mặc y phục rách nát, dáng vẻ phong trần nhưng đôi mắt sáng quắc như sao trời bước ra. Hắn không hề có khí tức của một cao thủ, thậm chí dao động linh khí trên người còn yếu ớt đến mức đáng thương.

“Ngươi… chạy mau!” Lăng Tuyết Y khàn giọng nói, trong mắt tràn đầy vẻ lo lắng. Nàng không muốn một người vô tội phải bỏ mạng theo mình, nhất là khi kẻ đó dường như chỉ là một tu sĩ cấp thấp đi lạc.

Diệp Trần không trả lời, hắn nhìn lướt qua bầy sói, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một đường cong ngạo nghễ: “Vốn định đứng xem kịch thêm một lát, nhưng nhìn vẻ mặt sắp chết của cô, ta lại thấy không đành lòng.”

“Grào!”

Con sói đầu đàn cảm thấy bị sỉ nhục, nó lập tức từ bỏ con mồi suy nhược trước mặt, xoay người lao về phía kẻ mới xuất hiện. Tốc độ của nó nhanh như một tia chớp bạc, móng vuốt mang theo sức mạnh nghìn cân xé rách không gian, nhắm thẳng đỉnh đầu Diệp Trần mà bổ xuống.

Lăng Tuyết Y nhắm mắt lại, nàng không dám nhìn cảnh thiếu niên kia bị phanh thây.

Thế nhưng, tiếng xương thịt vỡ nát mà nàng tưởng tượng không hề xảy ra. Thay vào đó là một tiếng "Oành" đanh gọn, giống như hai khối thép va chạm vào nhau.

Nàng kinh ngạc mở trừng mắt.

Tại chỗ, Diệp Trần không hề né tránh. Hắn đưa một cánh tay lên che chắn, móng vuốt sắc lẹm của Băng Giáp Tuyết Lang găm sâu vào da thịt hắn, nhưng khi chạm đến xương, một âm thanh chói tai vang lên. Cánh tay của Diệp Trần vẫn vững như bàn thạch, dù máu tươi đang chảy ra nhưng ánh mắt hắn lại đầy sự hưng phấn điên cuồng.

“Gãy đi!” Diệp Trần gầm nhẹ một tiếng.

Hắn không dùng linh khí, mà dùng sức mạnh cơ bắp thuần túy. Cánh tay bị thương đột nhiên gồng lên, một luồng kình lực bạo liệt từ trong xương cốt truyền ra. "Rắc" một tiếng, móng vuốt của con Tuyết Lang đầu đàn cứng ngắc bị hắn bẻ gãy sống. Ngay sau đó, Diệp Trần tung một cú đấm bằng tay còn lại, quyền đầu mang theo tiếng gió rít gào, nện thẳng vào giữa trán con thú.

Cửu Trọng Thiên Băng!

Một quyền này, Diệp Trần đã dồn toàn bộ sức nặng của Nghịch Thiên Cốt. Đầu con sói đầu đàn nổ tung như một quả dưa hấu chín mọng, óc và máu bắn tung tóe lên mặt Diệp Trần, làm tăng thêm vẻ dữ tợn của hắn.

Xác con thú khổng lồ đổ sụp xuống, bụi đất bay mù mịt.

Bầy sói còn lại đồng loạt khựng lại, trong mắt lũ súc sinh vốn dĩ hung hăng giờ đây lại hiện lên sự sợ hãi bản năng. Chúng cảm nhận được trên người thiếu niên này không có mùi vị của tu sĩ nhân loại bình thường, mà là hơi thở của một con hung thú thái cổ vừa thức tỉnh.

Lăng Tuyết Y hoàn toàn ngây dại. Nàng chưa bao giờ thấy ai chiến đấu theo cách này. Không pháp bảo, không phù triện, chỉ dùng thân thể bằng xương bằng thịt để đối chọi với yêu thú cấp ba?

“Ngươi… ngươi là người hay là quái vật?” Nàng lắp bắp, vết thương trên vai lại nhói lên khiến nàng ngã ngồi xuống đất.

Diệp Trần xoay người lại, đưa tay lau vết máu trên mặt, tiến về phía nàng. Lúc này, bầy sói bắt đầu gầm gừ rồi lùi lại, chúng nhìn cái xác của con đầu đàn rồi nhìn Diệp Trần, sau đó dường như đạt thành sự đồng thuận nào đó, đồng loạt quay đầu bỏ chạy vào rừng sâu.

Áp lực biến mất, Diệp Trần cũng cảm thấy cơ thể rệu rã. Cánh tay bị sói cào đang run lên bần bật, các thớ thịt nát bươm, để lộ ra những khúc xương đen nhánh đang lấp lánh ánh sáng kỳ dị. Nhưng chỉ trong vài nhịp thở, những mảnh xương gãy li ti bắt đầu tự nối lại, thịt tươi mọc ra với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Đây chính là sự đáng sợ của Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt – phá sau đó mới lập, càng tổn thương càng cường đại.

Hắn bước đến trước mặt Lăng Tuyết Y, từ trên cao nhìn xuống gương mặt khuynh quốc khuynh thành đang tái mét vì kinh hãi.

