Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 45: Đệ Nhị Trọng Thiên

Cập nhật lúc: 2026-05-13 17:51:53 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 45: ĐỆ NHỊ TRỌNG THIÊN**

Linh khí như sóng triều từ bốn phương tám hướng ép tới, mang theo một loại nồng độ và áp lực hoàn toàn vượt xa Đệ Nhất Trọng Thiên. Đối với tu sĩ tầm thường, đây là thánh địa tu luyện, nhưng đối với kẻ vừa cưỡng ép băng qua Giới Bích bằng nhục thân như Diệp Trần, mỗi một tấc linh khí lọt vào lỗ chân lông đều giống như những mũi kim châm bỏng rát.

Giới Bích là ranh giới của quy tắc. Kẻ không có Tiên Cốt, không được sự thừa nhận của Thiên Đạo mà dám vượt tầng, sẽ phải chịu sự bài xích kinh khủng nhất.

Diệp Trần đứng giữa một vùng rừng già nguyên sinh, xung quanh là những thân cây cổ thụ to lớn vài người ôm không xuể, tán lá rộng che khuất cả bầu trời, chỉ để lại những tia sáng mỏng manh lọt qua khe hở. Đây chính là Vạn Thú Lâm, cửa ngõ dẫn vào trung tâm của Đệ Nhị Trọng Thiên.

"Hừ, nhìn xem tiểu tử ngươi bộ dạng thảm hại chưa kìa."

Bên trong thức hải, giọng nói khàn khàn, mang theo chút hả hê của Lão Quy vang lên: "Dùng Phàm Cốt cưỡng ép xé rách quy tắc tầng trời, nếu không có Nghịch Mệnh Châu bảo vệ tủy xương, giờ này ngươi đã biến thành một đống bùng nhùng thịt nát rồi. Nhưng mà… cũng tốt, trải qua sự nghiền nát của áp lực tầng trời, xương cốt của ngươi lại được tôi luyện thêm một tầng."

Diệp Trần không đáp lời, hắn chậm rãi siết chặt nắm đấm.

*Rắc! Rắc!*

Tiếng xương cốt va chạm vang lên khô khốc như tiếng vỡ của những thanh thép lạnh. Một luồng sức mạnh cuồng bạo, hoang sơ từ trong tủy xương đen nhánh truyền ra, nhanh chóng chữa lành những vết rách trên cơ bắp. Đôi mắt hắn trầm tĩnh như mặt hồ mùa thu, nhưng ẩn sâu trong đó là một ngọn lửa bất khuất.

Chưa kịp để Diệp Trần kịp thích nghi với trọng lực mới, một luồng kình phong xé gió đã lao thẳng về phía sau gáy hắn.

"Nghiệt súc! Dám giết linh thú trấn phái của Thanh Loan Tông ta, hôm nay ngươi có mọc cánh cũng khó thoát!"

Một tiếng quát chói tai vang lên. Lão giả mặc trường bào xanh sẫm, khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây già, đang lơ lửng trên không trung bằng một thanh phi kiếm màu ngọc bích. Phía sau lão, bốn năm tên đệ tử trẻ tuổi cưỡi trên những con Phi Hổ to lớn, ánh mắt tràn đầy sự khinh miệt và tức giận nhìn xuống kẻ đang đứng dưới đất.

Trong mắt họ, Diệp Trần lúc này chẳng khác nào một tên tàn binh bại trận. Y phục rách nát vì áp lực Giới Bích, toàn thân loang lổ vết máu khô, quan trọng nhất là trên người hắn không hề có lấy một tia dao động linh khí của Tiên Cốt.

"Trưởng lão, nhìn bộ dạng hắn đi, chắc chắn là loại tán tu rác rưởi định vào Vạn Thú Lâm nhặt nhạnh thảo dược bị thú triều cuốn đi rồi lạc đến đây." Một tên thiếu niên trẻ tuổi, đầu đội kim quan, mặt mũi tuấn tú nhưng ánh mắt đầy vẻ tàn nhẫn lên tiếng. Hắn là Lâm Phong, thiên tài trẻ tuổi nhất của Thanh Loan Tông ở vùng lân cận này.

