Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 58: Tiên Cung Truy Tìm**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 17:59:09 | Lượt xem: 1

Huyết Ám Sâm Lâm trong đêm tối tĩnh lặng đến rợn người. Mùi máu tươi nồng nặc của Mộ Dung Thiên và đám tùy tùng vẫn chưa kịp tan biến, đã bị một luồng hàn khí thấu xương từ đâu tràn đến, đông cứng lại trên những phiến lá mục nát.

Diệp Trần đứng giữa bãi chiến trường hoang tàn, hơi thở của hắn vẫn còn mang theo luồng nhiệt hừng hực của kẻ vừa bước qua ranh giới sinh tử để đột phá. Mười cái huyệt đạo trên cơ thể hắn, như mười ngôi sao nhỏ u tối nhưng chứa đựng sức mạnh kinh hoàng, đang không ngừng xoay chuyển, tham lam nuốt chửng linh khí hỗn loạn xung quanh để bù đắp cho cơ thể vừa được đúc lại.

"Diệp Trần… ngươi không sao chứ?"

Lăng Tuyết Y bước lại gần, giọng nói của nàng vốn lạnh lùng như băng sơn, nay lại mang theo một chút run rẩy khó nhận ra. Nàng nhìn lồng ngực gồ ghề đầy những vết sẹo mới đan xen vết sẹo cũ của hắn, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Nàng chưa từng thấy ai tu luyện một cách điên cuồng và tàn khốc như vậy. Để có được sức mạnh giết chết một Hóa Thần, hắn đã để xương cốt mình nát vụn không biết bao nhiêu lần.

Diệp Trần không quay đầu lại, hắn vẫn nhìn chằm chằm vào màn sương tuyết đang dày đặc dần phía trước. Đôi mắt hắn, vốn đen láy, nay phảng phất một tầng u mang lạnh lẽo của Nghịch Thiên Cốt.

"Bọn họ đến rồi." Diệp Trần khàn giọng nói.

Lăng Tuyết Y khựng lại, đôi mắt phượng nheo lại nhìn về phía chân trời. Giữa bóng đêm của Đệ Tam Trọng Thiên, một luồng ánh sáng bạc xé toạc mây mù, theo sau đó là tiếng chuông gió thanh thúy nhưng mỗi tiếng vang lên đều khiến linh hồn người nghe như bị đóng băng.

Một chiếc phi chu mang hình dáng của một đóa tuyết liên khổng lồ, toàn thân khắc đầy phù văn băng tinh đang từ từ hạ xuống. Ánh sáng từ chiếc phi chu soi rọi cả một vùng rừng núi, khiến những vết máu trên mặt đất trở nên vô cùng chói mắt.

"Thánh nữ tại thượng, Băng Tuyết Tiên Cung lai trì cứu viện!"

Một thanh âm trung niên trầm thấp, uy nghiêm vọng xuống. Ngay sau đó, ba bóng người lướt đi trên hư không, mỗi bước chân đều nở ra một đóa hoa tuyết nhỏ, từ từ đáp xuống trước mặt Lăng Tuyết Y.

Kẻ đi đầu là một người phụ nữ trung niên vận đạo bào trắng tinh khôi, dung mạo nghiêm nghị, trên trán có một ấn ký bông tuyết xanh thẫm. Đây chính là Hàn Nguyệt trưởng lão, một trong những đại cao thủ Hóa Thần viên mãn của Băng Tuyết Tiên Cung. Hai nữ đệ tử đi sau cũng đều có tu vị Nguyên Anh hậu kỳ, khí thế bất phàm.

Khi nhìn thấy Lăng Tuyết Y vẫn bình an vô sự, sắc mặt Hàn Nguyệt trưởng lão dãn ra đôi chút, nhưng ngay sau đó, ánh mắt bà quét qua đống đổ nát xung quanh. Khi nhìn thấy xác chết không toàn thây của Mộ Dung Thiên và mảnh vỡ hộ thân linh bảo của Mộ Dung gia, đồng tử bà co rút mạnh lại.

