Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 57: Khai Khiếu Cảnh**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 17:58:33 | Lượt xem: 1

Sương mù dày đặc như những dải lụa máu quấn quýt lấy cánh rừng Huyết Ám Sâm Lâm. Tiếng gió rít qua khe lá khô tạo thành những âm thanh vù vù như tiếng quỷ khóc thần gào.

“Diệp Trần, phía sau có ít nhất ba tên Hóa Thần sơ kỳ, còn lão già Mộ Dung Thiên kia… tu vi đã chạm đến Hóa Thần trung kỳ viên mãn!” Lăng Tuyết Y vừa lướt đi trong không trung vừa trầm giọng nói, hơi thở nàng có chút dồn dập. Hàn khí tỏa ra từ người nàng đóng băng từng vệt sương mù thành những bông tuyết đen rụng lả tả.

Diệp Trần không đáp, khuôn mặt hắn tái nhợt nhưng ánh mắt lại bốc cháy một ngọn lửa cuồng loạn. Trong lồng ngực hắn, mảnh vỡ gỉ sét vừa đấu giá được đang điên cuồng rung động. Mỗi lần nó rung lên, xương ngực của Diệp Trần lại nứt ra một đường. Cảm giác như có một con thú cổ xưa đang dùng móng vuốt cào xé tủy tận cùng của hắn.

“Thằng nhãi, đừng nén nhịn nữa! Ngươi tưởng Phàm Cốt của ngươi là sắt vụn sao?” Giọng nói của Lão Quy vang lên trong thức hải, có phần lo lắng hiếm thấy: “Mảnh vỡ đó chứa đựng ‘Nghịch Ý’ của viễn cổ, nếu ngươi không tìm cách thuần hóa nó, nó sẽ xé nát nhục thân ngươi trước khi lũ người kia kịp ra tay!”

“Làm sao… để thuần hóa?” Diệp Trần nghiến răng, máu tươi rỉ ra từ kẽ môi.

“Khai Khiếu! Ngươi đã ở đỉnh cao của Phàm Cốt Cảnh quá lâu rồi. Muốn chứa đựng được luồng sức mạnh nghịch thiên này, ngươi phải biến cơ thể mình thành một tinh không nhỏ, mở ra 108 huyệt đạo như 108 ngôi sao trấn giữ tứ phương. Hiện tại, ta sẽ truyền cho ngươi bí quyết mở ra 10 huyệt đạo đầu tiên!”

Ngay khi lời Lão Quy vừa dứt, một luồng thông tin cổ xưa, tang thương tràn ngập trong đầu Diệp Trần.

“Chạy đi đâu!”

Một tiếng quát như sấm sét nổ vang giữa tầng không. Một bàn tay khổng lồ bằng linh khí màu vàng ròng, mang theo uy áp nặng nề của Thái Cổ Thế Gia, từ trên trời cao giáng xuống, nghiền nát hàng ngạt cây cổ thụ.

“Cút!”

Diệp Trần đột ngột dừng bước, hắn xoay người, vung tay đấm thẳng lên trời. Không có linh khí bùng nổ, chỉ có sức mạnh thuần túy của nhục thân va chạm với không khí tạo thành một vòng xoáy kình lực đen ngòm.

Oành!

Bàn tay linh khí bị đánh tan, nhưng Diệp Trần cũng bị chấn bay lùi lại mấy chục trượng, đâm sầm vào một vách núi đá. Xương cánh tay phải của hắn vang lên tiếng “rắc” giòn tan, gãy gập thành một góc độ rùng mình.

Mộ Dung Thiên từ trên không trung hạ xuống, tà áo bào bay lượn, gương mặt lão tràn đầy sự khinh bỉ: “Một kẻ mang Phàm Cốt, dù có dùng bí pháp tăng cường sức mạnh thì cũng chỉ là con sâu cái kiến. Giao mảnh vỡ ra, ta sẽ cho ngươi được chết toàn thây.”

Ba vị cao thủ Hóa Thần khác cũng từ ba phía bao vây lấy, khóa chặt mọi đường lui của Diệp Trần và Lăng Tuyết Y.