Lâm Phong thúc giục Phi Hổ lao xuống, chiếc roi da trong tay hắn được bện bằng gân rồng đất, phát ra âm thanh nổ vỡ không khí: "Tên phế vật không có Tiên Cốt này, chết dưới chân thú cưỡi của ta cũng là một loại vinh dự cho ngươi!"

*Vút!*

Chiếc roi mang theo hỏa diễm màu đỏ thẫm bổ xuống đầu Diệp Trần. Hỏa diễm này là thú hỏa của Phi Hổ, đủ sức nung chảy sắt thép.

Diệp Trần vẫn đứng yên. Hắn không nhìn chiếc roi, mà đang cảm nhận nhịp đập của trái tim mình. Khi chiếc roi chỉ còn cách đỉnh đầu chưa đầy ba gang tay, Diệp Trần đột ngột đưa tay ra.

*Chát!*

Bàn tay thô ráp của hắn tóm chặt lấy sợi roi hỏa diễm như thể đó chỉ là một con giun đất mềm yếu. Ngọn lửa thiêu đốt lòng bàn tay hắn, nhưng Diệp Trần ngay cả chân mày cũng không nháy một cái.

"Cái gì?!" Lâm Phong biến sắc, định giật lại roi nhưng cảm thấy đầu dây bên kia giống như bị đúc vào một tảng đại sơn thiên niên kỷ, không hề nhúc nhích.

"Ngươi gọi ta là gì?" Diệp Trần ngước mắt lên, ánh nhìn sắc lạnh như lưỡi kiếm chọc thủng hư không khiến Lâm Phong lạnh toát cả sống lưng.

"Phế… phế vật… Buông ra!" Lâm Phong gầm lên, tay trái kết ấn định thi triển pháp thuật.

"Đệ Nhị Trọng Thiên, hóa ra cũng chỉ là đám ếch ngồi đáy giếng thích lấy ngoại vật đè người sao?" Diệp Trần khẽ lẩm bẩm. Hắn đột ngột phát lực, cánh tay nổi lên những đường gân xanh cứng cáp như rễ cây già.

Một lực kéo kinh thiên động địa bùng nổ. Lâm Phong cả người lẫn con Phi Hổ khổng lồ đều bị Diệp Trần dùng một tay nhấc bổng lên khỏi mặt đất, sau đó quật mạnh xuống một tảng đá ngầm bên cạnh.

*Ầm!*

Tiếng nổ vang dội rung chuyển cả một vùng rừng. Tảng đá nát vụn, con Phi Hổ kêu thảm một tiếng, xương sống bị chấn gãy, nằm rên rỉ trong vũng máu. Lâm Phong may mắn có bảo y hộ thể nên giữ được mạng, nhưng cũng phun ra một ngụm máu lớn, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng.

"Đồ chết nhát!" Lão giả thanh y phía trên thấy vậy, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi. Lão không ngờ một kẻ trông như người phàm lại có sức mạnh nhục thân đáng sợ đến thế.

"Không có Tiên Cốt mà dám dùng nhục lực chống lại tu sĩ?" Lão giả vung tay, phi kiếm dưới chân bay ra, hóa thành một đạo cầu vồng xanh biếc, mang theo uy lực của Trúc Cơ viên mãn hướng về phía trái tim Diệp Trần đâm tới: "Để lão phu xem, xương thịt của ngươi cứng hơn linh kiếm của Thanh Loan Tông bao nhiêu!"

Diệp Trần cười lạnh, bước lên một bước. Bước chân này vừa đạp xuống, mặt đất dưới chân hắn lập tức sụp đổ thành một cái hố sâu, kình khí lan tỏa làm cho đám lá rụng xung quanh bị thổi bay sạch sẽ.

