Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 43: Biên Giới Giới Bích**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 17:50:46 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 43: BIÊN GIỚI GIỚI BÍCH – NHẤT BỘ KHAI THIÊN**

Gió rít gào qua những khe đá nhọn hoắt của rặng núi Đoạn Hồn. Càng tiến sâu vào vùng tử địa, linh khí vốn đã mỏng manh của Hạ Tam Thiên nay lại càng trở nên hỗn loạn, cuồng bạo như những lưỡi dao vô hình chém xoáy vào da thịt.

Trước mặt Diệp Trần và Sở Cuồng, bầu trời không còn là một màu xanh thăm thẳm. Thay vào đó, một bức tường ánh sáng khổng lồ, cao không thấy đỉnh, rộng không thấy biên giới, đang vắt ngang qua trời đất. Đó chính là Giới Bích – rào cản ngăn cách Đệ Nhất Trọng Thiên và Đệ Nhị Trọng Thiên, một quy tắc bất biến được thiết lập từ thời thượng cổ để phân định đẳng cấp của chúng sinh.

“Đây chính là Giới Bích sao? Thật… thật sự quá hùng vĩ!”

Sở Cuồng đứng bên cạnh Diệp Trần, hơi thở dồn dập. Thân hình đồ sộ như gấu của hắn giờ đây run rẩy nhẹ trước áp lực uy nghiêm tỏa ra từ bức tường ánh sáng. Lôi đình nhàn nhạt quanh người hắn bị áp chế đến mức chỉ còn là những tia điện yếu ớt, chực chờ vụt tắt.

“Đừng có đứng đó mà cảm thán nữa, tên mập!” Lão Quy từ trong không gian của Nghịch Mệnh Châu ló đầu ra, giọng điệu vẫn đầy vẻ trịch thượng và châm chọc. “Giới Bích này không chỉ là một bức tường. Nó là một bộ lọc. Kẻ nào linh khí không đủ tinh thuần, nhục thân không đủ cường đại, vừa chạm vào sẽ bị áp lực của hai tầng trời nghiền nát thành bụi phấn ngay lập tức.”

Ánh mắt Diệp Trần vẫn bình thản như mặt hồ không gợn sóng. Hắn tiến lên một bước, cảm nhận rõ rệt một luồng uy áp vô hình đang đè nặng lên đôi vai.

“Muốn đi qua con đường chính thống, cần phải có ‘Giới Lệnh’ của Thiên Đạo Chấp Pháp Giả hoặc có tu vi Trúc Cơ viên mãn trở lên để chống chọi linh áp.” Diệp Trần nhàn nhạt nói, đôi mắt đen nhánh nhìn thẳng vào vầng sáng chói lọi trước mặt. “Nhưng chúng ta không có lệnh bài, tu vi cũng chưa đạt đến trình độ đó.”

“Vậy phải làm sao? Quay lại tìm tên Mộ Dung Thần kia cướp lệnh bài?” Sở Cuồng siết chặt nắm đấm, nhe răng cười một cách hung tợn.

“Cần gì phiền phức thế?” Lão Quy cười hắc hắc, trong ánh mắt hiện lên một vẻ điên rồ. “Diệp Trần, ngươi có ‘Nghịch Thiên Cốt’, thứ mà thiên đạo này ghét nhất chính là ngươi. Thay vì xin xỏ nó mở cửa, sao không thử… dẫm nát nó mà đi?”

Diệp Trần không trả lời, nhưng khóe môi hắn khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo. Hắn biết Lão Quy nói đúng. Con đường của hắn là nghịch thiên, ngay từ đầu đã không có chỗ cho sự thỏa hiệp.

Vừa lúc đó, từ phía chân Giới Bích, một đoàn người mặc giáp trụ ánh kim rực rỡ từ trong hư không bước ra. Kẻ dẫn đầu là một trung niên nam tử, ánh mắt cao ngạo, trên ngực thêu hình một cán cân vàng – biểu tượng của Thiên Đạo Chấp Pháp Giả.

“Kẻ nào gan to bằng trời, dám tự tiện xông vào biên giới Giới Bích?” Giọng nói của gã trung niên vang lên như sấm rền, chấn động cả màng nhĩ.

