Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 44: Vượt Qua Ranh Giới**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 17:51:17 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 44: VƯỢT QUA RANH GIỚI**

Bên trong khe nứt không gian của Giới Bích không phải là một con đường bằng phẳng, mà là một vùng hỗn độn tối tăm, nơi những dòng thác năng lượng cuồng bạo xé toạc mọi quy tắc vật lý thông thường. Tiếng gào rú của không gian bị bẻ gãy vang lên bên tai như tiếng gào khóc của hàng vạn ác quỷ.

Diệp Trần một tay xách cổ áo Sở Cuồng, cơ thể hắn tựa như một ngọn tháp đen vững chãi giữa cơn bão tố không gian.

“Aaa! Diệp huynh, thân thể tôi sắp tan ra rồi!”

Sở Cuồng gào lên trong đau đớn. Dù hắn là một tu sĩ chuyên tu luyện thể, sở hữu nhục thân vượt xa kẻ đồng cấp, nhưng trước sức ép của "Giới Áp" – loại áp lực dùng để ngăn cách các tầng trời – làn da của hắn bắt đầu nứt toác, máu tươi vừa chảy ra đã bị hư không nuốt chửng.

“Ngậm miệng! Vận hành công pháp, bảo vệ tâm mạch!”

Diệp Trần quát lớn. Hắn hừ lạnh một tiếng, bước chân không hề dừng lại. Mỗi bước đạp xuống hư không, dưới chân hắn lại bùng phát một luồng khí đen kịt, cưỡng ép đóng băng dòng chảy không gian trong tích tắc để mượn lực tiến về phía trước.

*Rắc! Rắc!*

Một chuỗi âm thanh ghê người vang lên từ chính cơ thể Diệp Trần. Dưới sức ép khủng khiếp của tầng trời thứ nhất và thứ hai đang giao thoa, ngay cả "Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt" của hắn cũng bắt đầu xuất hiện những vết rạn. Cơn đau thấu tận tâm can như thể có hàng triệu mũi kim đang đâm xuyên qua tủy xương, nhưng ánh mắt Diệp Trần không hề dao động, ngược lại càng thêm phần cuồng nhiệt.

“Đến rồi! Càng đau đớn, xương cốt càng cường đại! Đây chính là cái giá phải trả để nghịch lại thiên mệnh!”

Trong thần thức, giọng nói già nua và tinh quái của Lão Quy vang lên, có phần kinh ngạc:
“Nhóc con, ngươi điên thật rồi! Ngươi đang chủ động nới lỏng phòng ngự để Giới Áp nghiền nát xương cốt sao? Nếu không chịu đựng nổi, ngươi sẽ biến thành bụi hư không ngay lập tức đấy!”

Diệp Trần nghiến răng, cơ bắp trên cánh tay nổi lên cuồn cuộn như những con thanh long ẩn hiện dưới da:
“Nếu ngay cả chút áp lực ranh giới này cũng không chịu nổi, thì lấy tư cách gì mà đòi đạp phá Cửu Trọng Thiên? Phàm Cốt của ta, hôm nay phải mượn sức mạnh của Thiên Đạo để đúc lại lần nữa!”

*Oành!*

Một luồng linh áp khổng lồ từ phía trước ập đến, dâng trào như sóng thần đại dương. Đó là dòng chảy "Giới Bích Độc Lưu" – thứ năng lượng hỗn hợp có khả năng ăn mòn cả nguyên thần của tu sĩ Hóa Thần cảnh. Sở Cuồng lúc này đã ngất đi, hơi thở yếu ớt.

“Nghịch Thiên Hóa Long Quyết – Hắc Long Hộ Thể!”

Diệp Trần gầm lên một tiếng như rồng ngâm. Từ trong lỗ chân lông của hắn, máu tươi tuôn ra nhưng không hề rơi xuống mà ngưng tụ lại thành một lớp vảy đỏ thẫm phủ kín toàn thân. Phía sau lưng, hình ảnh một con hắc long mang theo khí tức hồng hoang chậm rãi hiện hình, bao bọc lấy cả hắn và Sở Cuồng.