*Cửu Trọng Thiên Băng – Bước thứ nhất: Trấn Địa!*

Đây không phải pháp thuật, đây là lực lượng thuần túy được vận hành theo quy luật của Nghịch Thiên Cốt. Toàn bộ trọng lực trong phạm vi mười trượng đột nhiên tăng lên gấp mười lần. Thanh linh kiếm đang bay tới đột ngột chao đảo, ánh sáng xanh lờ mờ, suýt chút nữa rơi xuống đất.

Diệp Trần vươn tay, những ngón tay như móc sắt chộp lấy lưỡi kiếm.

*Răng rắc!*

Dưới ánh mắt chết lặng của đám đệ tử Thanh Loan Tông, thanh linh kiếm cấp bậc trung phẩm bị Diệp Trần bẻ gãy làm đôi một cách dễ dàng như bẻ một cành cây khô.

"Xương cốt của ta…" Diệp Trần bước thêm bước thứ hai, thân hình hắn đột ngột biến mất tại chỗ, chỉ để lại một tàn ảnh đen nhánh: "… vốn dĩ sinh ra để nghiền nát những thứ gọi là linh khí này!"

Trong nháy mắt, Diệp Trần đã xuất hiện trước mặt lão giả thanh y. Lão giả kinh hãi đến cực điểm, vội vàng lấy ra một tấm phù chú phòng hộ, hóa thành một bức tường ánh sáng màu xanh che chắn trước mặt.

"Phá!"

Diệp Trần tung ra một quyền. Cú đấm này không có bất kỳ hiệu ứng ánh sáng hoa mỹ nào, nhưng khi nó chạm vào bức tường ánh sáng, không gian xung quanh dường như khựng lại trong một phần mười giây.

*Choang!*

Bức tường ánh sáng vỡ vụn như kính. Nắm đấm của Diệp Trần xuyên qua những mảnh vụn linh khí, nện thẳng vào lồng ngực lão giả. Tiếng xương sườn gãy vụn vang lên giòn giã. Lão giả bay ngược ra sau như một viên đạn đại bác, đâm xuyên qua liên tiếp năm thân cây cổ thụ trước khi dừng lại, toàn thân đẫm máu, khí tức héo rũ.

Cả khu rừng rơi vào một trạng thái tĩnh lặng đến đáng sợ. Đám đệ tử Thanh Loan Tông đứng sững sờ trên lưng thú, run rẩy không dám thở mạnh. Trưởng lão của họ, một cao thủ Trúc Cơ viên mãn, vậy mà không chịu nổi một quyền của kẻ được gọi là "phế vật phàm cốt"?

"Đã bảo rồi mà, đám bao cát này chất lượng hơi thấp." Diệp Trần khẽ rũ bụi bẩn trên tay, ánh mắt lạnh lùng quét qua những kẻ còn lại.

"Đại… đại hiệp tha mạng! Chúng ta… chúng ta có mắt không tròng!" Lâm Phong lúc này bò dậy, không còn chút khí thế thiên tài nào, quỳ sụp xuống đất dập đầu như tế sao.

Diệp Trần liếc nhìn hắn, trong lòng không có nửa điểm thương hại. Hắn biết rõ, nếu hôm nay kẻ nằm dưới đất là mình, đám người này chắc chắn sẽ giày xéo hắn cho đến chết. Thế giới này chính là như vậy, kẻ mạnh có quyền định đoạt sự sống chết của kẻ yếu.

"Để lại toàn bộ linh thạch và túi trữ vật, sau đó biến." Giọng nói của Diệp Trần không chứa chút hơi ấm nào.

Đám đệ tử không dám chậm trễ nửa giây, vội vàng ném túi trữ vật ra như ném của nợ, sau đó khiêng trưởng lão đang hấp hối của mình tháo chạy thục mạng vào sâu trong rừng.

Đợi khi hơi thở của đám người kia hoàn toàn biến mất, Diệp Trần mới lảo đảo một cái, dựa lưng vào một gốc cây cổ thụ lớn. Sắc mặt hắn đột nhiên trở nên tái nhợt, một ngụm máu tươi rỉ ra từ khóe miệng.

