Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 76: Cuộc Gặp Gỡ Trong Rừng Đào**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:09:28 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 76: CUỘC GẶP GỠ TRONG RỪNG ĐÀO

Gió tuyết rít gào bên tai như tiếng khóc than của những linh hồn bị giam cầm. Trên đỉnh cao nhất của Băng Tuyết Tiên Cung, vạn vật dường như rơi vào trạng thái tĩnh hằng, chỉ có những bông tuyết lớn như lông ngỗng vẫn lững lờ rơi xuống, phủ trắng những mái hiên cong vút và những con đường lát đá thanh ngọc.

Diệp Trần như một bóng ma lướt đi trong bóng tối. Hắn không sử dụng linh khí, bởi ở cái nơi mà mỗi tấc đất đều được bố trí chi chít cảm ứng trận pháp như thế này, một chút dao động năng lượng nhỏ nhất cũng sẽ khiến hắn lộ diện. Hắn dựa vào sức mạnh thuần túy của Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt, thu liễm hơi thở đến mức gần như hư vô, nhịp tim đập chậm lại, mỗi bước chân đều đạp vào những điểm mù của linh thức tuần tra.

“Nhóc con, cẩn thận phía trước ba trượng, có một luồng ‘Hàn Ảnh Ty’ giăng ngang. Chỉ cần chạm vào, dù là một sợi tóc, đám lão già Hóa Thần ở nội cung cũng sẽ phát hiện ra ngay.” Giọng nói của Lão Quy vang lên trong thức hải, có chút nghiêm trọng nhưng vẫn không giấu được vẻ phấn khích của một kẻ thích xem náo nhiệt.

Diệp Trần không đáp, ánh mắt hắn lạnh thấu xương, còn hơn cả cái lạnh của vùng đất phương Bắc này. Hắn khẽ lách người, một động tác vặn mình phi nhân loại giữa không trung, nhẹ nhàng vượt qua sợi dây tơ mỏng manh bằng linh khí đang rung rinh trong gió.

Vượt qua dãy hành lang dài dằng dặc, hiện ra trước mắt hắn là một vùng cảnh tượng kỳ dị. Giữa cung điện toàn bằng băng giá lại xuất hiện một khu rừng đào rộng lớn. Thế nhưng, những cánh hoa đào ở đây không mang sắc thắm rực rỡ, chúng đều bị một lớp băng mỏng bao phủ, treo lơ lửng trên cành như những miếng ngọc thạch điêu khắc tinh xảo. Đây là “Vạn Niên Băng Đào Lâm”, nơi được mệnh danh là chốn tĩnh tu thanh khiết nhất, cũng là nơi giam lỏng Thánh nữ của Tiên Cung – Lăng Tuyết Y.

Diệp Trần dừng bước dưới một gốc đào cổ thụ. Tim hắn đột nhiên hẫng một nhịp.

Cách đó không xa, bên cạnh một hồ nước đã đóng băng vĩnh cửu, có một bóng hình đơn độc đang ngồi. Nàng mặc một bộ trường bào màu trắng tuyết, mái tóc dài như thác đổ xõa xuống vai, điểm xuyết bằng vài mảnh vụn của hoa đào đóng băng. Dưới ánh trăng bạc, bóng lưng nàng trông thanh tao thoát tục, nhưng lại mang theo một sự cô độc đến xé lòng.

Lăng Tuyết Y ngồi đó, đôi mắt hướng về phía chân trời xa xăm, nơi mây mù che phủ Hạ Tam Thiên. Nàng dường như không hay biết có người đang tiến lại gần, hoặc có lẽ, nàng đã không còn quan tâm đến bất cứ điều gì nữa.

“Tuyết Y…”

Một tiếng gọi khẽ khàng, nghẹn ngào, vang lên giữa màn đêm tĩnh mịch.

Thân hình mảnh mai của cô gái khẽ run lên. Nàng không quay đầu lại ngay, bàn tay thon dài khẽ nắm chặt lấy vạt áo. Nàng sợ. Nàng sợ đây chỉ là một ảo giác sinh ra từ nỗi nhớ nhung quá mức trong những ngày bị cầm tù. Nàng đã nghe thấy giọng nói này hàng ngàn lần trong những giấc mơ đứt quãng, nhưng khi tỉnh lại, chỉ còn lại hơi lạnh của vách đá và sự bức ép từ gia tộc.

“Là… là huynh sao?” Giọng nàng run rẩy, thanh âm trong trẻo như tiếng chuông ngân nhưng lại mang theo sự yếu ớt khiến người ta đau lòng.

Diệp Trần bước ra khỏi bóng tối, từng bước một đi về phía nàng. Mỗi bước chân của hắn đều như đạp nát lớp băng giá phủ trên mặt đất, cũng như đạp nát mọi rào cản đang ngăn cách hai người.

Khi Lăng Tuyết Y quay mặt lại, ánh trăng chiếu rọi lên khuôn mặt nàng. Nàng gầy đi nhiều, gương mặt thanh tú vốn dĩ lạnh lùng như băng sơn giờ đây lại phủ một tầng u buồn. Khi nhìn thấy gương mặt quen thuộc của Diệp Trần, nước mắt nàng không tự chủ được mà lăn dài trên má, hóa thành những viên trân châu nhỏ bằng băng trước khi chạm đất.

“Diệp Trần! Huynh… sao huynh lại đến đây? Huynh có biết đây là đâu không? Mau đi đi, Thiên gia và cung chủ sẽ giết huynh mất!”

