Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 62: Gia Nhập Quân Đội**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:01:29 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 62: GIA NHẬP QUÂN ĐỘI

Thành Hắc Nham.

Đây là một tòa hùng thành sừng sững như một con hắc thú khổng lồ nằm phủ phục giữa biên giới phía Nam của Thần Long Đế Quốc. Những bức tường thành cao hàng trăm trượng được đúc từ loại nham thạch đen đặc nhất, bên trên còn lưu lại chằng chịt những vết cào xé của yêu thú và vết lõm từ pháp thuật của các cuộc vây hãm hàng nghìn năm qua. Không khí ở đây không có lấy một chút thanh tao của tiên gia, mà chỉ đặc quánh mùi rỉ sét của binh khí và mùi máu tươi không bao giờ tan.

Diệp Trần khoác một chiếc áo bào xám giản dị, nón lá che nửa khuôn mặt, bước đi giữa dòng người đông đúc. Sau lưng hắn là một thanh trọng kiếm đen kịt được bọc trong vải bố, nhìn qua chẳng khác gì một món phế thiết.

"Diệp Trần, ngươi chắc chắn muốn chọn con đường này chứ?" Giọng nói già nua, đầy vẻ cợt nhả của Lão Quy vang lên trong thức hải của hắn. "Tu luyện trong tông môn tuy chậm, nhưng ít ra còn có mỹ nữ bầu bạn. Vào quân đội là chỗ của đám mãng phu, suốt ngày chỉ biết chém giết, ăn bờ ngủ bụi, nhục thân của ngươi dù cứng nhưng cũng không phải là sắt gỉ đâu."

Diệp Trần đôi mắt bình thản, khẽ mím môi: "Tiên môn Trung Tam Thiên đều bị các đại thế gia lũng đoạn. Ta vào đó, chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới. Vả lại, Nghịch Thiên Cốt của ta muốn nhanh chóng hoàn thiện Hoán Huyết Cảnh, cần nhất chính là 'Sát khí'. Chỗ nào sát khí nặng hơn chiến trường?"

"Hắc hắc, ngươi nói cũng đúng." Lão Quy rung đùi đắc ý. "Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu vốn dĩ sinh ra trong hỗn độn và máu lửa. Chiến trường vạn người gào thét, oán khí xung thiên, sát ý ngập trời, đó chính là 'Linh dược' tốt nhất để ngươi thối luyện xương tủy. Hơn nữa, chiến trường Trung Tam Thiên này có rất nhiều mỏ linh thạch lộ thiên, giết người đoạt bảo là chuyện hợp tình hợp lý, chẳng ai rảnh mà đi tra xét lai lịch của ngươi."

Diệp Trần gật đầu, bước chân dừng lại trước một quảng trường lớn nằm ngay sát cổng chính thành Hắc Nham.

Nơi đây đang đặt một dãy bàn dài, phía sau là những võ quan mặc thiết giáp rạng ngời linh quang. Trên những tấm biểu ngữ lớn rách mướp vì gió cát, hai chữ "MỘ BINH" đỏ chót như máu viết theo lối thảo cuồng ngạo, khiến người nhìn vào cảm thấy một áp lực nặng nề.

Xung quanh, hàng ngàn tu sĩ đang xếp hàng. Có kẻ là tán tu túng quẫn, có kẻ là tội đồ chạy trốn, cũng có những thiếu niên ôm mộng công hầu khanh tướng. Cảnh tượng vô cùng náo nhiệt nhưng cũng đầy vẻ u ám.

"Người tiếp theo! Tên tuổi? Cảnh giới? Tư chất?" Một gã quan quân mặt sẹo, mang quân hàm Đại đội trưởng quát lớn, tay cầm một viên tinh thạch màu xanh để kiểm tra linh lực.

"Lâm Long, Luyện Khí tầng chín, ngũ hành Linh Cốt." Một thanh niên tiến lên, đặt tay vào viên tinh thạch. Viên đá tỏa ra ánh sáng rực rỡ.

"Vào Đệ Tam Đội!" Quan quân gật đầu, lạnh lùng chỉ vào phía sau.

