Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 63: Vạn Nhân Địch**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:02:03 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 63: VẠN NHÂN ĐỊCH**

Tuyết Ma Cốc, gió bấc gào thét như tiếng oán than của hàng vạn linh hồn tử sĩ đã nằm lại nơi đây qua nhiều thời đại.

Bầu trời bị che khuất bởi một tầng mây xám xịt, nặng nề, chỉ chực chờ sụp đổ. Trên mặt tuyết trắng xóa, những vệt máu đỏ tươi loang lổ như những đóa bỉ ngạn nở rộ giữa lòng địa ngục. Tử Sĩ Doanh – vốn là đám bia đỡ đạn của Đại Phong quân – giờ đây đang lâm vào tuyệt cảnh.

Hơn một ngàn tử sĩ bị bao vây giữa thung lũng hẹp, phía trước là mười vạn quân Thiết Kỵ của quân đoàn Ưng Lang đến từ Bắc Cảnh Tinh Đồ, phía sau là vách đá dựng đứng ngàn trượng. Đây không phải là một cuộc chiến, mà là một cuộc tàn sát có chủ đích. Thống lĩnh của Đại Phong quân đã bán đứng họ, dùng tính mạng của một ngàn phế vật này để câu kéo thời gian cho đại quân rút lui.

"Mẹ kiếp! Chúng ta bị bỏ rơi rồi!"

Sở Cuồng gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ, lồng ngực gã phập phồng, máu tươi từ vết thương trên vai chảy dọc xuống bắp tay cuồn cuộn. Gã vung trọng quyền đánh nát sọ một tên thiết kỵ đang lao tới, nhưng ngay lập tức, năm sáu ngọn giáo dài đã đâm tới, ép gã phải lùi lại.

Giữa đám đông đang hỗn loạn, tuyệt vọng, có một bóng người vẫn đứng bất động như một tảng đá ngàn năm. Diệp Trần.

Hắn mặc một bộ áo giáp nát bấy, tóc dài đen nhánh xõa ngang vai, che khuất nửa gương mặt lạnh lùng. Thanh sắt nặng trĩu trên tay hắn – một thanh trọng kiếm thô kệch chẳng có chút linh khí nào – đang không ngừng rỉ máu.

"Trần huynh! Đi mau! Lão quy nói bên vách đá phía Đông có một đường mòn hẹp, ta chặn hậu, huynh hãy dẫn những người còn lại chạy đi!" Sở Cuồng gào lớn, giọng khàn đặc vì khói bụi và máu.

Diệp Trần không nhìn gã, chỉ khẽ liếc mắt về phía chân trời, nơi mười vạn quân Ưng Lang đang tiến tới như một làn sóng đen nhấn chìm mọi thứ. Trong lòng hắn, Lão Quy đang run rẩy thở dài:

"Nhóc con, đây là mười vạn người đấy! Cho dù là cường giả Nguyên Anh viên mãn gặp phải quân đội có quân trận trấn áp cũng phải tránh né mũi nhọn. Ngươi hiện tại tuy nhục thân cường đại, nhưng dù sao cũng chỉ mới đạt đến đỉnh cao Phàm Cốt Cảnh, gân mạch còn chưa thông hoàn toàn. Một mình đối mặt vạn quân, không khác gì tự sát!"

Diệp Trần khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo đến thấu xương vang lên trong tâm thức: "Lão Quy, ông từng nói Phàm Cốt là xiềng xích, nhưng cũng là gốc rễ của sự phản nghịch. Hôm nay, ta muốn xem, cái xiềng xích này liệu có thể trói buộc được sự điên cuồng của ta hay không!"

Dứt lời, Diệp Trần không lùi mà tiến. Hắn một mình một kiếm, chậm rãi bước ra khỏi vòng vây của Tử Sĩ Doanh, đối diện với mười vạn đại quân đang rầm rập tiến tới.

Thống lĩnh của quân Ưng Lang, một trung niên nam tử cưỡi trên lưng Huyết Lang khổng lồ, tay cầm trường thương lóng lánh ánh bạc, nhìn thấy bóng dáng đơn độc của Diệp Trần thì cười khẩy một tiếng đầy khinh bỉ.

"Chỉ là một tên tử sĩ hôi hám, nhục thân không có chút dao động linh khí nào, một kẻ phàm trần mà cũng đòi ngăn cản vó ngựa Thiết Kỵ? Toàn quân nghe lệnh, nghiền nát hắn!"

"Giết!"

Tiếng gào thét chấn động thiên địa. Năm trăm kỵ binh đi đầu bắt đầu tăng tốc. Những con chiến mã được nuôi bằng linh thảo tung vó, mặt đất dưới chân Diệp Trần bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những ngọn giáo dài sáng loáng đồng loạt hạ thấp, tạo thành một rừng gai sắt nhọn hoắt lao thẳng về phía hắn.