Lăng Tuyết Y đứng chắn trước mặt Diệp Trần, Cửu U Hàn Thể bộc phát, xung quanh nàng biến thành một vùng băng giới. Nàng lạnh lùng nói: “Muốn giết hắn, bước qua xác ta trước.”

“Thánh nữ Tiên Cung, vì một phế vật mà đối đầu với Mộ Dung gia, thật không khôn ngoan.” Mộ Dung Thiên cười lạnh, ra hiệu cho ba tên cao thủ cùng lúc ra tay.

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, phía sau Lăng Tuyết Y, một tiếng cười khàn đặc nhưng đầy kiêu ngạo vang lên.

“Tuyết Y, lùi lại. Hôm nay… ta muốn nếm thử vị máu của cao thủ Hóa Thần.”

Lăng Tuyết Y sửng sốt quay lại. Nàng thấy Diệp Trần đang đứng dậy, cánh tay phải gãy nát của hắn đang tự động nối lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Những tia sáng màu đen từ Nghịch Thiên Cốt xuyên qua da thịt, rực rỡ như hắc ám tinh thần.

“Lão Quy, bắt đầu đi!” Diệp Trần gầm lên trong lòng.

“Huyệt thứ nhất: Thái Uyên! Khai!”

Ầm!

Bên trong cổ tay trái của Diệp Trần, một điểm sáng bỗng nhiên nổ tung. Năng lượng từ mảnh vỡ gỉ sét như tìm thấy chỗ trút, điên cuồng đổ vào huyệt đạo đó. Diệp Trần gào lên đau đớn, cảm giác như một mũi khoan nung đỏ đang dùi thẳng vào khớp xương. Nhưng ngay sau đó, một luồng sức mạnh mới mẻ, trầm hùng bắt đầu tràn ra.

“Huyệt thứ hai: Thần Môn! Huyệt thứ ba: Khí Hải! Tiếp tục cho ta!”

Diệp Trần không màng đến sự tấn công của đối phương, hắn điên cuồng vận chuyển *Nghịch Thiên Hóa Long Quyết*. Ba đạo linh khí của ba tên cao thủ Hóa Thần đánh tới, Diệp Trần không tránh không né, lấy nhục thân đón đỡ trực diện.

Bùm! Bùm! Bùm!

Xương sườn hắn gãy nát, phổi bị chấn thương nghiêm trọng, máu phun ra như suối. Nhưng càng đau đớn, Nghịch Thiên Cốt càng hưng phấn. Sự kích thích từ cái chết khiến tiến trình Khai Khiếu diễn ra nhanh gấp mười lần.

“Hắn điên rồi! Hắn đang tự sát!” Một tên cao thủ Mộ Dung gia khiếp sợ kêu lên.

“Không, hắn đang đột phá!” Mộ Dung Thiên sắc mặt đại biến: “Ngăn hắn lại ngay!”

Mộ Dung Thiên trực tiếp xuất thủ, một thanh kim kiếm mang theo khí tức xé rách không gian đâm thẳng vào tim Diệp Trần.

“Huyệt thứ mười: Linh Đài! ĐẠP CHO TA!”

Đúng lúc thanh kiếm chỉ còn cách ngực Diệp Trần nửa tấc, mười điểm sáng trên cơ thể hắn đồng loạt bùng phát. Một cột ánh sáng màu hắc kim từ đỉnh đầu hắn xông thẳng lên chín tầng mây, đánh tan toàn bộ sương mù máu trong vòng bán kính mười dặm.

Xoảng!

Thanh kim kiếm của Mộ Dung Thiên chạm vào da thịt Diệp Trần, thay vì xuyên qua, nó lại gãy vụn như chạm vào vạn năm thần thiết.

Diệp Trần ngẩng đầu, đôi mắt hắn giờ đây không còn tròng trắng, chỉ còn một màu đen sâu thẳm của hố đen vũ trụ. Sức mạnh của mười huyệt đạo luân chuyển, mỗi hơi thở của hắn đều khiến không gian xung quanh vặn vẹo.

“Khai Khiếu Cảnh… mười huyệt sơ thành.” Diệp Trần lẩm bẩm, thanh âm như vọng về từ địa ngục.

