Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 75: Dạ Yến Tiên Cung**
CHƯƠNG 75: DẠ YẾN TIÊN CUNG
Gió tuyết cuồn cuộn trên đỉnh Băng Phong như những con rồng trắng giận dữ, gào thét quanh những vách đá dựng đứng của Đệ Tam Trọng Thiên. Nhưng giữa cái lạnh cắt da cắt thịt ấy, Băng Tuyết Tiên Cung lại rực rỡ ánh đèn hoa lệ. Hàng vạn chiếc đèn lồng làm từ Giao Long Châu tỏa ra thứ ánh sáng đỏ rực ám muội, phản chiếu lên mặt tuyết tạo thành một khung cảnh vừa huy hoàng, vừa quỷ dị.
Đêm nay là dạ yến trước ngày đại hỷ của Thiếu chủ Thiên gia — Thiên Vô Nhai và Thánh nữ Lăng Tuyết Y.
Trong một góc khuất của hành lang phía Tây, một gã sai vặt mặc bộ y phục thô kệch, dáng vẻ khom núm đang bưng một khay linh tửu nặng trề. Hắn cúi thấp đầu, mái tóc đen rối bời che khuất nửa khuôn mặt bình phàm. Không ai chú ý đến hắn, bởi ở Tiên Cung này, nô bộc còn chẳng bằng một ngọn cỏ ven đường.
Người đó chính là Diệp Trần.
Dưới lớp da thịt của một gã hầu tầm thường, dòng máu của Diệp Trần đang chảy xiết như thác lũ. Mỗi bước chân của hắn đạp trên nền đá xanh lạnh lẽo đều khiến lớp xương cốt bên trong phát ra những tiếng kêu "rắc rắc" cực nhỏ mà chỉ mình hắn nghe thấy. Đó không phải là dấu hiệu của sự suy yếu, mà là sự hưng phấn đến cực điểm của Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt.
"Nhóc con, bình tĩnh lại." Một giọng nói già nua, khàn khàn vang lên trong thức hải của hắn. "Sát ý của ngươi sắp nổ tung cả lớp cải trang rồi đấy. Ở đây có ít nhất ba vị lão quái vật cảnh giới Hóa Thần đang tọa trấn. Ngươi mà sơ sẩy, ta cũng chẳng cứu nổi cái mạng què của ngươi đâu."
Diệp Trần khẽ mím môi, đôi mắt vốn đang rực cháy thu liễm lại thành một hồ nước sâu thẳm không đáy.
"Lão Quy, ta cảm nhận được cô ấy." Diệp Trần truyền âm, giọng nói trầm lạnh như băng giá ngàn năm. "Hơi thở của nàng rất yếu. Thiên Vô Nhai… tên súc sinh đó đang dùng trận pháp để rút dần nguyên âm của nàng."
"Hừ, Cửu U Hàn Thể vốn là miếng mồi ngon cho những kẻ tu luyện thái dương công pháp như Thiên gia. Bọn chúng không coi con bé đó là vợ, mà coi là một 'lò luyện' thượng hạng." Lão Quy thở dài, trong giọng nói pha chút mỉa mai. "Nhưng ngươi nhìn xem, lũ người ngồi trong kia, có ai quan tâm đến mạng người không?"
Diệp Trần đưa mắt nhìn vào chính điện Tiên Cung.
Nơi đó, những vị khách khứa vận gấm vóc lụa là, những thiên tài ưu tú nhất của Đệ Tam Trọng Thiên và Đệ Tứ Trọng Thiên đang cụng chén chúc tụng. Trên bàn tiệc toàn là gan rồng móng phượng, linh dược ngàn năm được chế biến thành món ngon. Họ cười nói về thiên đạo, về tu hành, nhưng dưới chân họ lại là máu và nước mắt của hàng vạn phàm nhân cống nộp mới có được sự xa hoa này.
