Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 49: Hợp Nhất Âm Dương**
Màn đêm trong hang động sâu thẳm tại Vạn Trượng Nhai chưa bao giờ trở nên huyền ảo và đầy rẫy sự quỷ dị như lúc này. Sau khi những cơn dư chấn từ màn đột phá của Diệp Trần dần lắng xuống, không gian không hề chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối, mà thay vào đó là một loại khí tức kỳ lạ đang thành hình.
Diệp Trần nằm bất động, nửa người tựa vào vai Lăng Tuyết Y. Hơi thở của hắn nặng nề, mỗi nhịp thở ra đều mang theo từng tia nhiệt khí nóng rẫy như hỏa diệm, tương phản hoàn toàn với làn da trắng sứ, lạnh lẽo như băng ngọc của nàng. Hai luồng năng lượng — một bên là Thái Cổ Dương Cương từ Nghịch Thiên Cốt, một bên là Cửu U Hàn Khí từ tuyệt thế thể chất — đang bắt đầu tìm thấy một điểm giao thoa định mệnh qua những vết máu còn chưa kịp khô trên cánh tay của hai người.
Từ trong thức hải của Diệp Trần, bóng dáng mờ ảo của Lão Quy hiện ra. Lão nhìn cảnh tượng này bằng cặp mắt ti hí, cái miệng móm mém không ngừng tặc lưỡi:
"Chậc chậc, đúng là tạo hóa trêu ngươi. Một kẻ mang Phàm Cốt nghịch mệnh, một kẻ mang Cửu U Thiên Thể bị nguyền rủa. Tiểu tử thối, không ngờ máu của ngươi và nàng ta lại có thể sinh ra 'Âm Dương Cộng Hưởng'. Đây là đại cơ duyên, cũng là đại hung hiểm."
Lăng Tuyết Y lúc này đã lấy lại được chút thần trí. Nàng muốn đẩy Diệp Trần ra vì sự tiếp xúc quá mức thân mật này khiến tâm đạo vốn luôn băng lãnh của nàng xuất hiện những vết nứt. Nhưng nàng phát hiện mình không thể cử động. Một lực hút vô hình từ cánh tay Diệp Trần như một chiếc mỏ neo, đem linh lực trong cơ thể nàng và hắn xâu chuỗi lại với nhau.
Máu của Diệp Trần chứa đựng năng lượng từ Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, sau khi chảy vào huyết quản của Lăng Tuyết Y đã giống như một ngọn lửa vĩnh cửu, thiêu đốt đi những tạp chất và độc tính của Cửu U hàn độc tích tụ bấy lâu. Ngược lại, hàn khí cực tinh khiết từ người Lăng Tuyết Y cũng đang tràn sang Diệp Trần, giúp hắn làm dịu đi cái nóng thiêu đốt của quá trình "Hoán Huyết".
"Ngồi xuống! Vận công theo lời ta!"
Tiếng quát của Lão Quy vang lên trực tiếp trong đầu cả hai người. Diệp Trần giật mình tỉnh giấc từ cơn mê man, đồng tử hắn hơi co lại khi thấy mình đang tựa sát vào khuôn mặt đẹp đến nghẹt thở của Lăng Tuyết Y. Trong khoảng cách gần như vậy, hắn có thể ngửi thấy mùi hương hoa tuyết nhàn nhạt và cả hơi ấm rạo rực đang luân chuyển giữa hai cơ thể.
"Đừng phân tâm! Ngươi định để nàng ta nổ tung mà chết sao?" Lão Quy gầm lên.
Diệp Trần nghiến răng, cố nén đi sự xao động trong lòng. Hắn khó khăn ngồi thẳng dậy, đôi tay nắm chặt lấy đôi bàn tay lạnh buốt của Lăng Tuyết Y.
"Lăng cô nương, mạo phạm rồi! Hãy tập trung tâm thức, đi theo linh lực của ta!" Diệp Trần trầm giọng.
Lăng Tuyết Y nhìn vào đôi mắt kiên định của thiếu niên trước mặt, một loại cảm giác tin tưởng kỳ lạ trỗi dậy từ đáy lòng nàng. Nàng khẽ gật đầu, nhắm mắt lại, vận chuyển Băng Tuyết Tiên Quyết.
Ngay lập tức, một vòng xoáy linh khí khổng lồ lấy hai người làm tâm điểm bắt đầu hình thành.
Diệp Trần cảm nhận được một luồng hàn lưu mạnh mẽ, tinh khiết chưa từng thấy tràn vào kinh mạch. Luồng hàn lưu này đi đến đâu, xương cốt vừa mới đột phá của hắn lại như được tráng thêm một lớp gương sáng bóng. Đây chính là Cửu U Hàn Khí chân chính, thứ mà ngay cả những lão quái vật ở Trung Tam Thiên cũng phải thèm muốn.
