Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 56: Đấu Giá Mảnh Vỡ Châu**
Huyết Ám Thành, Minh Nguyệt Các.
Đây là nơi xa hoa nhất của tòa thành biên viễn nằm tại ranh giới Đệ Tam Trọng Thiên này. Ánh đèn dầu cá kình cháy sáng rực rỡ, phản chiếu lên những bức tường nạm ngọc thạch, tạo nên một không gian vừa hào nhoáng vừa đầy áp lực. Hôm nay, bầu không khí trong các gian phòng VIP dường như đặc quánh lại bởi sự hiện diện của những đại nhân vật từ các thế lực khắp vùng.
Diệp Trần ngồi ở một góc khuất trong đại sảnh tầng trệt, đầu đội nón lá tre, gương mặt ẩn hiện sau lớp vải thưa đen. Bên cạnh hắn, Lăng Tuyết Y tuy đã được che chắn kỹ lưỡng bởi tấm áo choàng rộng nhưng khí chất băng thanh ngọc khiết vẫn vô thức khiến không ít tu sĩ xung quanh phải liếc nhìn.
“Nhóc con, đừng có nhìn chằm chằm vào cái rương sắt trên đài kia nữa.” Giọng nói khàn khàn, mang theo chút châm chọc của Lão Quy vang lên trong linh thức của Diệp Trần. “Mảnh vỡ của Nghịch Mệnh Châu không phải nằm ở đó. Món đồ hôm nay chúng ta cần, chính là món phế phẩm mà lũ ngu xuẩn kia gọi là ‘Thạch vụn Viễn cổ’.”
Diệp Trần hít một hơi thật sâu, bàn tay đặt dưới bàn khẽ siết chặt. Mọi tế bào xương cốt trong người hắn đang run lên nhè nhẹ, đó là sự cộng hưởng của Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt đối với một thứ năng lượng cùng nguồn gốc. Hắn có thể cảm nhận được, ngay phía sau bức rèm nhung kia, một luồng hơi thở hồng hoang, điên cuồng đang gào thét đòi thoát ra.
“Tất cả im lặng!”
Một giọng nói mang theo linh lực thâm hậu của cao thủ Kim Đan kỳ viên mãn vang dội khắp sảnh. Đấu giá sư là một lão giả râu bạc, đôi mắt sắc lẹm như chim ưng. Lão chậm rãi gõ búa, nụ cười trên môi đầy thâm ý.
“Vật phẩm tiếp theo, hẳn là điều mà quý vị ở đây mong đợi nhất. Nó được tìm thấy trong một phế tích tử thần tại Đệ Tứ Trọng Thiên, chứa đựng khí tức không thuộc về thời đại này.”
Chiếc khay phủ vải đỏ được bê ra. Khi tấm vải được lật mở, cả hội trường ồ lên một tiếng đầy thất vọng, rồi nhanh chóng chuyển sang xì xào bàn tán.
Đó là một mẩu kim loại xám xịt, gỉ sét loang lổ, hình dáng không ra hình dáng, trông chẳng khác nào một mảnh mảnh vỡ từ một cái nồi hỏng của người phàm. Không có linh quang lấp lánh, không có uy áp chấn thiên, thậm chí cảm ứng linh thức vào cũng chỉ thấy một sự im lìm chết chóc.
“Hừ, Minh Nguyệt Các hôm nay định lừa gạt chúng ta sao? Một mảnh sắt vụn phế phẩm mà cũng dám mang lên đấu giá?” Một giọng nói ngạo mạn từ gian phòng số ba vọng xuống. Đó là Vương Hoằng, thiếu chủ Vương gia – thế lực cai trị một nửa nguồn linh thạch ở vùng lân cận.
Lão giả đấu giá sư cười nhạt: “Vương thiếu chủ chớ vội. Vật này tuy không có linh tính, nhưng lửa thiêu không chảy, kiếm chém không đứt, ngay cả lão tổ Hóa Thần kỳ cũng không thể lưu lại một dấu vết trên đó. Giá khởi điểm: Một ngàn trung phẩm linh thạch.”
“Một ngàn trung phẩm? Điên rồi sao? Với số tiền đó có thể mua được một món Linh bảo cấp trung rồi!”
Tiếng la ó vang lên khắp nơi. Với đám tu sĩ chỉ trọng vẻ bề ngoài và sức mạnh tức thời, mảnh kim loại kia quả thực là rác rưởi. Nhưng Diệp Trần thì khác.