"Trần Phàm! Ngươi đứng đần mặt ra đó làm gì? Mau bưng rượu lên cung điện phía sau, Thiếu chủ đang đợi!" Một tên quản sự mập mạp, gương mặt bóng dầu hét lớn, không quên giơ chân đá vào mông Diệp Trần một cái.
Ánh mắt Diệp Trần lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, nhưng hắn nhanh chóng cúi đầu, làm ra vẻ sợ hãi: "Dạ, dạ… nô tài đi ngay!"
Hắn quay người đi, đôi bàn tay bám chặt vào khay rượu đến mức gân xanh nổi lên. Cú đá vừa rồi không làm hắn đau, nhưng sự sỉ nhục này hắn sẽ ghi lại. Nghịch Thiên Cốt trong người hắn đang rục rịch, nó muốn nghiền nát tên quản sự kia, muốn phá nát cả cái Tiên Cung thối nát này.
—
Cung điện phía sau — nơi dành riêng cho những thiên tài nòng cốt nhất.
Thiên Vô Nhai ngồi ở vị trí chủ tọa, hắn mặc một bộ trường bào màu vàng kim lộng lẫy, gương mặt tuấn tú nhưng tràn đầy sự ngông cuồng và dục vọng. Quanh hắn là mấy tên tùy tùng đang ra sức nịnh hót.
"Thiếu chủ, chúc mừng ngài. Ngày mai sau khi hợp cẩn, lấy được Cửu U nguyên âm, ngài chắc chắn sẽ đột phá Hóa Thần, trực tiếp bước thẳng vào Đệ Tứ Trọng Thiên!"
Thiên Vô Nhai nâng chén linh tửu, cười dài đầy đắc ý: "Lăng Tuyết Y vốn là vật trong túi của ta. Dù nàng ta có thanh cao đến đâu, cuối cùng cũng phải nằm dưới thân ta mà rên rỉ thôi. Nhắc đến cũng thật buồn cười, nghe nói ở tầng dưới, nàng ta còn dây dưa với một tên phế vật Phàm Cốt nào đó?"
Cả đám tùy tùng cười rộ lên, tiếng cười đầy sự khinh miệt.
"Phàm Cốt? Thiếu chủ đừng làm bọn ta cười chết. Một con kiến hôi ở tầng dưới, có lẽ bây giờ đã bị thú dữ ăn thịt rồi cũng nên."
Đúng lúc này, Diệp Trần bưng rượu bước vào.
Hắn cúi thấp đầu, lặng lẽ tiến lại gần bàn của Thiên Vô Nhai. Khoảng cách giữa hắn và kẻ thù chỉ còn mười bước chân.
Mười bước.
Trong kiếm pháp của Diệp Trần, đây gọi là "Thập Bộ Sát Nhất Nhân".
"Thiếu chủ… rượu của ngài." Diệp Trần khàn giọng nói, đặt bình rượu lên bàn.
Thiên Vô Nhai ngay cả một cái nhìn cũng không bố thí cho gã hầu, hắn cầm bình rượu lên, đột nhiên cau mày: "Hơi nguội."
"Bộp!"
Hắn thẳng tay hất cả chén rượu lên người Diệp Trần. Chất lỏng lạnh lẽo thấm đẫm vào y phục nô bộc của hắn, chảy dọc xuống khuôn mặt.
"Cút ra ngoài hâm nóng lại. Đồ phế vật, làm việc cũng không nên thân." Thiên Vô Nhai nhạt nhẽo nói, rồi lại tiếp tục trò chuyện với đám tùy tùng như thể vừa xua đuổi một con ruồi.
Diệp Trần đứng yên tại chỗ. Rượu nhỏ xuống từ đầu mũi, thấm vào khóe miệng. Vị rượu cay đắng, nhưng tâm hắn lúc này còn đắng hơn gấp vạn lần.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Tiếng xương cốt trong cơ thể hắn bắt đầu vang lên dồn dập. Đó là tiếng Nghịch Thiên Cốt đang phẫn nộ. Mỗi mảnh xương của Diệp Trần như một thanh kiếm báu đang muốn thoát vỏ, muốn đâm xuyên trái tim của kẻ trước mắt.
