Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 60: Bước Qua Tầng 3**
Thanh Vân Tông, nơi từng là thánh địa của Thanh Vân Trấn, giờ đây bao trùm trong một bầu không khí áp lực đến nghẹt thở.
Trên quảng trường rộng lớn, hàng ngàn đệ tử quỳ rạp dưới đất, trán chạm sát nền đá lạnh lẽo, không một ai dám ngẩng đầu. Phía trên cao, những cung điện nguy nga vốn là biểu tượng của quyền uy, giờ đây chi chít những vết rạn nứt kinh hoàng.
Giữa đống đổ nát của đại điện, một thiếu niên áo đen chầm chậm bước đi. Mỗi khi đế giày của hắn chạm xuống mặt đất, một tiếng "ầm" trầm đục lại vang lên trong tâm khảm của tất cả mọi người hiện diện tại đó, như thể trái tim họ bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Diệp Trần nhìn quanh, ánh mắt bình thản đến đáng sợ. Hắn dừng chân trước một người đàn ông trung niên đang run rẩy – đó chính là Diệp Nam Thiên, người từng là gia chủ Diệp gia, cũng là kẻ đã thân tay ký giấy trục xuất hắn khỏi gia phả, nhìn hắn bị phế bỏ gân mạch mà không hề chớp mắt.
“Diệp gia chủ, đã lâu không gặp.” Giọng nói của Diệp Trần nhạt nhẽo, không có oán hận, cũng không có hân hoan.
Diệp Nam Thiên ngước khuôn mặt tái nhợt lên, đôi môi run cầm cập: “Trần… Trần nhi… Ta biết lỗi rồi. Là do Mộ Dung gia ép buộc, là do ta hồ đồ… Con mang dòng máu Diệp gia, xin hãy nhìn vào tình cốt nhục…”
“Tình cốt nhục?” Diệp Trần khẽ cười, nụ cười mang theo sự lạnh lẽo thấu tận xương tủy. “Ngày ta bị phế bỏ Phàm Cốt, xương tủy lộ ra ngoài, ngươi có nhớ mình đã nói gì không? Ngươi nói, một phế vật mang Phàm Cốt chỉ làm nhục nhã gia môn. Hiện tại, ta đứng đây, còn cái ‘gia môn’ của ngươi đang ở đâu?”
Hắn vung nhẹ tay một cái. Một luồng kình khí đen nhánh từ trong lòng bàn tay tuôn ra, không phải linh khí bình thường, mà là sức mạnh cường bá từ xương cốt vỡ vụn rồi tái tạo.
*Rắc!*
Đại bục vinh quang của Thanh Vân Tông nát vụn thành bụi cám. Diệp Nam Thiên bị hất văng ra xa, kinh mạch toàn thân đứt đoạn, nhưng không chết. Diệp Trần không muốn giết hắn quá dễ dàng, hắn muốn kẻ này phải sống để chứng kiến sự sụp đổ của tất cả những gì lão hằng tự hào.
Phía sau đống đổ nát, một bóng dáng thanh mảnh, vận bạch y phiêu dật nhưng giờ đây đã lấm lem bụi trần đang đứng đó. Tiên Tử Linh Nhi – người từng là vị hôn thê thanh mai trúc mã, người từng vì theo đuổi hào quang của Mộ Dung Thần mà nhẫn tâm phản bội hắn.
Nàng nhìn Diệp Trần bằng đôi mắt chứa đầy sự kinh hoàng và hối hận cực độ. Nàng từng nghĩ Phàm Cốt của hắn là bùn nhão, còn Hoàng Kim Tiên Cốt của Mộ Dung Thần là mây xanh. Nhưng bây giờ, Mộ Dung Thần đã là một đống xương vụn dưới chân vách núi, còn kẻ phế vật ngày nào lại mang theo tư thái của một vị thần bước tới.
“Diệp Trần… thiếp…” Linh Nhi nghẹn ngào, định tiến lên.
“Đừng gọi tên ta.” Diệp Trần cắt ngang, ánh mắt hắn không hề dừng lại trên người nàng quá một giây, như thể nàng chỉ là một hạt cát ven đường. “Ngươi và ta, từ ngày đó đã không còn chung một thế giới. Ngươi cầu trường sinh, ta cầu nghịch mệnh. Ngươi bấu víu vào thiên tài, ta dẫm nát thiên tài dưới chân. Hãy sống và nhìn cho kỹ, nhìn xem cái gọi là Thiên Đạo mà ngươi tôn thờ, sẽ bị ta đạp nát như thế nào.”
Hắn xoay người, tà áo đen tung bay trong gió lốc. Diệp Trần bước ra khỏi Thanh Vân Tông, từng bước một, khí thế trên người hắn bắt đầu bùng nổ dữ dội.
“Lão Quy, bắt đầu đi.” Diệp Trần thầm gọi trong lòng.
Trong thức hải, một đạo quang mang màu xanh thẫm hiện ra, Lão Quy tặc lưỡi: “Tiểu tử, ngươi thật sự định làm vậy sao? Tu sĩ Hạ Tam Thiên nếu muốn lên Trung Tam Thiên đều phải tìm đến Cổng Giới Giới, nhận sự tẩy lễ của quy tắc mới được đi qua. Ngươi lại muốn cưỡng ép đạp phá? Ngươi có biết áp lực của Giới Bích tầng thứ ba mạnh đến mức nào không?”