Dòng người tiếp tục tiến lên. Đa phần đều là các tu sĩ có Tiên Cốt hạ phẩm hoặc trung phẩm. Ở Trung Tam Thiên này, Luyện Khí cảnh chỉ là cấp bậc nhập môn, Trúc Cơ mới được xem là quân sĩ chính thức.

Đến lượt Diệp Trần.

Hắn tiến lên một bước, thanh trọng kiếm sau lưng hơi rung nhẹ, tạo ra một tiếng trầm đục xuống mặt đất.

"Tên?" Quan quân mặt sẹo ngẩng lên, nhíu mày nhìn thiếu niên có vẻ ngoài lãnh đạm này.

"Trần Phàm." Diệp Trần nhạt giọng trả lời.

"Cảnh giới? Đặt tay lên đá giám định đi."

Diệp Trần đưa bàn tay thô ráp của mình ra, chạm nhẹ vào viên xanh tinh thạch. Một giây, hai giây… mười giây trôi qua, viên tinh thạch vẫn xám xịt, không hề có một chút phản ứng nào. Không có linh quang, không có dao động linh khí.

Cả khu vực xung quanh bỗng chốc im bặt, rồi sau đó là những tiếng cười nhạo vang lên râm ran.

"Ha ha! Lại một thằng người phàm muốn tìm chết!"
"Nhìn hắn gầy gò như thế, không có lấy một chút linh lực nào mà cũng đòi gia nhập quân đội Thần Long?"
"Chắc là tên tán tu nào đó bị phế tu vi, muốn vào đây làm phu phen kiếm miếng ăn thôi."

Quan quân mặt sẹo đập bàn một cái rầm, đứng phắt dậy, ánh mắt hung ác nhìn Diệp Trần: "Ngươi giỡn mặt với lão tử à? Phàm nhân không có linh căn thì đi ra cửa ngách mà xin làm nô bộc tải lương. Nơi này là nơi tuyển binh đi đánh tiền tuyến, ngươi muốn vào để làm vướng chân quân đội sao?"

Diệp Trần không hề lùi bước, ánh mắt hắn lạnh lẽo như mặt hồ mùa đông: "Ta không có linh căn, nhưng ta có sức mạnh."

"Sức mạnh? Sức mạnh của lũ kiến cỏ sao?" Gã mặt sẹo cười lạnh, hắn vốn là một tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ, thân hình cao lớn hơn Diệp Trần hẳn một cái đầu. Hắn muốn thị uy trước mặt đám tân binh này, liền vươn bàn tay to lớn, hóa thành một đạo trảo phong chộp thẳng về phía vai Diệp Trần. "Cút ngay cho khuất mắt ta!"

Diệp Trần đứng yên không nhúc nhích. Cho đến khi bàn tay kia chỉ còn cách vai hắn gang tấc, vai hắn đột nhiên rung nhẹ một cái.

*Rắc!*

Một tiếng xương gãy khô khốc vang lên. Không phải xương của Diệp Trần, mà là tiếng khớp tay của gã quan quân bị chấn văng ra.

Gã mặt sẹo biến sắc, chỉ cảm thấy mình như vừa đâm vào một khối thần thiết thái cổ. Một luồng phản chấn lực khủng khiếp từ vai thiếu niên kia truyền đến, làm cả cánh tay hắn tê dại, huyết khí nhào lộn. Hắn lùi liên tiếp năm bước, mỗi bước chân đều để lại vết nứt sâu trên nền đá cứng.

Đám đông xung quanh đồng loạt nín thở. Một tu sĩ Trúc Cơ lại bị một kẻ "phàm nhân" chấn lui?

"Tu luyện thân thể?" Gã mặt sẹo rít qua kẽ răng, ánh mắt trở nên trịnh trọng nhưng đầy sát khí. "Hèn gì dám kiêu ngạo như vậy. Nhưng quân đội không cần lũ hữu dũng vô mưu. Để ta xem cái xương cốt này của ngươi cứng đến mức nào!"

Gã mặt sẹo vận chuyển linh lực, một luồng ánh sáng vàng đất bao phủ nắm đấm, không gian xung quanh dường như bị đè ép bởi sức mạnh của một ngọn núi nhỏ. Đây là hoàng cấp võ học — *Thạch Phá Thiên Kinh*.

"Dừng tay!"