Hắn nhẹ nhàng giơ tay, tóm lấy cổ một tên cao thủ Hóa Thần đang đứng gần đó. Tên đó vốn là một cường giả tung hoành một phương, vậy mà lúc này lại như một con gà con, không cách nào phản kháng.

“Ngươi… ngươi là quái vật gì?” Tên cao thủ run rẩy.

“Ta là kẻ sẽ đạp nát thiên hạ của các ngươi.”

Diệp Trần lạnh lùng bóp nhẹ.

Rắc!

Thân thể của một cao thủ Hóa Thần bị bóp nát vụn, Nguyên Anh vừa kịp thoát ra đã bị luồng lực lượng hắc ám từ tay Diệp Trần hấp thụ hoàn toàn.

Mười huyệt đạo rực sáng, nhục thân Diệp Trần bốc lên làn khói trắng, những vết thương cũ khép miệng trong nháy mắt. Sức mạnh này không phải linh khí, mà là "Lực lượng của quy tắc" – quy tắc của những kẻ không tin vào mệnh trời.

Mộ Dung Thiên lùi lại mấy bước, lần đầu tiên lão thấy sợ hãi trước một thiếu niên mang Phàm Cốt. “Ngươi… ngươi dám giết người của Mộ Dung gia? Ngươi sẽ phải trả giá!”

“Trả giá?” Diệp Trần một bước đạp tới.

Dưới chân hắn, mặt đất sụp đổ thành một hố sâu khổng lồ. Hắn xuất hiện trước mặt Mộ Dung Thiên, tốc độ nhanh đến mức phá vỡ rào cản âm thanh, tạo thành một loạt tiếng nổ chói tai.

“Cửu Trọng Thiên Băng – Đệ nhất quyền: Phá Thế!”

Cú đấm của Diệp Trần mang theo sức nặng của mười huyệt đạo tích tụ sức mạnh từ mảnh vỡ cổ xưa. Không gian trước mặt hắn bị ép đến biến dạng, tạo thành một hình nón kình lực trắng xóa.

Mộ Dung Thiên gầm lên, kết ấn phòng ngự mạnh nhất, một tấm khiên vàng rực xuất hiện.

Rắc… Oành!

Tấm khiên quý giá chỉ tồn tại được nửa nhịp thở rồi vỡ tan tành. Nắm đấm của Diệp Trần lún sâu vào ngực Mộ Dung Thiên, đánh xuyên qua lưng lão.

Máu tươi bắn tung tóe lên mặt Diệp Trần, khiến hắn trông như một chiến thần đẫm máu bước ra từ hầm mộ.

Lăng Tuyết Y đứng sững sờ nhìn cảnh tượng đó. Nàng biết Diệp Trần rất mạnh, nhưng không ngờ rằng khi bước vào Khai Khiếu Cảnh, sức mạnh của hắn lại vượt xa mọi định luật tu luyện truyền thống. Một kẻ vừa đột phá lại có thể tàn sát Hóa Thần như giết gà.

Diệp Trần rút tay ra khỏi lồng ngực đang sụp đổ của Mộ Dung Thiên, hắn nhìn mảnh vỡ gỉ sét trong tay, giờ đây nó đã dịu đi, nằm im lìm như phục tùng chủ nhân mới.

Hắn nhìn lên tầng trời cao thẳm, nơi mây đen vẫn đang cuồn cuộn như muốn giáng xuống sự trừng phạt.

“Mới chỉ mười huyệt…” Diệp Trần nắm chặt tay, cảm nhận sức mạnh cuộn trào như đại dương trong cơ thể: “Khi ta mở đủ 108 huyệt đạo, cả Cửu Trọng Thiên này, ai có thể cản được một bước chân của ta?”

Trong màn đêm u tối của Huyết Ám Sâm Lâm, tiếng gào thét của các cao thủ còn lại của Mộ Dung gia vang lên rồi lịm tắt. Một khởi đầu mới của kẻ nghịch mệnh đã chính thức khai màn bằng máu và sự tái sinh từ xương cốt vụn vỡ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8