Xương cốt toàn thân Diệp Trần vào lúc này hoàn toàn vỡ vụn. 206 mảnh xương biến thành những mảnh vỡ li ti đen nhánh. Nhưng ngay sau đó, dưới tác động của Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu trong lồng ngực, một luồng sinh cơ mãnh liệt bộc phát. Xương cốt mới tái tạo với tốc độ mắt thường có thể thấy được, mỗi một khúc xương đều khắc sâu những phù văn cổ xưa, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt của kim loại liệm khí.

Sức mạnh bùng nổ!

Diệp Trần cảm thấy lực cánh tay của mình tăng vọt lên gấp đôi. Hắn nhìn thấy một điểm sáng nhỏ phía trước – lối ra của Đệ Nhị Trọng Thiên.

“Phá cho ta!”

Hắn dồn hết sức mạnh vào chân phải, thi triển chiêu thức đã giúp hắn dẫm nát Giới Bích. Một bước đạp ra, không gian quanh hắn nổ tung, đẩy hắn lao đi như một mũi tên đen xuyên qua màn đêm vĩnh cửu.

*Oanh tạc!*

Một tiếng nổ chấn thiên động địa vang lên. Diệp Trần cảm thấy một luồng linh khí đậm đặc gấp mười lần tầng trời thứ nhất ập vào mặt. Cảm giác nghẹt thở trôi qua, thay vào đó là sự nhẹ nhõm đến lạ kỳ khi áp lực không gian đột ngột biến mất.

Thân hình hắn rơi tự do từ trên cao xuống, đâm sầm xuống một cánh rừng rậm rạp.

*Rầm!*

Mặt đất rung chuyển, cây cối đổ rạp tạo thành một hố sâu khổng lồ.

Sau một hồi yên lặng, từ trong đống đổ nát, một bàn tay đầy máu vươn ra, bám chặt lấy mép hố. Diệp Trần lảo đảo bò lên, trên vai vẫn vác lấy Sở Cuồng đang mê man.

Hắn thở hổn hển, lồng ngực phập phồng, máu khô lại thành từng mảng trên khuôn mặt góc cạnh. Diệp Trần ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Bầu trời nơi này không phải màu xanh thẳm như ở Hạ Tam Thiên, mà mang một màu tím nhạt huyền ảo, với hai vầng mặt trời rực rỡ tỏa ra ánh sáng hoàng kim.

Linh khí ở đây không chỉ đậm đặc mà còn vô cùng "nặng". Mỗi hơi thở của người bình thường tại đây có lẽ tương đương với việc luyện hóa một viên linh thạch hạ phẩm ở tầng dưới.

“Đây chính là… Đệ Nhị Trọng Thiên?” Diệp Trần thì thầm, một nụ cười ngạo nghễ hiện trên khóe môi.

Lão Quy từ trong kẽ áo hắn ló cái đầu quy nhỏ xíu ra, hít hà không khí rồi chậc lưỡi:
“Khí tức này… Đúng là vị của tầng thứ hai rồi. Nhưng nhóc con, đừng vui mừng quá sớm. Nhìn kìa, chúng ta không phải là những kẻ duy nhất chú ý đến vụ nổ vừa rồi đâu.”

Diệp Trần nheo mắt nhìn về phía xa. Trên đường chân trời, hàng chục luồng độn quang mạnh mẽ đang lao nhanh về phía này. Tiếng xé gió rít vang, mang theo những hơi thở không hề thiện chí.

“Kẻ nào to gan dám lén lút phá vỡ Giới Bích xâm nhập vào Thanh Loan Giới của chúng ta?”

Một tiếng quát như sấm truyền đến từ không trung. Một lão giả mặc thanh y, đứng trên một thanh phi kiếm khổng lồ, uy áp tỏa ra rõ ràng là một cường giả Kim Đan cảnh viên mãn, chỉ thiếu nửa bước là chạm đến Nguyên Anh. Phía sau lão là một nhóm thiếu niên nam nữ, ai nấy đều cưỡi linh thú, khí thế bất phàm, ánh mắt nhìn xuống Diệp Trần đầy vẻ khinh miệt như nhìn một con sâu kiến từ bãi rác bò lên.

Diệp Trần khẽ hạ Sở Cuồng xuống một gốc cây đại thụ, thản nhiên lau đi vết máu trên miệng. Hắn đứng thẳng người, xương cốt vừa tái tạo phát ra những tiếng *lắc rắc* tràn đầy sức mạnh.

