Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 51: Trận Chiến Bên Bờ Suối**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 17:55:20 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 51: TRẬN CHIẾN BÊN BỜ SUỐI

Rừng rậm vạn dặm tại biên thùy Đệ Tam Trọng Thiên u ám và ẩm ướt. Tiếng nước chảy róc rách của con suối Thanh Nguyệt là âm thanh duy nhất phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch đến rợn người này.

Bên bờ suối, sương mù trắng đục bốc lên, bao phủ lấy một thân ảnh trắng muốt như tuyết nhưng lại đầy vết máu loang lổ. Lăng Tuyết Y ngồi tựa lưng vào một gốc cổ thụ già cỗi, sắc mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Trên vai nàng, một vết thương sâu hoắm đang tỏa ra hắc khí lạnh lẽo, không ngừng ăn mòn vào huyết mạch. Cửu U Hàn Thể vốn dĩ mạnh mẽ lúc này lại trở thành gánh nặng, khiến chân khí trong người nàng đông cứng, từng hơi thở đều mang theo những vụn băng li ti.

“Cố chịu một chút.”

Giọng nói trầm thấp nhưng đầy kiên định vang lên. Diệp Trần ngồi xổm trước mặt nàng, đôi tay thô ráp vốn đã chai sần vì luyện quyền đang nhẹ nhàng xé một dải vải từ vạt áo của mình để băng bó vết thương cho nàng.

Lăng Tuyết Y khẽ ngước mắt lên, đôi mắt vốn lạnh lùng như băng sơn ngàn năm lúc này lại xuất hiện một tia gợn sóng phức tạp. Nàng chưa bao giờ nghĩ tới, mình – Thánh nữ cao quý của Băng Tuyết Tiên Cung, kẻ luôn coi thường đám đàn ông phàm tục, cuối cùng lại phải dựa dẫm vào một thiếu niên mang “Phàm Cốt” mà nàng tình cờ gặp được trong cơn hoạn nạn.

“Đừng phí sức nữa… Hắc Sát độc của đám người Thiên Đạo Chấp Pháp Giả không dễ hóa giải như vậy đâu. Ngươi… đi đi. Mục tiêu của bọn chúng là ta.” Lăng Tuyết Y khó nhọc thốt lên, mỗi từ ngữ đều như xé rách cuống họng nàng.

Diệp Trần không ngẩng đầu, động tác quấn băng của hắn vẫn chuẩn xác và bình tĩnh: “Diệp mỗ ta trước giờ chỉ biết một đạo lý: Người không chạm ta, ta không chạm người. Nhưng đã gọi một tiếng bằng hữu, muốn ta bỏ mặc ngươi ở đây để đám chó săn kia xâu xé, trừ khi Diệp Trần ta xương nát thịt tan.”

Trong ý thức hải, giọng cười khanh khách của Lão Quy vang lên đầy mỉa mai: “Tiểu tử thối, khẩu khí không nhỏ! Ngươi có biết đám bám đuôi đằng sau là hạng người gì không? Ba tên Nguyên Anh hậu kỳ, một tên ngụy Hóa Thần. Với bộ xương gãy nát này của ngươi hiện tại, xông lên chẳng khác gì nộp mạng cho chó ăn.”

Diệp Trần khẽ nhếch môi, ánh mắt chợt lóe lên một tia hung tàn: “Lão già, ông quên rồi sao? Nghịch Thiên Cốt của ta chính là sinh ra để bị đánh gãy. Càng gãy, nó mới càng mạnh!”

Dứt lời, đôi tai của hắn khẽ động.

*Xoàn lạt!*

Tiếng lá khô bị giẫm nát vang lên từ phía xa. Một luồng sát khí đặc quánh như chất lỏng tràn ra, khiến những con cá dưới suối Thanh Nguyệt lập tức lật bụng, chết trắng cả một đoạn nước.