"Khụ khụ… Sức mạnh của tầng trời này… thật sự vẫn chưa hoàn toàn thích ứng được."

"Đáng đời." Lão Quy lại thò đầu ra, ảo ảnh một con rùa đen nhỏ bồng bềnh trước mặt Diệp Trần: "Vừa mới thăng tầng đã dùng chiêu thức nặng nề như vậy. Đừng quên, 'Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt' của ngươi mạnh là mạnh, nhưng mỗi lần ngươi vận dụng sức mạnh vượt mức chịu đựng của cơ thể, xương cốt sẽ tự sinh ra vết nứt để tiến hóa. Nếu không nhanh chóng tìm dược liệu bổ sung tinh khí, ngươi sẽ nổ tung trước khi kịp đạp phá tầng trời tiếp theo đấy."

Diệp Trần tựa đầu vào thân cây, cười khổ: "Lão già, ông không thể nói lời nào dễ nghe hơn sao?"

"Dễ nghe có ích gì? Đệ Nhị Trọng Thiên này không phải nơi Thanh Vân Trấn nhỏ bé của ngươi có thể so sánh. Ở đây, cường giả Kim Đan đi khắp nơi, Nguyên Anh cũng không hiếm. Với thực chất Phàm Cốt của ngươi, muốn sống sót thì phải ác, phải mạnh, và phải nhanh."

Lão Quy đột ngột quay đầu nhìn về phía sâu trong Vạn Thú Lâm, đôi mắt nhỏ thó nheo lại: "Tiểu tử, mùi vị túi trữ vật ban nãy không tệ, nhưng ở sâu trong kia có thứ còn tốt hơn. Ta ngửi thấy mùi vị của 'Địa Tâm Huyết Linh Chi', thứ đó mới chính là liều thuốc đại bổ cho bộ xương đen của ngươi lúc này."

Diệp Trần lau vết máu, ánh mắt lại trở nên kiên định. Hắn nhặt lấy những túi trữ vật trên đất, lấy ra vài viên đan dược hồi khí tầm thường ném vào miệng. Cảm giác ấm áp từ linh khí lan tỏa phần nào làm dịu đi sự mệt mỏi.

"Đến tầng thứ hai rồi… Linh Nhi, Mộ Dung Thần, các ngươi chắc chắn đang nhìn xuống từ tầng cao hơn với vẻ ngạo mạn đó đúng không?"

Diệp Trần nhìn lên vòm lá cao tít tắp, nơi có thể lờ mờ thấy được ánh sáng của Thiên ngoại thiên.

"Chờ đó, mỗi một tầng trời ta đi qua, ta sẽ khiến cho niềm tin vào Thiên Đạo của các ngươi nát vụn từng chút một."

Dưới bóng râm của Vạn Thú Lâm, bóng dáng đơn độc nhưng cứng cỏi của Diệp Trần bắt đầu dấn sâu vào vùng cấm địa. Tiếng gầm rú của những yêu thú cấp cao từ xa truyền lại như tiếng kèn hiệu triệu của một cuộc chiến mới.

Tại Đệ Nhị Trọng Thiên này, truyền thuyết về một kẻ không có Tiên Cốt nhưng lại dùng nắm đấm dẫm nát mọi quy tắc, bắt đầu chính thức viết những trang đầu tiên.

Gió rừng rít lên, thổi tung vạt áo rách mướp của hắn. Mỗi bước chân của Diệp Trần bây giờ không còn nặng nề như lúc mới đến, trái lại, nó càng lúc càng nhẹ nhàng nhưng mỗi khi chạm đất lại mang theo sự rung chấn âm thầm. Đó là sự hòa hợp ban đầu giữa Phàm Cốt và quy luật của thế giới mới.

Phía trước, con đường của nghịch mệnh kẻ vẫn còn rất dài, và máu của những kẻ ngăn đường chắc chắn sẽ còn rơi nhiều hơn nữa.

Hành trình chinh phục Cửu Trọng Thiên của Trần Phàm — một bước khởi đầu mới, đã thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8