“Thanh Loan Giới? Đệ Nhị Trọng Thiên?” Diệp Trần thấp giọng lặp lại, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào lão giả thanh y kia, không hề có lấy một chút sợ hãi. “Ta chỉ là một người đi ngang qua, mượn đường để leo lên đỉnh Cửu Trọng Thiên mà thôi.”

“Lên đỉnh Cửu Trọng?” Lão giả thanh y sững sờ, sau đó cùng đám đệ tử phía sau cười rộ lên như nghe thấy một chuyện cười điên rồ nhất thế gian.

“Một tên phế vật toàn thân đầy máu, nhục thân ngay cả một chút Tiên Cốt linh vận cũng không có, lại dám nói muốn leo lên Cửu Trọng Thiên? Nhìn cái thứ xương cốt tầm thường kia của ngươi đi, chắc chắn là đám dân đen của tầng thứ nhất may mắn nhặt được bảo vật không gian mới bò lên được tới đây chứ gì?”

Một thiếu niên ngồi trên lưng phi hổ cười nhạo, tay cầm roi linh khí quất mạnh vào không trung một cái *chát*: “Chỗ này không dành cho đám chó hoang tầng dưới. Khôn hồn thì giao nộp bảo vật ra, lão phu có thể cân nhắc cho ngươi làm nô bộc dọn phân cho linh thú ở Thanh Loan Tông chúng ta!”

Ánh mắt Diệp Trần lạnh dần. Hắn nắm chặt nắm đấm, cảm nhận được sức mạnh cuồng bạo đang cuộn trào trong những khúc "Phàm Cốt" mới vừa được tôi luyện.

“Nô bộc?” Diệp Trần khẽ cười, nụ cười mang theo sự khát máu mà đám tu sĩ kiêu ngạo này chưa từng thấy qua. “Ta vừa mới trải qua sự nghiền nát của Giới Bích, hiện tại xương cốt đang rất ngứa ngáy… Cảm ơn các ngươi đã đến làm bao cát cho ta.”

“Tìm chết!”

Lão giả thanh y tức giận, phất tay một cái: “Đồ nhi, phế nó cho ta!”

Tên thiếu niên cưỡi phi hổ gầm lên, thúc giục linh thú lao xuống. Roi linh khí trong tay hắn hóa thành một con mãng xà dài hàng trượng, mang theo linh hỏa hừng hực, trực tiếp nhắm vào đầu Diệp Trần mà bổ xuống.

Diệp Trần không tránh không né. Hắn đứng yên, hít một hơi thật sâu.

*Oành!*

Khi chiếc roi chỉ còn cách đỉnh đầu một tấc, Diệp Trần đột ngột ra tay. Hắn không dùng pháp thuật, cũng không dùng linh khí, chỉ thuần túy là sức mạnh cơ bắp. Một cú đấm trực diện phá vỡ không gian, đánh thẳng vào đầu con phi hổ.

*Bùm!*

Cảnh tượng tiếp theo khiến tất cả tu sĩ có mặt tại đó phải đông cứng máu trong người.

Con linh thú bậc ba, vốn dĩ sở hữu lớp da đồng xương sắt, lại bị cú đấm của Diệp Trần đánh nổ tung ngay lập tức thành một làn sương máu. Tên thiếu niên chưa kịp hét lên một tiếng đã bị chấn động lực từ nắm đấm làm cho gãy sạch gân mạch, bay ngược ra xa như một con diều đứt dây.

Diệp Trần đứng giữa cơn mưa máu, mái tóc dài tung bay, toàn thân tỏa ra một luồng chiến ý nghẹt thở. Hắn nhìn lão giả thanh y đang run rẩy, giọng nói bình thản nhưng lạnh thấu xương:

“Ta đã nói rồi. Một bước chân này của ta, không ai có thể cản nổi.”

Hành trình tại Đệ Nhị Trọng Thiên của Diệp Trần, bắt đầu từ một nắm đấm đập tan sự kiêu ngạo của những kẻ tự nhận là thiên tài. Đây mới chỉ là khởi đầu cho cuộc hành trình "Nhất Bộ Đạp Phá" của hắn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8