Diệp Trần hít một hơi thật sâu. Không khí lạnh buốt tràn vào phổi như hàng ngàn lưỡi dao.

Hắn bước bước thứ nhất.

*Nghịch Thiên Hóa Long Quyết* trong người vận chuyển đến cực hạn. Tủy xương đen nhánh bắt đầu tỏa nhiệt, nung nấu máu huyết của hắn như dung nham.

Bước thứ hai.

Bầu không khí xung quanh Diệp Trần đột nhiên vặn vẹo. Một áp lực nặng nề tỏa ra khiến tuyết bay xung quanh hắn bỗng chốc bị ép nát thành hư không.

Khi toán kỵ binh chỉ còn cách hắn chưa đầy mười trượng, Diệp Trần cuối cùng cũng cử động. Hắn không thủ, chỉ công.

"Thập Bộ Sát Nhất Nhân!"

*Vút!*

Bóng người của hắn biến mất tại chỗ, chỉ để lại một vệt tàn ảnh đen kịt xé toạc không gian. Một tiếng "oành" nổ ra, thanh trọng kiếm trong tay hắn quét ngang một vòng.

Không có linh quang hào nhoáng, không có kiếm khí vạn trượng. Chỉ có lực lượng nhục thân thô bạo đến cực điểm!

Mười con chiến mã cùng năm trăm kỵ binh đi đầu đột nhiên khựng lại. Một giây sau, toàn bộ nửa thân trên của những con chiến mã và binh lính đều bị một lực lượng vô hình chém ngang. Máu tươi bắn vọt lên cao như những cột nước, nhuộm đỏ cả một khoảng trời tuyết trắng.

Sự im lặng chết chóc bao trùm một khoảnh khắc ngắn ngủi. Mười vạn đại quân vốn đang hừng hực khí thế chợt khựng lại trong sự kinh hoàng.

"Hắn… hắn là quái vật sao?" Một tên binh lính lắp bắp, thanh đao trong tay không tự chủ được mà run rẩy.

Thống lĩnh Ưng Lang quân tái mặt, gầm lên: "Cung thủ! Bắn chết hắn cho ta! Hóa Thần vệ đội, lên!"

Hàng vạn mũi tên mang theo hỏa phù li tâm lao xuống như mưa rào. Cùng lúc đó, mười hai đạo hào quang mạnh mẽ từ trung quân vọt ra, đó là mười hai cường giả Hóa Thần kỳ vốn được dùng để đối phó với những thống lĩnh cao cấp nhất, giờ đây đồng loạt ra tay với một tên tử sĩ.

Diệp Trần đứng giữa cơn mưa tên, ánh mắt vẫn lạnh lùng như băng vĩnh cửu. Hắn không né tránh.

*Phập! Phập! Phập!*

Hàng chục mũi tên đâm thấu vào vai, vào lưng, vào đùi hắn. Nhưng hắn ngay cả chân cũng không nhấc một cái. Máu đỏ từ vết thương chảy ra, nhưng ngay lập tức bị những mảnh xương cốt bên trong hấp thụ sạch sẽ. Một luồng sức mạnh mới lại trào dâng từ sự đau đớn.

"Chỉ có thế thôi sao?" Diệp Trần gầm lên một tiếng.

Mười hai cao thủ Hóa Thần đã đến trước mặt. Những đạo pháp thuật rực rỡ mang theo sức mạnh dời non lấp biển giáng thẳng xuống người hắn. Một vị cường giả dùng cự phủ bổ thẳng vào đỉnh đầu Diệp Trần.

"Chết đi!"

*Răng rắc!*

Một tiếng động rợn người vang lên. Cây cự phủ nứt toác, nhưng vai trái của Diệp Trần cũng bị đánh cho sụp xuống, xương vai gãy vụn thành từng mảnh.

Sở Cuồng ở phía xa thấy cảnh này thì mắt muốn rách ra, gào khóc: "Trần huynh!"

Nhưng nụ cười của Diệp Trần lúc này lại càng thêm điên cuồng.

"Đúng! Đánh gãy nó đi! Đánh gãy hết cho ta!"

Trong khoảnh khắc xương vai vỡ nát, Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu trong đan điền đột nhiên xoay tròn dữ dội. Những mảnh xương vỡ không rơi ra ngoài mà bị một lực lượng nghịch thiên cưỡng ép hút ngược vào trong, tái tạo với tốc độ mắt thường cũng thấy được.

Mỗi một mảnh xương mới sinh ra đều mang theo những văn lộ màu đen huyền bí, tỏa ra khí tức của thần ma thái cổ.

"Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt, thức tỉnh giai đoạn hai: Nghịch Cốt Hóa Long!"

Lão Quy kinh hãi kêu lên: "Tiểu tử, ngươi định dùng cách tự hủy này để đột phá ngay tại chiến trường? Ngươi điên rồi!"

"Nếu không điên, sao gọi là Nghịch Tiên!"

Diệp Trần gầm lên một tiếng, cánh tay bị đánh gãy vừa rồi đột nhiên vung ra với tốc độ nhanh gấp đôi trước đó. Hắn nắm chặt lấy cổ họng của vị cường giả Hóa Thần cầm búa, rồi trước những ánh mắt kinh hãi của vạn quân, hắn bóp nát nó như bóp nát một quả cà chua chín.

*Rắc!*

Máu thịt tung tóe.

Diệp Trần lao vào giữa mười hai vị cao thủ như một con rồng dữ lọt vào bầy cừu. Hắn bỏ kiếm, dùng tay không mà xé xác kẻ thù. Càng bị đánh trúng, xương cốt hắn càng gãy, nhưng càng gãy hắn càng mạnh. Hắn dường như không biết đau, chỉ biết giết và giết.

Mười hai cao thủ Hóa Thần, trong chớp mắt chỉ còn lại những xác chết không toàn thây.

Diệp Trần đứng giữa chiến trường, thân hình đã đẫm máu đến không nhìn ra hình người. Hắn ngước nhìn mười vạn đại quân phía trước, hơi thở của hắn tỏa ra bạch khí mờ mịt giữa trời đông.

"Đến đây." Hắn nói nhỏ, nhưng giọng nói lại vang vọng khắp thung lũng, át cả tiếng gió bão.

Mười vạn quân Ưng Lang lúc này bắt đầu rút lui một cách vô thức. Sự kiêu ngạo của bọn họ đã bị đánh nát. Đối diện với họ không phải là một con người, mà là một cỗ máy chiến tranh bất diệt, một con quỷ thần bò ra từ vũng bùn của phàm trần.

"Vạn người địch… Vạn người địch…" Một lão binh già nua đánh rơi vũ khí, quỳ sụp xuống tuyết.

Diệp Trần bắt đầu bước đi. Mỗi bước chân của hắn dẫm lên mặt tuyết đều tạo thành một hố sâu thăm thẳm. Hắn nâng cánh tay phải lên, nhắm thẳng về phía trung quân, nơi thống lĩnh Ưng Lang đang tái dại vì sợ hãi.

"Cửu Trọng Thiên Băng!"

Đây là tuyệt học của hắn, một chiêu quyền pháp có thể trấn áp vạn vật. Diệp Trần đấm ra một quyền thuần túy, không màu mè, không linh lực. Nhưng cả không gian Tuyết Ma cốc như bị nén lại thành một điểm, rồi đột ngột nổ tung.

*ẦM!*

Một luồng kình khí cuồng bạo như cơn lốc xoáy khổng lồ quét ngang qua chiến trường. Mười vạn kỵ binh đang đứng san sát nhau bỗng chốc bị hất tung lên trời như những con búp bê vải. Đất đá, xương cốt, sắt thép… tất cả bị nghiền nát dưới uy lực của một quyền này.

Một con đường máu dài vạn trượng được vạch ra giữa quân đoàn Ưng Lang. Ở cuối con đường đó, thống lĩnh Ưng Lang cùng con Huyết Lang của gã chỉ còn là một đống vụn thịt bầy nhầy.

Một quyền, tan vạn quân!

Diệp Trần đứng giữa con đường máu đó, tấm lưng đơn độc mà cao ngạo vô ngần. Hắn khẽ ho ra một ngụm máu đen, đôi mắt vẫn đăm đắm nhìn về phía chân trời xa xôi, nơi Giới Bích của tầng trời tiếp theo đang lờ mờ hiện ra.

"Tầng trời thứ nhất, không ai cản được ta."

Tuyết vẫn rơi, nhưng không còn thanh âm nào ngoài tiếng máu chảy tí tách trên cán trọng kiếm đen nhánh. Phía sau hắn, một ngàn tử sĩ và Sở Cuồng đều chết lặng, ánh mắt họ nhìn hắn không còn là nhìn một người anh em, mà là nhìn một vị thần cứu thế bước ra từ tro tàn.

Trên đỉnh Cửu Trọng Thiên, những kẻ đang ngồi trên cao cao tại thượng nhìn xuống bàn cờ chúng sinh, có lẽ cũng không thể ngờ được rằng, một mảnh "Phàm Cốt" bị chúng vứt bỏ, hôm nay đã bắt đầu thực hiện bước đi đầu tiên để đạp nát ngôi báu của thần linh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8