"Đây là… Mộ Dung Thiên? Ai đã giết hắn?" Hàn Nguyệt kinh hãi thốt lên.

Dòng máu của Mộ Dung gia không phải hạng tầm thường, hơn nữa Mộ Dung Thiên còn có hộ đạo giả đi kèm. Ở Hạ Tam Thiên hay thậm chí là Trung Tam Thiên này, kẻ có thể giết lão không nhiều, và chắc chắn không thể là kẻ đứng trước mặt bà đây.

Ánh mắt Hàn Nguyệt cuối cùng dừng lại trên người Diệp Trần. Bà nhìn thấy một thiếu niên gầy gò, khắp người đẫm máu, trên người không hề có dao động của Tiên Cốt, thậm chí linh khí quanh thân cũng loãng tới mức đáng thương.

"Hàn trưởng lão, là Diệp Trần đã cứu ta." Lăng Tuyết Y tiến lên một bước, chắn trước mặt Diệp Trần, giọng nói kiên định.

"Hắn?" Hàn Nguyệt trưởng lão nhíu mày, sự kinh ngạc biến thành vẻ khinh miệt không hề che giấu. "Tuyết Y, con đang nói đùa sao? Một kẻ mang Phàm Cốt, ngay cả tư cách bước chân vào đại môn Tiên Cung cũng không có, làm sao có thể giết được cao thủ Hóa Thần của Mộ Dung gia? Có phải có vị tiền bối nào ẩn danh đã ra tay giúp đỡ?"

"Không có ai khác, chỉ có mình hắn." Lăng Tuyết Y nhấn mạnh.

Hàn Nguyệt trưởng lão hừ lạnh một tiếng, bước tới một bước. Một luồng áp lực cấp bậc Hóa Thần viên mãn như dải ngân hà sụp đổ, trực tiếp đè nặng lên vai Diệp Trần. Bà muốn xem kẻ mang "Phàm Cốt" này có gì đặc biệt mà lại khiến Thánh nữ của mình phải lên tiếng bao che.

Diệp Trần cảm thấy toàn thân nặng trĩu, xương cốt trong người phát ra tiếng kêu "rắc rắc" quen thuộc. Nếu là trước khi đột phá Khai Khiếu Cảnh, luồng uy áp này đủ để khiến hắn quỳ rạp xuống đất. Nhưng bây giờ, mười huyệt đạo trong cơ thể hắn bỗng nhiên chấn động, sức mạnh của Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt cuộn trào, đem luồng uy áp kia hóa giải sạch sụp.

Hắn đứng thẳng tắp như một ngọn thương thiên không thể bẻ gãy, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Hàn Nguyệt, không hề lùi bước.

"Gan lớn đấy!" Hàn Nguyệt trưởng lão hơi biến sắc. Một kẻ Phàm Cốt lại có thể chịu được uy áp của bà mà không biến sắc?

"Hàn trưởng lão, xin dừng tay!" Lăng Tuyết Y vội vàng can thiệp, hàn băng trong tay nàng chớp động, ý tứ bảo vệ vô cùng rõ ràng.

Hàn Nguyệt trưởng lão thu hồi uy áp, nhưng ánh mắt càng trở nên thâm trầm hơn. Bà quay sang nhìn Lăng Tuyết Y, giọng nói lạnh như băng: "Tuyết Y, con nên biết thân phận của mình. Con là Thánh nữ, mang trong mình Cửu U Hàn Thể, tương lai là người đứng đầu Tiên Cung, gánh vác vận mệnh của Đệ Tam Trọng Thiên. Việc con biến mất thời gian qua đã khiến Cung chủ vô cùng tức giận. Bây giờ lại cùng một kẻ hạ giới, lại còn là Phàm Cốt dính dáng đến nhau, nếu truyền ra ngoài, danh dự của Tiên Cung sẽ để ở đâu?"

Nói xong, bà quay sang nhìn Diệp Trần, trong mắt hiện lên một tia sát ý lạnh lẽo: "Kẻ này biết quá nhiều về tình trạng của con lúc trọng thương, lại là một biến số không rõ nguồn gốc. Để tránh hậu họa về sau và để thanh danh của con không bị vấy bẩn, kẻ này… không thể giữ lại."