Ngược lại, trong cơ thể Lăng Tuyết Y, nàng cảm thấy một nguồn sinh mệnh lực dồi dào chưa từng có đang chảy tràn. Những nơi máu của Diệp Trần đi qua, kinh mạch bị đóng băng từ lâu nay bắt đầu tan chảy, rung động mạnh mẽ. Sự đau đớn bị thay thế bằng một cảm giác thoải mái đến tận cùng, khiến nàng suýt chút nữa thốt lên thành tiếng.
"Âm trong có Dương, Dương trong chứa Âm. Nghịch thiên cải mệnh, hợp nhất càn khôn!" Lão Quy không ngừng niệm chú, những ký tự cổ xưa từ Nghịch Mệnh Châu bay ra, bao quanh hai người thành một cái kén ánh sáng màu vàng — xanh đang luân chuyển.
Thời gian trôi đi, bên trong cái kén, trạng thái của hai người dần bước vào một cảnh giới kỳ bí. Ý thức của họ dường như hòa quyện. Diệp Trần nhìn thấy một tòa Tiên Cung cô tịch giữa trời tuyết vạn năm, nơi một cô bé luôn phải ngồi một mình đối mặt với cái lạnh tê tái của linh hồn. Còn Lăng Tuyết Y lại nhìn thấy một thiếu niên gào thét dưới vực thẳm, dù xương cốt nát bấy vẫn cố bò dậy với ánh mắt hận thiên địa bất công.
Sự thấu hiểu tâm linh này khiến linh lực của cả hai cộng hưởng đạt tới đỉnh phong.
"Răng rắc!"
Một tiếng vang giòn giã từ bên trong cơ thể Diệp Trần. 206 mảnh xương của hắn, vốn dĩ sau khi đột phá Hoán Huyết Cảnh đã có màu vàng kim nhạt, nay dưới sự gột rửa của Cửu U Hàn Khí, bắt đầu xuất hiện những đường vân đen nhạt đầy thần bí. Đây là dấu hiệu của "Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt" đang bước sang một giai đoạn tiến hóa mới: Nghịch Cốt Băng Tâm.
Cùng lúc đó, đỉnh đầu Lăng Tuyết Y xuất hiện hư ảnh của một đóa hoa sen tuyết chín cánh. Cánh hoa thứ chín — vốn dĩ héo úa do tiên thiên thiếu hụt — nay đang dưới sự tưới tắm của "Hoán Huyết lực" mà dần dần nở rộ, tỏa ra ánh sáng rực rỡ chiếu sáng cả hang động.
Sức mạnh trong cơ thể họ không ngừng tăng vọt.
Cảnh giới của Diệp Trần hoàn toàn củng cố tại Hoán Huyết Cảnh sơ kỳ, nhưng nhục thân cường độ của hắn đã đủ sức đón đỡ một đòn toàn lực của tu sĩ Trúc Cơ Viên Mãn mà không hấn gì.
Còn Lăng Tuyết Y, tu vi bị kìm hãm bấy lâu do hàn độc nay bùng nổ, nàng từ trạng thái trọng thương nhanh chóng hồi phục, khí tức tăng vọt lên Nguyên Anh kỳ trung kỳ, thậm chí còn có dấu hiệu muốn chạm tới hậu kỳ.
Khi tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe đá, lọt vào trong hang động, cái kén ánh sáng mới từ từ tan biến.
Hai người vẫn giữ nguyên tư thế ngồi đối diện, tay trong tay. Khi cả hai cùng mở mắt, một luồng ánh sáng bắn ra từ đồng tử của họ, chấn động đến mức làm rung chuyển các cột đá nhũ xung quanh.
Diệp Trần hít sâu một hơi, cảm giác toàn thân nhẹ nhõm như vừa thoát thai hoán cốt. Hắn vội vàng buông tay Lăng Tuyết Y ra, khuôn mặt có chút gượng gạo:
"Cô nương… vết thương của cô đã ổn hơn chưa?"
Lăng Tuyết Y không trả lời ngay. Nàng đứng dậy, cử động nhẹ nhàng tay chân. Nàng ngạc nhiên phát hiện ra không chỉ vết thương đã lành hẳn, mà sự tê dại kinh niên trong tủy xương đã biến mất hoàn toàn. Một sức mạnh tràn đầy, tươi mới chảy khắp cơ thể nàng.
Nàng nhìn Diệp Trần, ánh mắt vốn luôn băng lạnh như mặt hồ vạn năm nay bỗng thoáng qua một chút gợn sóng phức tạp. Sự kiêu ngạo của một Thánh nữ Tiên Cung khiến nàng muốn giữ khoảng cách, nhưng sự cộng hưởng linh hồn vừa rồi lại nhắc nhở nàng rằng, mạng sống và cả con đường tu hành sau này của nàng đều gắn liền với người thiếu niên Phàm Cốt này.