Bốn bóng đen từ trong màn sương mù bước ra, tản ra bốn hướng bao vây lấy bờ suối. Bọn chúng khoác trên mình lớp áo choàng đen thêu hình thiên nhãn màu máu – biểu tượng của những kẻ đi săn trung thành dưới trướng Thiên Đạo. Kẻ dẫn đầu cầm trong tay một thanh trường đao đen kịt, hắc khí quấn quýt quanh thân đao tựa như những con rắn độc đang thè lưỡi.

“Thánh nữ điện hạ, trốn chạy như thế là đủ rồi.” Kẻ cầm đầu lên tiếng, giọng nói khô khốc như hai miếng gỗ mục cọ xát vào nhau. “Giao nộp Cửu U Hàn Linh ra, chúng ta sẽ cho cô một cái chết toàn thây. Còn tên phàm nhân dơ bẩn kia… lăng trì xử tử.”

Lăng Tuyết Y run rẩy muốn đứng dậy, nhưng một bàn tay cứng như đá tảng đã ấn vai nàng lại. Diệp Trần thản nhiên bước lên phía trước, chắn giữa nàng và bốn tên sát thủ.

“Ngươi lui ra sau.” Diệp Trần nói ngắn gọn.

Tên cầm đầu khinh bỉ nhìn lướt qua Diệp Trần: “Phàm nhân không có Tiên Cốt? Ngay cả một chút dao động linh khí cũng không có mà dám cản đường chúng ta? Chết đi!”

Hắn không thèm dùng đao, chỉ vung tay lên, một đạo chưởng ấn màu đen mang theo khí thế núi đổ sập xuống đỉnh đầu Diệp Trần. Uy áp của ngụy Hóa Thần đủ sức nghiền nát bất cứ tu sĩ Nguyên Anh nào thành bình địa.

Diệp Trần không tránh không né, hắn hít sâu một hơi, toàn bộ cơ bắp trên người đột ngột căng phồng, lớp da bên ngoài lộ ra những đường vân tím sẫm thần bí.

*Oàng!*

Đất đá dưới chân Diệp Trần nát vụn, đôi chân hắn lún sâu xuống bùn lầy đến tận đầu gối. Chưởng ấn đen ngòm đánh thẳng vào vai trái của hắn.

*Rắc! rắc! rắc!*

Tiếng xương gãy giòn giã vang lên trong không gian yên tĩnh. Vai trái của Diệp Trần sụp xuống, máu tươi phun ra nhuộm đỏ một mảng áo.

Lăng Tuyết Y thất thanh kêu lên: “Diệp Trần!”

Đám sát thủ bật cười ngạo nghễ, nhưng nụ cười của chúng nhanh chóng đông cứng lại.

Dưới chưởng lực kinh thiên ấy, Diệp Trần không hề ngã xuống. Hắn từ từ ngẩng đầu lên, gương mặt đầy vết máu nhưng đôi mắt lại sáng rực lên một loại ý chí điên cuồng.

“Lực lượng… chỉ có bấy nhiêu thôi sao?”

Hắn cười, nụ cười rợn người. Tại chỗ xương vai vừa gãy, Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu trong lồng ngực hắn điên cuồng xoay chuyển, một dòng năng lượng màu tím thô bạo tràn vào vết thương. Những mảnh xương vỡ không hề rời đi mà lại tụ lại, tự bện chặt vào nhau thành một cấu trúc mới cứng hơn kim cương gấp bội, gân mạch xung quanh cũng theo đó mà co thắt, đẩy sức mạnh lên một tầm cao mới.

*Phàm Cốt Nghịch Thiên – Bước thứ nhất: Hoán Cốt Tái Sinh!*

Một tiếng gầm rống từ sâu trong cổ họng Diệp Trần phát ra. Cánh tay trái vốn dĩ đã tàn phế của hắn đột nhiên vươn ra như sấm sét, năm ngón tay cứng như kìm sắt bóp chặt lấy cổ tay của tên cầm đầu đang kinh ngạc.

“Cái gì? Ngươi…”

“Đến lượt ta!”

Diệp Trần đạp mạnh chân phải, mặt đất rung chuyển. Hắn không dùng bất cứ pháp thuật nào, chỉ dùng nhục thân thuần túy để chiến đấu. Quyền phải tung ra mang theo âm thanh xé gió gào thét.