Lời vừa dứt, hai nữ đệ tử phía sau Hàn Nguyệt lập tức rút ra trường kiếm băng tinh, khí thế tỏa ra khóa chặt lấy Diệp Trần.

"Các ngươi dám!" Lăng Tuyết Y giận dữ, khí lạnh từ người nàng bộc phát, mặt đất dưới chân đóng băng thành những mũi nhọn chỉ về phía người của chính tông môn mình.

"Tuyết Y! Con muốn vì một con sâu cái kiến mà chống lại Tiên Cung sao?" Hàn Nguyệt quát lớn, âm thanh như sấm nổ khiến rừng cây rung chuyển.

Giữa không khí căng thẳng đến nghẹt thở ấy, một tiếng cười khẩy vang lên. Diệp Trần bước lên phía trước, gạt nhẹ tay Lăng Tuyết Y xuống. Hắn nhìn Hàn Nguyệt trưởng lão bằng nửa con mắt, khóe miệng nhếch lên một độ cong đầy ngạo nghễ.

"Sâu kiến?" Diệp Trần lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực. "Trong mắt các người, chỉ có những kẻ sinh ra có Tiên Cốt mới là người, còn Phàm Cốt chúng ta chỉ là rác rưởi? Tiên Cung của các người cao cao tại thượng đã lâu, hình như đã quên mất rằng, trời đất này vốn dĩ không có Tiên, chỉ có người tu thành Tiên mà thôi."

"Hỗn xược! Một kẻ phàm phu tục tử cũng dám bàn luận về thiên đạo!" Một nữ đệ tử hét lên, trường kiếm trong tay rung động, định đâm tới.

"Lùi lại!" Diệp Trần quát một tiếng.

Hắn không dùng linh khí, chỉ thuần túy là một bước chân đạp xuống.

"Oành!"

Mặt đất rung chuyển dữ dội, một luồng kình lực vô hình từ bàn chân Diệp Trần lan tỏa, trực tiếp đánh nát vụn những đóa hoa tuyết mà người của Tiên Cung vừa tạo ra. Mười cái huyệt đạo trên người hắn đồng loạt phát sáng rực rỡ qua lớp áo rách rưới, tạo thành một bóng hình ma long mờ nhạt quấn quanh cơ thể.

Lúc này, trong thức hải của Diệp Trần, lão Quy cũng đang gầm gừ: "Tiểu tử, cho bọn mụ già mắt mắt dạy này biết thế nào là lễ độ. Nghịch Thiên Cốt của ngươi ngay cả trời còn muốn đạp nát, sợ gì mấy con chim băng này?"

Hàn Nguyệt trưởng lão nhìn thấy ánh sáng từ mười huyệt đạo trên người Diệp Trần, đồng tử co rút lại thành một sợi chỉ. "Đó là cái gì? Không phải khí hải, không phải linh căn… ngươi rốt cuộc tu luyện thứ tà thuật gì?"

"Thứ có thể lấy mạng các người." Diệp Trần lạnh lùng đáp. Hắn biết, lúc này nếu nhu nhược, bọn chúng sẽ thật sự ra tay. Hắn cần phải thể hiện đủ sự cứng rắn. "Hàn trưởng lão đúng không? Ta cứu Thánh nữ các người, không cần các người cảm ơn, nhưng muốn lấy mạng ta để che đậy danh dự thối nát của các người, thì các người chọn nhầm đối tượng rồi. Hôm nay nếu bà dám động thủ, ta thề sẽ khiến cái đóa tuyết liên trên trời kia rụng sạch không còn một cánh!"

