Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 59: Lời Chia Tay**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 17:59:37 | Lượt xem: 2

Gió rít gào qua những khe đá nát vụn, mang theo cái lạnh thấu xương của băng tuyết chưa kịp tan. Trên bầu trời, chiếc phi chu khổng lồ chạm khắc hình hoa tuyết liên vĩ đại đang dần hòa vào hư không, để lại những vệt sáng trắng xóa cắt ngang tầng mây xám xịt của Hạ Tam Thiên.

Diệp Trần đứng đó, bàn tay siết chặt đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, máu tươi rịn ra, nhỏ xuống nền đất cháy sém. Ánh mắt hắn khóa chặt vào bóng dáng thanh khiết đứng trên boong tàu – người con gái đã cùng hắn trải qua những ngày sinh tử, giờ đây lại giống như một vầng trăng treo cao, xa tận chân trời.

“Lăng… Tuyết… Y…”

Cái tên ấy vang lên trong cổ họng hắn, trầm đục và nghẹn ngào.

Vừa rồi, uy áp của Hàn Nguyệt – một vị trưởng lão với tu vi Hóa Thần viên mãn từ Băng Tuyết Tiên Cung – đã giống như một ngọn núi khổng lồ đè nặng lên linh hồn hắn. Trước mặt vị đại năng ấy, mười một huyệt đạo mà Diệp Trần vừa khai mở dù có nghịch thiên đến đâu cũng chỉ giống như đốm lửa nhỏ trước đại dương mênh mông. Sự chênh lệch ấy không chỉ là về tu vi, mà là sự phân cấp tàn khốc giữa các tầng trời.

Bỗng nhiên, từ trên không trung, một điểm sáng lung linh tựa như một ngôi sao rụng xuống, mang theo hơi thở thân thuộc, xé toạc màn sương giá đang vây hãm Diệp Trần. Hắn nén cơn đau nơi lồng ngực, tung người lên, đón lấy vật ấy.

Đó là một miếng ngọc bội hình hoa tuyết, trắng muốt không tì vết, bên trên còn vương lại chút hơi ấm và hương thơm thoang thoảng của Lăng Tuyết Y. Ngay khi chạm vào lòng bàn tay, một luồng thần thức nhu hòa như làn gió mùa xuân tràn vào thức hải của hắn.

“Diệp Trần… đừng nhìn theo nữa.”

Giọng nói của nàng vang lên, không còn lạnh lùng như lần đầu gặp gỡ, mà chất chứa một sự dịu dàng và nỗi buồn man mác.

“Ta buộc phải trở về. Cửu U Hàn Thể trong người ta đang phản phệ, nếu không có linh trì của Tiên Cung trấn áp, ta sẽ hóa thành băng tượng, vĩnh viễn không thể luân hồi. Sự xuất hiện của sư tôn là định mệnh, cũng là sự giải thoát tạm thời cho hai chúng ta. Nếu người nhìn thấy ngươi mạnh mẽ hơn, người sẽ không chỉ dừng lại ở việc đe dọa…”

Diệp Trần nhắm nghiền mắt lại. Hắn hiểu. Hàn Nguyệt đã nương tay chỉ vì Lăng Tuyết Y dùng tính mạng để đánh đổi. Nếu hắn còn tỏ ra cố chấp hay thù hận vào lúc đó, vị trưởng lão kia chắc chắn sẽ xóa sổ hắn ngay lập tức để “trừ hậu họa” cho tâm đạo của Thánh nữ.

Luồng thần thức tiếp tục rung động, kèm theo một bản đồ tinh tú mờ ảo:

“Đây là Hàn Tuyết Linh Ngọc, nó chứa một phần chân nguyên của ta. Ngươi hãy giữ lấy nó, nó sẽ giúp ngươi áp chế tà hỏa khi tu luyện Nghịch Thiên Hóa Long Quyết. Diệp Trần, Hạ Tam Thiên quá nhỏ bé so với chí hướng của ngươi. Ta sẽ đợi ngươi ở Trung Tam Thiên, tại Đệ Tam Trọng Thiên – Băng Tuyết Tiên Cung. Nếu ngươi có thể vượt qua Giới Bích, hãy đến Vạn Cổ Kiếm Thành tìm một người tên là Thanh Lão, ông ấy có duyên với sư phụ ta, có lẽ sẽ giúp được ngươi.”

“Đừng vội vã… Hãy mạnh mẽ hơn. Ta tin rằng Phàm Cốt của ngươi, một ngày nào đó sẽ khiến cả Cửu Trọng Thiên phải run rẩy.”

Dòng thần thức nhạt dần, cuối cùng tan biến, chỉ còn lại miếng ngọc bội lành lạnh nằm yên trong tay hắn.

Diệp Trần đứng lặng giữa không gian tiêu điều. Sự tĩnh lặng lúc này còn đáng sợ hơn cả tiếng gầm rú của chiến trận. Một cảm giác trống rỗng bủa vây lấy hắn. Từ khi trọng sinh dưới đáy vực, Lăng Tuyết Y là người đầu tiên khiến hắn cảm thấy mình không chỉ chiến đấu vì thù hận, mà còn vì một điều gì đó ấm áp hơn.