Hắn cảm thấy Phàm Cốt của mình đang sôi sục. Máu trong huyết quản chảy nhanh hơn bình thường gấp ba lần.
“Trần Phàm, lấy nó bằng mọi giá.” Lão Quy đột ngột trở nên nghiêm túc, giọng điệu không còn chút bông đùa thường ngày. “Đó là mảnh vỡ từ vỏ bọc của Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu. Có nó, ngươi mới có thể thực sự bắt đầu bước vào giai đoạn thứ hai của Nghịch Thiên Hóa Long Quyết: Hoán Huyết.”
Diệp Trần không do dự, khàn giọng lên tiếng: “Một ngàn linh thạch.”
Cả sảnh đường đột nhiên im bặt. Hàng trăm con mắt đổ dồn về góc khuất nơi gã thanh niên có hơi thở của một “người phàm” đang ngồi. Ở thế giới này, kẻ không có Tiên Cốt hoặc không có linh áp rõ ràng đều bị coi là rác rưởi.
“Thằng nhóc phàm phu này từ đâu chui ra vậy? Có một ngàn linh thạch không mà cũng dám đòi lên tiếng?” Vương Hoằng từ phòng VIP nhìn xuống, ánh mắt đầy sự khinh bỉ. Gã không cần mảnh sắt kia, nhưng gã không thích một kẻ “phàm cốt” dám cướp đi sự chú ý của mình.
“Một ngàn một trăm linh thạch,” Vương Hoằng thản nhiên tung ra một con số, khóe miệng nhếch lên một nụ cười trêu tức. Với gã, một ngàn linh thạch chỉ là tiền lẻ, nhưng gã muốn dùng tiền để bóp chết sự ngông cuồng của kẻ thấp kém kia.
Diệp Trần không đổi sắc mặt: “Một ngàn năm trăm.”
“Hai ngàn!” Vương Hoằng lại bồi thêm, âm giọng đầy sự thách thức.
“Hai ngàn năm trăm.”
“Ba ngàn!”
Toàn hội trường xôn xao. Một mảnh sắt vụn lại được đẩy lên cái giá ba ngàn trung phẩm linh thạch, đây rõ ràng không còn là đấu giá, mà là cuộc chiến thể diện.
“Nhị gia của Mộ Dung gia đang nhìn ngươi đấy,” Lăng Tuyết Y khẽ thì thầm bên tai Diệp Trần, hơi thở của nàng mang theo cái lạnh thấu xương nhưng cũng tràn đầy sự lo lắng. Nàng cảm nhận được một luồng linh thức thâm trầm từ căn phòng kín ở tầng cao nhất đang quét qua người Diệp Trần.
Diệp Trần siết chặt nắm đấm dưới lớp áo choàng. Hắn biết, tiền bạc hắn có được từ việc quét sạch tàng bảo các của mấy tên thảo khấu dọc đường không nhiều. Nhưng hắn phải có mảnh vỡ này.
“Năm ngàn!” Diệp Trần quát lớn, tiếng vang rúng động cả Minh Nguyệt Các.
Vương Hoằng giật mình, sắc mặt trở nên xanh xao rồi chuyển sang tím tái vì giận dữ. Năm ngàn trung phẩm linh thạch không phải là con số nhỏ đối với một thiếu chủ gia tộc địa phương.
“Ngươi… đồ phàm cốt hạ đẳng, ngươi có chắc là có đủ số tiền đó không? Đấu giá sai giá tại Minh Nguyệt Các là phải dùng mạng để đền đấy!” Vương Hoằng đập bàn đứng dậy, uy áp Trúc Cơ kỳ hậu kỳ bộc phát, ép thẳng về phía Diệp Trần.
Diệp Trần ngồi im như bàn thạch. Uy áp của Trúc Cơ kỳ đối với Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt của hắn chỉ như gió thoảng mây trôi. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lẽo như kiếm phong nhìn thẳng vào Vương Hoằng: “Tiền, ta có. Còn ngươi, nếu không dám theo thì ngậm miệng lại.”
“Ngươi tìm chết!” Vương Hoằng giận quá hóa cười, nhưng gã không dám ra tay trong Minh Nguyệt Các. “Được, ta xem ngươi lấy cái gì để mang thứ sắt vụn đó ra khỏi Huyết Ám Thành này. Sáu ngàn!”