Một giọng nói trầm thấp và uy nghiêm vang lên từ phía sau trại lính. Một nam tử trung niên, khoác trên mình bộ hắc giáp nặng nề, hông đeo một thanh đao lớn, sải bước đi ra. Theo mỗi bước chân của ông ta, một luồng sát khí đặc quánh như sương mù tỏa ra, khiến những tân binh đứng gần đó cảm thấy khó thở, mặt mày tái nhợt.

"Thống lĩnh!" Gã mặt sẹo vội vã thu tay, cúi đầu kính cẩn.

Vị thống lĩnh này tên là Hùng Thiết, một cường giả Kim Đan cảnh nổi danh tại thành Hắc Nham, lãnh đạo đội quân Tiên phong. Ông ta không nhìn gã mặt sẹo mà nhìn chằm chằm vào Diệp Trần. Với tu vi Kim Đan, ông ta có thể cảm nhận được một điều gì đó rất khác lạ ở thiếu niên này. Trong cơ thể hắn không có linh lực dao động, nhưng huyết khí lại nồng đậm đến mức đáng sợ, ẩn chứa một sức bùng nổ như núi lửa đang ngủ yên.

"Tên tiểu tử kia, ngươi muốn gia nhập đội quân nào?" Hùng Thiết trầm giọng hỏi.

"Đội quân nào đối mặt với cái chết nhiều nhất?" Diệp Trần thẳng thắn đáp.

Hùng Thiết hơi ngẩn ra, rồi khóe miệng nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn: "Tử Sĩ Doanh. Vào đó, chín phần mười là chết không có xác mang về. Nơi đó không cần cấp bậc, chỉ cần kẻ dám giết và kẻ giết được nhiều hơn. Ngươi dám không?"

"Có gì không dám?" Diệp Trần nhạt giọng nói, bàn tay hắn âm thầm siết chặt. Nghịch Thiên Cốt trong cơ thể hắn dường như cũng đang cảm nhận được bầu không khí đầy chết chóc này mà rung động kịch liệt, một cảm giác khát máu len lỏi vào từng tế bào.

"Tốt! Lấy cho hắn lệnh bài Tử Sĩ." Hùng Thiết ném ra một miếng bài bằng sắt gỉ cho Diệp Trần. "Hôm nay ngươi là người thứ tám gia nhập Tử Sĩ Doanh. Đêm nay quân đội sẽ xuất phát về phía Bắc, tấn công mỏ linh thạch tại Tuyết Ma cốc của quân phản loạn. Hy vọng sáng mai ta còn thấy ngươi có thể đứng để nộp tai địch lĩnh thưởng."

Diệp Trần đón lấy lệnh bài, chẳng thèm nhìn đám người xung quanh lấy một cái, xoay người đi về phía doanh trại đen ngòm nằm sâu trong thành.

"Hắc hắc, Diệp Trần, vị thống lĩnh kia nhìn thấu một chút nhục thân của ngươi rồi đấy." Lão Quy lại lên tiếng. "Nhưng hắn chắc chắn không thể ngờ được, cái mà hắn gọi là 'tư chất thân thể mạnh' thực chất là một bộ xương có thể nghiền nát cả Thiên Đạo."

"Thống lĩnh, tại sao lại nhận một kẻ phàm cốt vào Tử Sĩ Doanh?" Gã mặt sẹo hậm hực tiến lên hỏi. "Vào đó chỉ tổ phí một suất lương thực."

Hùng Thiết nhìn theo bóng lưng của Diệp Trần, đôi mắt nheo lại: "Ngươi không thấy sao? Lúc ngươi tung đấm, hắn ngay cả lông mày cũng không nhướng lấy một cái. Loại người này, hoặc là một kẻ điên, hoặc là một kẻ mang huyết hải thâm thù đến mức chẳng còn sợ cái chết. Mà chiến trường này, thứ đáng sợ nhất chính là loại người như hắn."

Bên trong Tử Sĩ Doanh.

Khác với vẻ ngăn nắp của các khu trại khác, nơi này sặc sụa mùi rượu rẻ tiền và mùi phân ngựa. Mấy chục gã đàn ông mặt mày bặm trợn, kẻ thì mất tai, kẻ thì mang vết sẹo lồi kéo dài từ mắt xuống tận cằm, đang ngồi quanh những đống lửa nhỏ.