“Nếu ta đi con đường của bọn họ, ta đã chẳng là Diệp Trần.” Ánh mắt Diệp Trần kiên định lạ thường. “Ta là Nghịch Thiên Cốt. Xương cốt ta chỉ mạnh lên khi gặp phải áp lực cực hạn. Quy tắc của Hạ Tam Thiên muốn đè nén ta? Vậy ta sẽ nuốt chửng lấy nó!”
Hắn đứng giữa thung lũng, nơi được coi là điểm giao thoa giữa Tầng 3 và Tầng 4. Không gian nơi đây vặn vẹo, xuất hiện một bức tường vô hình khổng lồ, tỏa ra ánh sáng bạc lấp lánh nhưng mang theo sát cơ vô tận. Đó là Giới Bích, ngăn cách giữa phàm trần và tiên địa thật sự.
Diệp Trần hít một hơi thật sâu, toàn bộ xương cốt trong người hắn bắt đầu phát ra tiếng kêu “rắc rắc” rợn người. Lớp vân đen trên xương của hắn đột ngột sáng rực lên.
“Nghịch Thiên Hóa Long Quyết!”
Một tiếng gầm rống của cự long vọng ra từ tận sâu trong tủy xương. Diệp Trần bước bước chân đầu tiên.
*Oanh!*
Không gian xung quanh nổ tung. Bức tường Giới Bích rung chuyển dữ dội. Áp lực khổng lồ từ tầng trời thứ tư tràn xuống như thác đổ, muốn nghiền nát kẻ ngông cuồng đang thách thức uy nghiêm của trời đất.
Diệp Trần cảm thấy xương sườn của mình rạn nứt. Máu từ khóe miệng trào ra, nhưng đôi mắt hắn lại càng sáng rực lên. Sức mạnh từ Nghịch Mệnh Châu bắt đầu cuộn trào, điên cuồng sửa chữa những vết rạn nứt, biến chúng thành những khối xương cứng hơn kim cương vạn lần.
“Bước thứ hai!”
Diệp Trần lại bước lên một bước. Lần này, nửa người hắn đã lọt vào trong lớp màng ánh sáng của Giới Bích. Quy tắc của Tầng 3 bắt đầu hóa thành những lưỡi kiếm không gian li ti, cắt xẻ nhục thân hắn. Diệp Trần không dùng linh khí hộ thể, hắn dùng chính da thịt và xương cốt để đón nhận.
“Càng mạnh nữa đi!” Hắn gào lên một tiếng kinh thiên động địa.
“Tên điên này!” Lão Quy ở bên trong cũng phải kinh hãi. Hắn thấy Diệp Trần đang chủ động để quy tắc của tầng trời bóp nát xương cốt của mình, sau đó lại dùng chính năng lượng của Giới Bích để tái cấu trúc lại nhục thân. Đây là một kiểu tu luyện điên rồ mà vạn năm qua chưa ai dám thử.
“Bước thứ ba – Đập phá cho ta!”
Diệp Trần dồn toàn bộ sức mạnh vào chân phải, một bước dẫm mạnh xuống hư không.
*Rắc! Toàng!*
Bức tường ánh sáng ngăn cách hai tầng trời vốn vững chãi hàng triệu năm qua, giờ đây xuất hiện một vết nứt hình chữ “Vạn”. Từ vết nứt đó, một luồng linh khí tinh thuần và đậm đặc gấp trăm lần Hạ Tam Thiên tràn ra như lũ cuốn.
Một tiếng nổ kinh hoàng chấn động toàn bộ Hạ Tam Thiên. Tất cả các cao thủ của Tầng 1, Tầng 2 và Tầng 3 đồng loạt nhìn lên trời, kinh hoàng thấy một bóng người nhỏ bé đang xé rách bầu trời mà đi.
Diệp Trần đứng giữa khe nứt không gian, cả người đẫm máu nhưng khí thế lại ngạo thị quần hùng. Hắn cảm nhận được xương cốt của mình vừa trải qua một lần lột xác kinh thiên động địa. Lớp vảy rồng mờ ảo dưới da đã trở nên rõ nét hơn, lấp lánh ánh kim đen.
Hắn nhìn xuống lần cuối. Hạ Tam Thiên mờ mịt phía dưới chân, nơi có Thanh Vân Trấn, có những ký ức đau khổ, có những kẻ tầm thường.
“Tuyết Y, ta đã bước ra rồi.”
Hắn xoay người, dứt khoát bước vào lỗ hổng không gian, tiến thẳng lên Đệ Tứ Trọng Thiên.
Phía sau hắn, Giới Bích chầm chậm khép lại, nhưng vết nứt mà hắn để lại vẫn rực cháy như một lời tuyên chiến gửi tới Thiên Đạo của Trung Tam Thiên.
Hạ Tam Thiên từ nay về sau, sẽ mãi mãi lưu truyền một truyền thuyết về một thiếu niên mang Phàm Cốt, người đã dùng chính xương cốt của mình để đạp nát rào cản của trời xanh.
Mây mù tan đi, một thế giới mới rộng lớn hơn, tàn khốc hơn và đầy rẫy những cường giả thực sự, đang chờ đón bước chân của kẻ Nghịch Mệnh.
Chương 60: Kết thúc. Diệp Trần chính thức rời khỏi Hạ Tam Thiên, tiến vào hành trình Trung Tam Thiên đầy sóng gió.