Khí thế của Diệp Trần bùng nổ, sau lưng hắn như hiện lên ảo ảnh của một vùng biển xương trắng mênh mông, đó là khí tức của Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt. Luồng sát khí này quá mức tinh thuần, quá mức tàn khốc, khiến ngay cả một Hóa Thần viên mãn như Hàn Nguyệt cũng cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Bà lưỡng lự. Bà không sợ Diệp Trần, nhưng bà sợ cái "biến số" ẩn chứa sau người hắn. Và quan trọng hơn, Lăng Tuyết Y đang có dấu hiệu phát điên, nếu ép quá mức khiến Thánh nữ tự bạo tâm mạch, bà gánh không nổi trách nhiệm này.

"Hàn trưởng lão, nếu bà động đến một sợi tóc của hắn, ta lập tức tự hủy tu vị, vĩnh viễn không quay về Tiên Cung!" Lăng Tuyết Y đặt tay lên vị trí thiên linh cái, đôi mắt tuyệt vọng nhưng cương quyết.

"Con… Tuyết Y, con thật là…" Hàn Nguyệt trưởng lão tức đến run người, nhưng cuối cùng cũng phải thở hắt ra một hơi, thu hồi sát khí. "Được, hôm nay vì Thánh nữ bảo lãnh, ta tha cho ngươi một mạng. Nhưng hãy nhớ lấy, thân phận của ngươi và nàng là hai đường thẳng vĩnh viễn không bao giờ cắt nhau. Phàm cốt là phàm cốt, đừng mong tưởng ăn thịt thiên nga."

Hàn Nguyệt phất tay, một luồng ánh sáng bao phủ lấy Lăng Tuyết Y, kéo nàng về phía phi chu. Lăng Tuyết Y không chống cự, nàng nhìn Diệp Trần, ánh mắt chứa đựng hàng vạn lời muốn nói nhưng chỉ kịp thốt ra ba chữ: "Hãy sống sót."

Diệp Trần nhìn theo bóng dáng Lăng Tuyết Y bị cưỡng ép đưa lên phi chu. Chiếc phi chu tuyết liên từ từ thăng không, biến mất vào tầng mây bạc. Không gian trở lại vẻ tĩnh mịch vốn có, chỉ còn lại mình Diệp Trần đứng giữa đống đổ nát.

Hắn đột ngột khuỵu xuống, máu tươi từ khóe miệng trào ra. Việc cưỡng ép dùng uy áp của mười huyệt đạo để đối kháng Hóa Thần viên mãn đã khiến kinh mạch hắn tổn thương không nhỏ.

"Hừ, bọn mụ già đó cũng nhanh tay thật." Lão Quy từ trong mảnh vỡ Nghịch Mệnh Châu hiện ra một cái đầu nhỏ, chậc lưỡi nói. "Tiểu tử, thấy chưa? Thế giới này là thế đấy. Ngươi mạnh, ngươi có lý. Ngươi yếu, ngay cả người phụ nữ mình cứu cũng không giữ nổi."

Diệp Trần lau vết máu, chậm rãi đứng dậy. Đôi mắt hắn không có vẻ chán nản, mà chỉ có một ngọn lửa bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết.

"Băng Tuyết Tiên Cung… Đệ Tam Trọng Thiên…" Hắn nắm chặt nắm đấm, tiếng xương cốt nổ giòn giã. "Hôm nay ta để nàng đi, vì ta chưa đủ mạnh. Nhưng rất nhanh thôi, ta sẽ bước từng bước lên Tiên Cung của các người, để xem cái gọi là Tiên Cốt cao quý đó có chịu nổi một cú đấm của Phàm Cốt này hay không!"

"Đi thôi tiểu tử, chỗ này không thể ở lâu." Lão Quy thúc giục. "Người của Mộ Dung gia chắc chắn đang kéo tới. Chúng ta cần tìm một nơi để khai mở cái huyệt đạo thứ mười một. Chặng đường phía trước… mới thật sự là địa ngục."

Diệp Trần gật đầu, quay người dứt khoát bước vào bóng đêm sâu thẳm của rừng già. Một bước chân hắn đạp xuống, mặt đất rung lên, như một lời khẳng định với cả Cửu Trọng Thiên: Kẻ nghịch mệnh đã bắt đầu cuộc hành trình đạp nát thiên đạo.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8