Thấy Diệp Trần bước vào với bộ dạng của một thiếu niên trẻ tuổi, không ít kẻ lộ ra ánh mắt quái dị.

"Ơ kìa, một con non! Chắc lại là con cháu của một vị quý tộc nào đó gây họa nên bị tống vào đây chứ gì?" Một gã to béo, ngực trần đầy lông lá, trên vai xăm hình một con đầu cọp đang nhai xương, đứng dậy ngăn đường Diệp Trần.

Hắn nhìn thanh trọng kiếm đen kịt sau lưng Diệp Trần, thèm thuồng nói: "Thanh kiếm này nhìn cũng được đấy, đưa lão đại xem thử xem nào!"

Diệp Trần không dừng bước, giọng nói lạnh lùng phát ra dưới vành nón lá: "Tránh ra."

"Mẹ kiếp! Một tên ranh con chưa sạch hơi sữa mà dám…"

Gã béo định giơ tay túm lấy cổ áo Diệp Trần, nhưng đột nhiên hắn cảm thấy không gian xung quanh lạnh toát. Diệp Trần ngước mắt lên. Một đôi mắt đen thẳm, không chút cảm xúc, phản chiếu hình bóng gã béo như nhìn một xác chết.

Cái sát ý đó thực chất đến mức khiến gã béo cảm thấy như có một lưỡi đao sắc lạnh đang kề sát cuống họng. Hắn cứng đờ người, cánh tay giơ giữa chừng không dám hạ xuống.

Diệp Trần đi lướt qua hắn, tìm một góc tối và vắng người nhất ngồi xuống. Hắn tháo thanh kiếm xuống, đặt ngang đùi, nhắm mắt điều tức.

"Chậc chậc, thằng nhóc này có chút tà môn." Những kẻ xung quanh xì xào rồi cũng tản ra. Ở Tử Sĩ Doanh, kẻ mạnh mới có quyền nói chuyện, nhưng kẻ im lặng nhất thường lại là kẻ sống lâu nhất.

Trong bóng tối, Diệp Trần thầm vận chuyển *Nghịch Thiên Hóa Long Quyết*. Xương cốt trong cơ thể hắn bắt đầu phát ra những tiếng kêu răng rắc trầm thấp. Mỗi lần hít vào, hắn cảm thấy như có hàng ngàn sợi tơ sát khí màu đen từ xung quanh đang bị lỗ chân lông hấp thụ, từ từ thâm nhập vào máu thịt, rồi cuối cùng bị những mảnh xương cốt đen nhánh hấp thụ sạch sành sanh.

Nghịch Thiên Cốt như một con thú đói lâu ngày, tham lam nuốt chửng mọi thứ.

"Chỉ bấy nhiêu sát khí thôi đã khiến ta cảm thấy sự tiến bộ rõ rệt." Diệp Trần khẽ mở mắt, nhìn về phía chân trời đang dần tối lại.

Nghĩ đến Lăng Tuyết Y đang chịu khổ ở Băng Tuyết Tiên Cung, nghĩ đến nụ cười ngạo mạn của Mộ Dung Thần và sự phản bội của Linh Nhi, tâm tình của hắn không hề dao động, mà ngược lại càng thêm trầm ổn.

"Mộ binh chiến tranh… đây chỉ là bước đầu tiên."

Hắn siết chặt miếng lệnh bài Tử Sĩ trong tay đến mức nó biến dạng hoàn toàn.

"Trung Tam Thiên, chuẩn bị chứng kiến một kẻ mang Phàm Cốt bước đi giữa rừng xương máu của các ngươi đi!"

Đêm đó, tiếng tù và từ tường thành Hắc Nham vang lên dữ dội, xé tan màn đêm yên tĩnh. Một đội quân đen kịt như sóng thủy triều từ cửa thành phía Bắc ùa ra, tiến thẳng vào Tuyết Ma cốc — nơi vạn người sẽ nằm xuống, và cũng là nơi "Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt" của Diệp Trần sẽ bắt đầu lần thức tỉnh đẫm máu đầu tiên trên vùng đất này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8