Gã liếc nhìn Diệp Trần và Sở Cuồng, sự khinh bỉ hiện rõ trong ánh mắt: “Chỉ là hai con sâu cái kiến thuộc tầng thấp nhất, một đứa phế vật mang Phàm Cốt, một đứa thô lậu luyện thể. Biến đi trước khi ta dùng lôi hình thiêu cháy linh hồn các ngươi!”

Sở Cuồng nóng nảy định xông lên, nhưng Diệp Trần đã giơ tay ngăn lại. Hắn nhìn gã chấp pháp giả, giọng nói trầm ổn: “Chúng ta muốn lên tầng trên.”

“Lên tầng trên? Ngươi nghĩ Đệ Nhị Trọng Thiên là nơi hạng chó mèo như các ngươi muốn vào là vào sao?” Gã chấp pháp giả cười rộ lên, đầy vẻ mỉa mai. “Không có Giới Lệnh, bước vào Giới Bích chính là tự sát. Mà kể cả có chết, các ngươi cũng không được phép làm bẩn quy tắc của Thiên Đạo!”

Dứt lời, gã vung tay. Một luồng kim quang hóa thành trường tiên khổng lồ, mang theo sức mạnh của một tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ, quất thẳng về phía Diệp Trần.

*Bốp!*

Một tiếng động khô khốc vang lên. Nhưng điều khiến gã chấp pháp giả kinh hoàng là trường tiên ấy không hề khiến Diệp Trần tan xương nát thịt. Ngược lại, Diệp Trần dùng tay không nắm chặt lấy sợi roi bằng linh khí, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương.

“Quy tắc? Thiên đạo của các ngươi… thật sự quá hẹp hòi.”

Nói xong, Diệp Trần không thèm nhìn đến biểu cảm của đối phương, hắn đột ngột dậm chân.

*Rắc!*

Một tiếng xương gãy rõ mồn một vang lên từ chính cánh tay phải của Diệp Trần. Gã chấp pháp giả cười khẩy: “Ngu xuẩn! Dám dùng xác phàm chạm vào Linh lực của Thiên Đạo, xương tay của ngươi phế rồi!”

Nhưng nụ cười của gã cứng đờ ngay sau đó. Máu từ vết thương của Diệp Trần không phải màu đỏ tươi thường thấy, mà mang theo một sắc đen huyền ảo, lấp lánh như tinh tú. Từ trong tủy xương bị gãy của hắn, một luồng khí tức cổ xưa và cuồng bạo bộc phát.

“Nghịch Mệnh… Tái Tạo!” Diệp Trần gầm nhẹ trong cổ họng.

Mảnh xương gãy không hề rơi rớt, mà ngược lại, chúng đang hút lấy linh khí từ sợi roi vàng, sau đó gắn kết lại với tốc độ kinh người. Chỉ trong hơi thở, cánh tay của Diệp Trần trở nên cứng cáp hơn trước gấp bội, một lớp hào quang mờ ảo bao phủ lấy từng thớ cơ bắp.

“Lão tử đã nói rồi, càng đánh càng mạnh, càng gãy càng cứng! Đó mới là cái chất của Nghịch Thiên Cốt!” Lão Quy reo hò trong tâm thức Diệp Trần.

Diệp Trần nhìn gã chấp pháp giả đang đờ đẫn vì kinh hãi, lạnh lùng nói: “Cảm ơn cái roi của ngươi, nó vừa giúp ta rèn lại một khúc xương tay.”

Hắn xoay người, bước thẳng về phía bức tường ánh sáng Giới Bích. Áp lực của vạn trượng trời cao dội xuống, đè lên đầu Diệp Trần như muốn bắt hắn phải quỳ xuống. Tiếng xương cốt trên toàn thân hắn bắt đầu kêu răng rắc dưới sức ép kinh thiên động địa.

“Diệp huynh!” Sở Cuồng lo lắng hét lên. Hắn nhìn thấy làn da của Diệp Trần bắt đầu rách ra, máu chảy đầm đìa.

“Đừng tới đây! Chăm sóc tốt cho chính mình!” Diệp Trần gầm lên, hơi thở hắn hóa thành những luồng bạch khí.

Mỗi bước hắn đi, mặt đất dưới chân đều nứt toác. Một bước, hai bước… Khi chỉ còn cách Giới Bích ba trượng, Diệp Trần dường như đã trở thành một người máu. Xương cốt toàn thân hắn gần như đã bị nghiền nát hơn một nửa. Cơn đau thấu tận tâm can đủ để khiến bất kỳ vị đại năng nào cũng phải phát điên, nhưng ánh mắt của hắn lại càng thêm sáng rực, như ngọn đuốc trong đêm đen.