"Ngươi… tên là Diệp Trần?" Nàng khẽ mở lời, giọng nói tuy vẫn thanh lãnh nhưng đã bớt đi phần xa cách.
"Là ta." Diệp Trần gật đầu, đứng dậy phủi bụi trên áo.
Lăng Tuyết Y im lặng một lúc, rồi đưa tay lên, một đạo ngọc phù lấp lánh xuất hiện trong lòng bàn tay nàng:
"Ân cứu mạng của ngươi, ta ghi nhớ. Đây là Băng Tuyết Truyền Âm Phù. Nếu sau này ngươi đến Trung Tam Thiên và gặp nguy hiểm, hãy bóp nát nó. Chỉ cần ta còn sống, Băng Tuyết Tiên Cung sẽ bảo vệ ngươi một đời bình an."
Diệp Trần không nhận lấy tấm ngọc phù ngay, hắn nhếch môi cười nhẹ, một nụ cười đầy vẻ ngạo khí:
"Ta cứu người không phải để tìm một sự che chở. Ta mang Phàm Cốt, con đường của ta là tự mình dẫm nát mọi khó khăn mà tiến lên. Trung Tam Thiên… ta chắc chắn sẽ đến, nhưng không phải để cầu xin ai bảo vệ, mà là để lấy lại những thứ kẻ khác đã nợ ta."
Lăng Tuyết Y hơi sững sờ. Ở cái thế giới coi Tiên Cốt là tất cả này, đây là lần đầu tiên nàng thấy một người có thể tự tin về "Phàm Cốt" của mình đến thế. Hắn không nói khoác, khí thế phát ra từ người hắn lúc này khiến nàng có cảm giác đang đứng trước một con cự long đang ngủ say.
"Thế nào? Tiểu nha đầu nhìn thấy phu quân tương lai của mình tài giỏi quá nên ngẩn ngơ à?" Tiếng của Lão Quy đột ngột vang lên oang oang bên tai Diệp Trần, nhưng kỳ lạ là Lăng Tuyết Y dường như cũng nghe thấy.
Nàng khẽ biến sắc, khuôn mặt vốn không bao giờ đổi sắc nay lại hiện lên một rặng mây hồng mờ ảo.
"Ai? Ai nói bậy đó?" Lăng Tuyết Y thanh âm hơi run, ánh mắt tìm kiếm xung quanh.
Diệp Trần đen mặt, thầm mắng Lão Quy trong lòng, rồi vội vã đánh trống lảng:
"Khụ khụ… đó là một lão linh hồn cổ quái đi theo ta, cô nương đừng để ý. Trời đã sáng rồi, những kẻ truy sát cô nương chắc chắn sẽ không bỏ cuộc. Chúng ta không thể ở đây lâu."
Lăng Tuyết Y nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, nàng nhìn về phía cửa hang, ánh mắt lại trở nên sắc lạnh như kiếm:
"Chúng đến rồi. Ba vị tu sĩ Nguyên Anh của Hắc Sát Môn… Cảm giác linh lực của chúng đang ở cách đây không quá mười dặm."
Diệp Trần nghe vậy, không những không sợ hãi mà còn nắm chặt nắm đấm, khớp xương kêu lên những tiếng rắc rắc đầy uy lực. Sức mạnh mới đột phá trong cơ thể hắn đang khao khát được giải tỏa.
"Nguyên Anh sao?" Diệp Trần liếm môi, ánh mắt bừng lên ngọn lửa chiến ý: "Hôm qua bọn chúng truy đuổi khiến ta khốn đốn. Hôm nay, ta muốn thử xem cái gọi là cao thủ Trung Tam Thiên liệu có chịu nổi một quyền 'Nghịch Thiên' của một kẻ Phàm Cốt hay không!"
Lăng Tuyết Y ngẩn ra nhìn Diệp Trần. Một tu sĩ vừa mới bước vào Hoán Huyết Cảnh (tương đương với Trúc Cơ kỳ sơ kỳ) lại muốn trực tiếp đối đầu với Nguyên Anh kỳ?
Thế nhưng, nhìn vào bờ vai vững chãi và đôi mắt bốc cháy ý chí của thiếu niên, nàng bỗng cảm thấy, có lẽ những quy luật vốn có của Cửu Trọng Thiên này, đối với hắn, quả thực chỉ sinh ra để bị phá vỡ.
"Được, ta và ngươi, cùng giết ra ngoài."
Hai bóng người, một vàng một xanh, giống như hai luồng thần quang phóng ra khỏi hang động, hướng thẳng về phía vực sâu hun hút, nơi những bóng đen tử thần đang dần áp sát.
Cuộc hành trình "Nhất bộ đạp phá Cửu Trọng Thiên" của Diệp Trần, sau một đêm Âm Dương hợp nhất, cuối cùng đã chính thức mở màn bằng những tiếng gầm vang trời của một vị thần ma tương lai.