“Hừ, tiểu tử, đừng có bộ dạng như đưa đám thế chứ?”

Tiếng của Lão Quy vang lên, phá vỡ bầu không khí trầm mặc. Cái đầu quy già nua ló ra khỏi mảnh vỡ Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, đôi mắt ti hí nhìn Diệp Trần đầy châm chọc nhưng cũng pha chút an ủi.

“Nàng ta nói đúng đấy. Con nhóc đó không phải loại phụ nữ tầm thường, Cửu U Hàn Thể là thể chất vạn năm có một, ở lại cái nơi chim không buồn đậu này chỉ có nước phế bỏ. Nàng ta đi là để bảo mạng, cũng là để cho ngươi một cái đích để nhắm tới.”

Diệp Trần mở mắt ra, tia máu trong mắt hắn đã nhạt đi, thay vào đó là một sự bình thản đến cực đoan. Hắn thu miếng ngọc bội vào sát lồng ngực, cảm nhận hơi lạnh thấm vào da thịt qua lớp áo rách rưới.

“Lão Quy, Trung Tam Thiên mạnh đến mức nào?”

Lão Quy hừ hừ một tiếng, nhảy ra ngoài, lơ lửng giữa không trung:

“Mạnh à? Ở Hạ Tam Thiên, Kim Đan đã là cao thủ, Nguyên Anh là bá chủ một phương. Nhưng ở Trung Tam Thiên, Nguyên Anh chỉ đủ tư cách làm hộ vệ, Hóa Thần mới bắt đầu được coi là bước chân vào ngưỡng cửa của đạo. Còn cái Băng Tuyết Tiên Cung kia… đó là thế lực cấp độ bá chủ ở Đệ Tam Trọng Thiên, dưới trướng có hàng vạn thuộc quốc, đại năng cấp độ Luyện Hư cũng không thiếu.”

Lão Quy liếc nhìn Diệp Trần, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn:

“Ngươi mang Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt, con đường của ngươi là con đường của máu và xương vụn. Mỗi lần ngươi muốn leo lên một tầng trời, quy tắc của tầng trời đó sẽ giống như một cái thớt, còn ngươi là miếng thịt. Nếu không đủ cứng, ngươi sẽ bị băm vằn.”

Diệp Trần đột nhiên cười nhẹ. Hắn nhìn xuống đôi bàn tay mình, nơi xương cốt vừa được tái tạo sau trận chiến với Mộ Dung Thần và áp lực từ Hàn Nguyệt. Lớp xương đen nhánh ẩn hiện dưới làn da giờ đây đã mang theo một lớp vân mờ nhạt, cứng cáp hơn trước gấp bội.

“Càng mạnh thì càng tốt.” Diệp Trần lẩm bẩm, ánh mắt hướng về phía chân trời xa xăm, nơi mà phi chu đã hoàn toàn biến mất. “Nếu cả thế giới này là một cái thớt, vậy ta sẽ là con dao chặt nát cái thớt đó.”

Hắn xoay người, bước đi về phía ngược lại của khu rừng. Mỗi bước chân đạp xuống, mặt đất đều để lại một vết chân sâu hoắm, vết nứt lan tỏa như mạng nhện. Đây không phải là sự phô trương sức mạnh, mà là sự không thể kiểm soát nổi sức bật từ cơ thể đang khao khát được đột phá.

“Đi đâu đây?” Lão Quy hỏi.

“Thanh Vân Trấn.” Diệp Trần lạnh lùng đáp. “Món nợ với gia tộc và Mộ Dung gia, đã đến lúc phải thu hồi cả vốn lẫn lãi rồi. Ta muốn trước khi rời khỏi Hạ Tam Thiên, cái tên Diệp Trần phải là nỗi khiếp sợ vĩnh hằng của bọn chúng.”

Gió vẫn thổi, mang theo những lời chia tay chưa kịp nói thành lời. Trên đỉnh núi cao nhất của Hạ Tam Thiên, bóng dáng cô độc của thiếu niên Phàm Cốt dần hòa vào bóng tối của đại ngàn. Hắn không ngoảnh đầu lại, vì hắn biết, con đường của mình chỉ có một hướng:

Nhất bộ đạp phá Cửu Trọng Thiên.

Trong tâm thức của hắn, hình ảnh Lăng Tuyết Y và miếng ngọc bội hoa tuyết kia không phải là gánh nặng, mà là một lời thề. Một lời thề rằng, ngày hắn đặt chân lên Đệ Tam Trọng Thiên, cả vùng trời đó sẽ phải nghiêng mình chào đón một vị vương giả mới.

“Đợi ta, Tuyết Y. Ngày ta đến, băng tuyết của Tiên Cung cũng không thể ngăn cản bước chân ta.”

Tiếng nói nhỏ nhẹ tan vào hư không, nhưng sự rung động trong linh hồn hắn thì lại vang vọng khắp cả một vùng giới vực. Cuộc hành trình thật sự của kẻ nghịch mệnh, đến lúc này mới chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8