Không gian rơi vào im lặng cực độ. Sáu ngàn trung phẩm linh thạch cho một vật vô dụng. Tất cả mọi người đều nghĩ Diệp Trần sẽ bỏ cuộc. Nhưng ngay lúc đó, một giọng nói trầm thấp vang lên từ căn phòng số một – nơi vốn dĩ luôn im lặng từ đầu buổi.
“Mười ngàn.”
Tiếng nói phát ra khiến cả hội trường chấn động. Vương Hoằng lập tức ngậm miệng, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Gian phòng số một… đó là nơi của sứ giả từ Mộ Dung gia ở tầng trời phía trên.
“Mười một ngàn,” Diệp Trần vẫn điềm nhiên như không, không chút sợ hãi cường quyền.
Cánh cửa gian phòng số một khẽ mở ra một khe nhỏ. Một nam tử trung niên mặc y phục màu hoàng kim bước ra ban công, ánh mắt hắn như lôi đình nhìn xuống Diệp Trần.
“Vị đạo hữu này, tại hạ là Mộ Dung Thiên, quản sự ngoại viện của Mộ Dung gia. Vật này đối với chúng ta có chút tác dụng nghiên cứu. Mong đạo hữu nhường lại, coi như Mộ Dung gia nợ ngươi một nhân tình.”
Lời nói mang theo sự đe dọa trắng trợn. Ở Đệ Tam Trọng Thiên, lời hứa hay sự đe dọa của Mộ Dung gia chính là thánh chỉ. Nhường, thì sống. Không nhường, thì hồn bay phách tán.
Diệp Trần lạnh cười trong lòng. Nhân tình của Mộ Dung gia? Hắn đến đây là để đạp nát Mộ Dung gia, cần gì thứ nhân tình rác rưởi đó.
“Tại đấu giá các, tiền là tiếng nói duy nhất. Mười hai ngàn linh thạch!”
Ầm!
Hội trường nổ tung. Một kẻ mang Phàm Cốt, giữa chốn đông người, công nhiên vả vào mặt sứ giả của Thái Cổ Thế Gia Mộ Dung?
Mộ Dung Thiên híp mắt lại, sát cơ trong mắt gần như hóa thành thực chất: “Tốt, rất tốt. Đệ Tam Trọng Thiên này từ lâu rồi chưa thấy kẻ nào can đảm như ngươi.” Nói xong, lão phất tay áo đi vào trong, không thèm ra giá thêm nữa. Với lão, mười hai ngàn linh thạch là quá nhiều, và lão thà để Diệp Trần cầm vật đó ra ngoài rồi giết người đoạt bảo còn hơn.
“Mười hai ngàn linh thạch lần thứ nhất… lần thứ hai… lần thứ ba! Chốt!”
Đấu giá sư gõ búa, nhìn Diệp Trần với ánh mắt như nhìn một kẻ đã chết.
Diệp Trần bước lên bục, đổ ra một đống linh thạch cao như núi, rồi thu lấy mảnh vỡ gỉ sét kia. Ngay khi mảnh sắt chạm vào lòng bàn tay, một luồng kịch độc của thời gian và một ý chí nghịch thiên cuồng bạo tràn vào cơ thể hắn.
Rắc! Rắc!
Một mảng xương tay của Diệp Trần gãy vụn dưới áp lực của mảnh vỡ, nhưng ngay lập tức, Nghịch Thiên Cốt bộc phát ra những sợi xích năng lượng màu đen, quấn chặt lấy mảnh vỡ và kéo nó chìm vào trong huyết nhục.
Cảm giác đau đớn thấu xương khiến Diệp Trần run rẩy, nhưng ánh mắt hắn lại sáng rực.
“Đi mau!” Lăng Tuyết Y nắm lấy tay hắn, nàng cảm nhận được hàng chục đạo linh thức sắc lạnh đang khóa chặt vào hai người.
Diệp Trần quay đầu lại, nhìn về phía những gian phòng VIP, đôi môi nhếch lên một độ cong lạnh lẽo.
“Đến cả đi, dùng xương máu của các ngươi để làm lễ tế cho mảnh vỡ này cũng không tệ.”
Hai người nhanh chóng rời khỏi Minh Nguyệt Các, biến mất vào màn sương dày đặc của Huyết Ám Thành. Phía sau họ, từng bóng đen liên tiếp lao ra từ các ô cửa sổ, mang theo sát khí xung thiên, khiến không gian đêm đông trở nên tử khí trầm trầm.
Cuộc săn lùng đã bắt đầu, nhưng không ai biết rằng, con mồi thực sự là ai.