"Nhóc con! Kiềm chế! Ngươi mà ra tay lúc này, Lăng Tuyết Y sẽ chết ngay lập tức! Trận pháp của cung điện gắn liền với mạng sống của con bé!" Lão Quy gào lên trong đầu hắn.
Diệp Trần nhắm mắt lại. Hắn hít một hơi thật sâu, ép xuống toàn bộ sát khí đang sục sôi. Hắn từ từ quỳ xuống, dùng tay lau sạch rượu trên sàn đá dưới chân Thiên Vô Nhai, giọng nói khàn đặc: "Nô tài… đáng chết. Nô tài đi hâm lại ngay."
Hắn cầm lấy bình rượu, quay lưng bước đi.
Không ai nhìn thấy, khi hắn quay lưng lại, mặt đất dưới chân hắn hiện lên những vết nứt li ti. Mỗi bước chân của hắn dường như nặng nghìn cân, đè sập cả linh khí xung quanh.
"Hửm?" Thiên Vô Nhai đột nhiên quay đầu lại, nhìn chăm chằm vào bóng lưng của gã nô bộc. Hắn cảm thấy có điều gì đó không ổn, một cảm giác bất an khó hiểu vừa vụt qua trong lòng.
"Thiếu chủ, có chuyện gì sao?" Tên tùy tùng hỏi.
Thiên Vô Nhai híp mắt: "Gã hầu kia… đi lại có vẻ lạ. Hình như hơi cứng cáp?"
"Chắc là sợ quá nên cứng cả người thôi. Một kẻ không có tu vi, ngài để tâm làm gì."
Thiên Vô Nhai cười nhạt, xua đi cảm giác kỳ lạ: "Cũng đúng. Chỉ là một con sâu cái kiến mà thôi."
—
Diệp Trần đi ra khỏi điện, bóng dáng hắn tan vào bóng tối của những tàng cây tuyết. Hắn không đi hâm rượu. Hắn hướng về phía hậu sơn, nơi có những luồng hàn khí nồng đậm nhất tỏa ra.
Lớp hóa trang trên mặt hắn bắt đầu bong ra từng mảng dưới sức nóng tỏa ra từ chính cơ thể hắn. Máu trong người Diệp Trần đang sôi trào như nham thạch.
"Lăng Tuyết Y… chờ ta."
Hắn vứt mạnh bình rượu vào vách đá. Bình rượu không vỡ tan, mà hóa thành cát bụi ngay lập tức dưới sức ép của bàn tay hắn.
"Lão Quy, chuẩn bị cho ta. Đêm nay, ta muốn máu của Thiên gia nhuộm đỏ cả đỉnh Tuyết Sơn này."
"Khặc khặc, nhóc con, ngươi điên rồi. Nhưng ta thích! Cửu Trọng Thiên này đã yên tĩnh quá lâu rồi, cần một gã Phàm Cốt như ngươi đạp nát nó ra!" Lão Quy cười quái dị, tỏa ra một luồng hắc khí che phủ toàn bộ hành tung của Diệp Trần.
Diệp Trần nhún người, thân ảnh như một tia chớp đen lướt đi giữa bão tuyết. Nghịch Thiên Cốt trong người hắn đang gào thét. Hắn không đi cứu người, hắn đi giết người. Vì hắn biết, chỉ có giết sạch kẻ thù, mới là cách cứu người triệt để nhất.
Bên ngoài, đại tiệc vẫn tiếp diễn, tiếng đàn sáo vang lừng.
Nhưng họ không biết rằng, một tử thần mang theo hơi thở của Thái Cổ đang bước đi giữa lòng Tiên Cung, sẵn sàng bẻ gãy mọi quy tắc của Thiên Đạo.
Dạ yến này, chỉ là sự khởi đầu của một cuộc tàn sát.