*Cửu Trọng Thiên Băng – Đệ Nhất Quyền!*

Quyền này đánh tới, không khí trước mặt dường như bị hút cạn, tạo thành một vùng chân không chết chóc. Tên cầm đầu hốt hoảng vung trường đao chắn ngang ngực.

*Keng!*

Một âm thanh kim loại va chạm nhức tai vang lên. Thanh trường đao cấp bậc linh khí cao cấp thế mà lại xuất hiện một vết nứt ngay chính giữa. Lực phản chấn khổng lồ khiến tên ngụy Hóa Thần lùi lại liên tiếp bảy bước, mỗi bước chân đều để lại một hố sâu trên bờ suối.

“Hỗ trợ!” Tên cầm đầu gầm lên, lòng bàn tay hắn tê dại, trong lòng đã dấy lên sự sợ hãi tột độ. Hắn nhận ra, thiếu niên này không phải phàm nhân, mà là một con quái vật ẩn mình dưới lớp da người phàm!

Ba tên sát thủ còn lại lập tức rút kiếm, kết thành một cái sát trận tam giác. Kiếm quang đen kịt giao thoa thành một tấm lưới tử vong, từ ba hướng đâm thẳng vào các tử huyệt trên người Diệp Trần.

“Cẩn thận phía sau!” Lăng Tuyết Y hoảng hốt nhắc nhở, nàng muốn vung tay dùng băng pháp hỗ trợ nhưng hắc độc lập tức phản phệ làm nàng ngã quỵ.

Diệp Trần dường như phát điên, hắn hoàn toàn bỏ qua việc phòng ngự. Hắn dùng chính lồng ngực mình đón nhận một mũi kiếm đâm tới, đổi lại, hắn vươn tay chộp lấy đầu của một tên sát thủ bên trái, dẫm mạnh xuống nước suối.

*Phanh!*

Máu đỏ hòa lẫn với não trắng nổ tung trên những hòn đá cuội.

Hai mũi kiếm khác đâm xuyên qua đùi và hông Diệp Trần, nhưng hắn không hề rên rỉ nửa lời. Mỗi một lần xương cốt bị kiếm khí chém gãy, cảm giác đau đớn tận cùng ấy lại kích thích Nghịch Thiên Cốt tiến hóa nhanh hơn. Sức mạnh trong cơ thể hắn không những không suy giảm mà còn cuồn cuộn không ngừng như thủy triều.

“Sống chết có số, nhưng mệnh của ta do chính ta định!”

Diệp Trần hét lớn, toàn thân hắn bùng phát ra một luồng khí tức hồng hoang cổ xưa. Hình ảnh một con ác long màu tím mờ ảo xuất hiện sau lưng hắn, gầm vang trời đất.

*Nghịch Thiên Hóa Long Quyết – Long Thủ Phá!*

Diệp Trần tung ra một cú đấm hướng thẳng vào ngực tên cầm đầu đang định thừa cơ công kích. Tốc độ của cú đấm này nhanh đến mức vượt qua nhãn lực của tu sĩ Nguyên Anh.

Tên cầm đầu chỉ kịp thấy một bóng tím lóe lên, rồi sau đó cảm thấy lồng ngực mình trống rỗng. Hắn nhìn xuống, chỉ thấy một cái lỗ lớn xuyên thấu qua cơ thể, quả tim của hắn đã bị sức mạnh bá đạo ấy đánh thành tro bụi.

“Ngươi… làm sao có thể… chỉ là Phàm Cốt…” Hắn thều thào, ánh mắt tràn đầy vẻ không cam lòng rồi gục xuống suối Thanh Nguyệt.

Hai tên sát thủ còn lại sợ đến mất vía. Bọn chúng đã thực hiện hàng nghìn nhiệm vụ ám sát, nhưng chưa bao giờ thấy ai đánh nhau theo kiểu “tự sát để mạnh lên” như thế này.

“Chạy!”

Bọn chúng vừa quay người định bỏ chạy thì từ trong lòng suối, hai dòng nước đột ngột bốc lên, đông cứng thành hai cây băng thương xuyên thủng cổ họng chúng. Lăng Tuyết Y đã gượng dậy được một chút, dùng chút hơi tàn cuối cùng để dứt điểm trận chiến.