“Sống được đến lúc này cũng coi như mạng cô lớn.” Diệp Trần lạnh lùng nói, rồi không đợi nàng phản ứng, hắn ngồi thụp xuống, cầm lấy bàn tay lạnh lẽo của nàng.

“Ngươi… ngươi định làm gì?” Lăng Tuyết Y định rụt tay lại nhưng lại thấy một luồng hơi ấm kỳ lạ truyền vào cơ thể.

Diệp Trần dùng một con dao nhỏ rạch nhẹ đầu ngón tay mình, nặn ra vài giọt máu màu đỏ sẫm xen lẫn ánh đen, nhỏ trực tiếp vào vết thương trên vai của nàng.

Máu của hắn vừa chạm vào vết thương của Lăng Tuyết Y, luồng độc tố xanh tím đang bám lấy nàng bỗng nhiên như gặp phải khắc tinh, tan biến một cách nhanh chóng. Hơn thế nữa, luồng linh khí mang theo hơi thở của Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu bắt đầu xoa dịu các kinh mạch đang khô héo của nàng.

Lăng Tuyết Y rên khẽ một tiếng, cảm giác đau đớn biến mất, thay vào đó là một sự khoan khoái chưa từng có. Nàng kinh ngạc nhìn thiếu niên trước mặt, đôi mắt đẹp thoáng hiện qua một tia phức tạp.

Trong Đệ Nhị Trọng Thiên đầy rẫy những kẻ lừa lọc và tàn ác này, một kẻ có sức mạnh quỷ dị như vậy lại ra tay cứu một người xa lạ mà không đòi hỏi bất cứ điều gì sao?

“Đừng nhìn ta bằng ánh mắt đó.” Diệp Trần đứng dậy, giọng nói vẫn khô khốc: “Ta cứu cô vì lão già trong đầu ta nói cô có giá trị. Nếu không, ta đã đợi đám sói đó xé xác cô xong rồi mới ra nhặt túi trữ vật rồi.”

Lăng Tuyết Y ngẩn người, sau đó lại khẽ mỉm cười – một nụ cười dù nhạt nhòa nhưng cũng đủ làm vạn vật xung quanh như lu mờ: “Dù sao thì… cũng cảm ơn ngươi. Ta tên Lăng Tuyết Y, đến từ Đệ Tam Trọng Thiên. Ngươi tên là gì?”

Diệp Trần im lặng một lúc, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mà hắn sẽ dẫm nát tất cả quy tắc để leo lên.

“Trần Phàm.”

Cái tên này, từ hôm nay, sẽ bắt đầu trở thành nỗi ám ảnh cho những kẻ đứng trên cao tại Đệ Nhị Trọng Thiên.

Trong bóng tối của khu rừng, Lăng Tuyết Y nhìn bóng lưng của Diệp Trần, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Nàng biết, vận mệnh của mình kể từ giây phút này đã gắn chặt với kẻ mang Phàm Cốt nghịch thiên này.

“Trần Phàm sao? Ta sẽ nhớ kỹ.” Nàng thầm nhủ, tay khẽ siết chặt lấy vạt áo đã thấm đẫm máu của cả hai.

Dưới sự dẫn đường của Lão Quy, hành trình của họ tại Vạn Thú Lâm mới thực sự bắt đầu. Một bên là Thánh nữ Băng Cung đầy bí ẩn, một bên là kẻ Nghịch Mệnh mang dòng máu rực cháy, hai thái cực trái ngược nhau đã vô tình va vào nhau, tạo nên một chương mới đầy sóng gió trên con đường đạp phá Cửu Trọng Thiên.

Diệp Trần không ngoảnh đầu lại, hắn biết kẻ thù của mình vẫn đang ở phía trước, và sức mạnh mà hắn vừa thể hiện chỉ là hạt cát trong sa mạc so với những gì hắn cần đạt được. Tuy nhiên, nhìn làn sương mù đang dần tan biến phía trước, hắn thấy lòng mình bình thản hơn bao giờ hết.

Trời đã định ta là Phàm, nhưng ta lại thích đi con đường mà Trời không cho phép!

“Đi thôi, tiểu nương tử, đừng có ngẩn ngơ nữa.” Tiếng Lão Quy cười hắc hắc vang vọng trong không gian: “Mùi vị của Địa Tâm Huyết Linh Chi ở gần lắm rồi!”

Diệp Trần lẳng lặng bước đi, bóng hình hắn nhạt nhòa dưới những tán cây cổ thụ, để lại sau lưng xác của con Tuyết Lang đầu đàn như một lời cảnh cáo đối với bất cứ kẻ nào dám ngáng đường chân lý của hắn. Con đường phía trước vẫn mịt mù, nhưng mỗi bước chân của Diệp Trần giờ đây đều mang theo ý chí không thể lay chuyển của một vị vua tương lai.

Chương này khép lại bằng cảnh hoàng hôn đỏ rực bắt đầu len lỏi qua các kẽ lá, báo hiệu một đêm đầy bão táp sắp sửa đổ xuống Đệ Nhị Trọng Thiên. Và ở đó, truyền thuyết về Trần Phàm chỉ mới chính thức được viết nên những nét mực đậm nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8