“Thiên đạo muốn ta quỳ? Ta chỉ biết đạp!”

Diệp Trần hét lớn, vận chuyển toàn bộ sức mạnh của *Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu*. Toàn bộ mảnh xương vỡ vụn trong cơ thể hắn lúc này đồng loạt rung động, chúng không hề sụp đổ mà đang điên cuồng nuốt chửng uy áp của Giới Bích để tái cấu trúc.

Một màu đen nhánh quyền quý bao phủ lấy bộ khung xương của hắn. **Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt – Sơ Bộ Thành Hình!**

Trong khoảnh khắc đó, áp lực từ Giới Bích đột nhiên không còn là gánh nặng, mà trở thành chất xúc tác. Diệp Trần cảm thấy toàn thân tràn trề sức mạnh vô tận. Hắn nâng chân hữu lên, toàn bộ linh khí hỗn loạn trong bán kính mười dặm bị hút cạn vào gan bàn chân của hắn.

“Cái gì? Hắn đang tích súc sức mạnh để… đạp lên Giới Bích?” Gã chấp pháp giả rụng rời tay chân, lảo đảo lùi lại.

Chuyện này chưa từng có trong lịch sử Cửu Trọng Thiên! Giới Bích là do thượng thần kiến tạo, kẻ nào dám dùng chân đạp lên quy tắc của thần linh?

“Nhất… Bộ… Đạp… Phá!”

Diệp Trần bước bước chân cuối cùng. Một bước này, dường như mang theo cả sức nặng của vạn cổ thái cổ, mang theo ý chí của kẻ không chịu cúi đầu.

*OÀNG!!!*

Một tiếng nổ rung chuyển cả vạn dặm Đoạn Hồn Sơn. Bức tường ánh sáng Giới Bích vốn kiên cố không thể phá vỡ, nay dưới bàn chân của Diệp Trần lại xuất hiện những vết nứt chằng chịt như mạng nhện. Ánh sáng vàng bị bóng tối đen kịt từ bàn chân hắn dẫm nát, để lộ ra một khe nứt không gian khổng lồ dẫn đến tầng trời thứ hai.

“Đi thôi!” Diệp Trần quay đầu lại, với lấy Sở Cuồng lúc này vẫn còn đang há hốc mồm kinh ngạc, một tay xách hắn ném vào khe nứt.

Bản thân Diệp Trần cũng không chút do dự bước vào trong.

Ngay khi bóng dáng họ biến mất, khe nứt lập tức khép lại. Gã chấp pháp giả đứng đó, nhìn bức tường Giới Bích đang dần tự hồi phục, run rẩy quỳ sụp xuống đất. Gã nhìn thấy dấu bàn chân đen nhánh vẫn còn hằn rõ trên bề mặt thần thánh kia.

“Trời sụp rồi… Phàm cốt… sao có thể đạp nát quy tắc của Thiên Đạo?”

Cùng lúc đó, tại một cung điện băng giá ở tận cùng Đệ Tam Trọng Thiên, một thiếu nữ tuyệt mỹ với mái tóc bạc trắng đang ngồi thiền định bỗng mở bừng đôi mắt. Lăng Tuyết Y nhìn về phía phương Nam, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác rung động mãnh liệt.

Một luồng khí tức vừa quen thuộc vừa cuồng bạo vừa lướt qua cảm quan của nàng.

“Là hắn sao? Diệp Trần… ngươi thật sự đã bắt đầu rồi?”

Nàng đứng dậy, nhìn ra biển mây trắng xóa bên ngoài Tiên Cung, khẽ thở dài: “Nhưng ở Đệ Nhị Trọng Thiên, những kẻ canh giữ kia sẽ không để ngươi dễ dàng vượt qua như vậy đâu…”

Giới Bích vừa phá, phong vân lại nổi. Diệp Trần không biết rằng, một bước chân này của hắn đã chính thức lọt vào tầm mắt của những tồn tại cổ xưa đang ẩn mình trong bóng tối của Cửu Trọng Thiên. Một hành trình mới, tàn khốc hơn, đẫm máu hơn, đang chờ đợi kẻ mang Phàm Cốt nghịch mệnh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8