Bầu không khí trở lại tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió rít qua những kẽ lá.

Diệp Trần đứng vững tại chỗ, trên người hắn cắm đầy kiếm gãy, máu từ hàng chục vết thương không ngừng chảy xuống chân. Hắn thở hổn hển, mỗi nhịp thở đều kèm theo tiếng rắc rắc của xương cốt đang tự phục hồi.

Hắn từ từ xoay người lại, nhìn về phía Lăng Tuyết Y. Dưới ánh trăng mờ ảo xuyên qua tán lá, gương mặt đầy máu của thiếu niên trông thật đáng sợ, nhưng ánh mắt lại thuần khiết đến kỳ lạ.

“Ngươi… không sao chứ?” Diệp Trần hỏi khàn khàn.

Lăng Tuyết Y nhìn hắn, đôi mắt không kìm được mà nhòa đi. Nàng từng thấy qua vô số thiên tài kiêu ngạo ở Thượng Tam Thiên, những người sở hữu Tiên Cốt tuyệt phẩm, tay nắm càn khôn. Nhưng chưa một ai đem lại cho nàng cảm giác rung động mãnh liệt như thiếu niên mang Phàm Cốt đang đứng trước mặt này. Hắn không có tiên khí thoát tục, nhưng hắn có cái xương cốt cứng cỏi nhất thế gian.

“Diệp Trần… tại sao phải liều mạng như vậy?” Nàng nhỏ giọng hỏi.

Diệp Trần loạng choạng bước tới, cuối cùng kiệt sức ngồi phịch xuống bên cạnh nàng, lưng tựa vào cùng một gốc cây già. Hắn nhìn lên bầu trời đen thẳm của Đệ Tam Trọng Thiên, nơi có những vì sao đang lấp lánh như đang chế giễu những kẻ nhỏ bé dưới đất.

“Lão Quy từng nói, thế giới này vốn dĩ không công bằng. Có kẻ sinh ra đã ở trên chín tầng mây, có kẻ sinh ra đã nằm dưới bùn đen. Nhưng Phàm Cốt thì đã sao?”

Hắn quay đầu lại nhìn nàng, môi nở một nụ cười ngạo nghễ:

“Trời định ta là phàm, ta bước một bước nát cả trời xanh. Tuyết Y, hãy nhớ lấy, xương cốt của Diệp Trần ta, dù có vỡ nghìn lần, vạn lần, thì mỗi lần đứng dậy, ta sẽ lại cao hơn bầu trời kia một thước.”

Lăng Tuyết Y không nói gì, nàng lặng lẽ dịch người lại gần, để đầu mình tựa lên bờ vai đang dần phục hồi của hắn. Giữa rừng sâu đầy sát khí và máu tanh, hơi ấm từ nhục thân của Diệp Trần dường như là thứ duy nhất có thể xua tan cái lạnh giá của Cửu U Hàn Thể.

“Ta tin ngươi.” Nàng khẽ nói, rồi lịm đi trong vòng tay hắn.

Trăng lên đỉnh đầu. Bên bờ suối Thanh Nguyệt, một thiếu niên mang đầy vết thương và một Thánh nữ trọng thương nương tựa vào nhau. Trận chiến hôm nay mới chỉ là bắt đầu của một hành trình đẫm máu. Thiên Đạo Chấp Pháp Giả nhất định sẽ không dừng lại, và những tầng trời cao hơn đang chờ đón kẻ mang “Nghịch Thiên Cốt” đến để đạp đổ vinh quang giả tạo của chúng.

Trong im lặng, Diệp Trần cảm nhận được Nghịch Thiên Cốt trong người đang rung động mãnh liệt. Nó đang khao khát… khao khát những trận chiến tàn khốc hơn nữa. Bởi vì hắn biết, chỉ khi xương cốt bị nghiền nát hoàn toàn, hắn mới có thể chân chính – nhất bộ đạp phá Cửu Trọng Thiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8