Nàng muốn đứng dậy chạy lại phía hắn, nhưng vừa mới chuyển động, từ đôi cổ chân trắng ngần của nàng đột nhiên vang lên tiếng sột soạt. Diệp Trần cúi xuống nhìn, đồng tử hắn co rụt lại, sát khí trong người bùng phát như núi lửa phun trào.

Hai sợi xích bằng “Vạn Niên Hàn Thiết” đen kịt, tỏa ra hơi lạnh thấu xương, đang khóa chặt lấy đôi chân của nàng. Không chỉ vậy, những sợi xích này còn đâm sâu vào kinh mạch, không ngừng hút đi linh lực của nàng để nuôi dưỡng trận pháp bảo vệ rừng đào.

“Thiên. Vô. Nhai!”

Diệp Trần nghiến răng phun ra ba chữ, âm thanh như phát ra từ chín tầng địa ngục. Hắn bước tới, mặc kệ hơi lạnh kinh người từ hàn thiết, vươn tay ôm chặt lấy Lăng Tuyết Y vào lòng.

Lăng Tuyết Y vùi đầu vào ngực hắn, hơi ấm từ lồng ngực Diệp Trần khiến trái tim đang dần đóng băng của nàng như được hồi sinh. Nàng khóc, những giọt nước mắt ấm áp thấm đẫm vai áo hắn.

“Huynh không nên đến… Thiên Vô Nhai đã đạt đến Hóa Thần cảnh đỉnh phong, hắn còn có Hoàng Kim Tiên Cốt bảo hộ. Ngày đại hôn, hắn sẽ dùng Cửu U Hàn Thể của muội để hiến tế, mở ra cánh cổng tiến vào Trung Tam Thiên… Diệp Trần, chạy đi, đừng vì muội mà bỏ mạng.”

Diệp Trần ôm nàng chặt hơn, bàn tay to lớn vuốt ve mái tóc nàng, giọng nói của hắn trầm mặc nhưng mang theo một sức mạnh không gì lay chuyển nổi: “Hắn có Hoàng Kim Tiên Cốt, còn ta có Nghịch Thiên Cốt. Hắn có Thiên Đạo che chở, ta sẽ đạp nát cái Thiên Đạo đó. Tuyết Y, nhìn vào mắt ta.”

Lăng Tuyết Y ngẩng đầu lên, đôi mắt đẫm lệ nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm của Diệp Trần. Ở đó, nàng không thấy sự sợ hãi, không thấy sự chần chừ, chỉ thấy một ý chí nghịch thiên cuồng bạo.

“Ta đã thề sẽ mang nàng đi, không kẻ nào có thể ngăn cản. Đừng nói là Thiên gia, dù là Đệ Cửu Trọng Thiên hạ phàm, ta cũng sẽ một bước đạp nát ngai vàng của chúng. Ngày đại hôn, sẽ không phải là ngày nàng lên kiệu hoa, mà là ngày ta nhuộm đỏ Tiên Cung bằng máu của kẻ thù.”

“Nhưng mà…” Lăng Tuyết Y định nói gì đó, nhưng Diệp Trần đã đặt một ngón tay lên môi nàng.

Hắn nắm lấy sợi xích dưới chân nàng. “Rắc!” một tiếng, Nghịch Thiên Cốt trong người hắn run lên, một luồng sức mạnh hung bạo truyền vào đôi bàn tay. Sợi hàn thiết vốn dĩ không thể lay chuyển bắt đầu xuất hiện những vết nứt li ti dưới áp lực kinh khủng của nhục thân Diệp Trần.

“Hù!” Lão Quy đột ngột lên tiếng cảnh báo: “Nhóc con, dừng tay! Cấm chế gắn liền với sinh mệnh lực của cung chủ. Nếu ngươi phá hủy nó bây giờ, họ sẽ lập tức xuất hiện. Ngươi chưa đủ sức đối đầu với cả tông môn lúc này đâu!”

Diệp Trần khựng lại, hơi thở dồn dập. Hắn nhìn đôi chân rớm máu của Lăng Tuyết Y, lòng đau như cắt. Hắn buộc phải buông tay ra khỏi sợi xích, nhưng bàn tay hắn lại chuyển sang nắm lấy đôi bàn tay lạnh giá của nàng. Hắn truyền một luồng tinh huyết mang theo sức mạnh của Nghịch Mệnh Châu vào người nàng, giúp nàng áp chế hàn độc đang cắn nuốt kinh mạch.

“Ta phải đi rồi. Tuyết Y, hãy giữ lấy hơi ấm này. Trong vòng ba ngày tới, dù có chuyện gì xảy ra, nàng hãy tin tưởng ta. Ta sẽ khiến Thiên Vô Nhai phải hối hận vì đã sinh ra trên đời này.”

Lăng Tuyết Y nhìn Diệp Trần, nàng cảm nhận được một luồng sức mạnh xa lạ nhưng vô cùng ấm áp đang luân chuyển trong người mình, nó khiến Cửu U Hàn Thể của nàng bớt đi phần lạnh lẽo, thêm phần linh động. Nàng biết, nam nhân trước mặt này không còn là thiếu niên ở Thanh Vân Trấn năm nào nữa. Hắn đã thực sự trở thành một vị thần chiến tranh bước ra từ tro tàn.

“Muội chờ huynh. Dù là sống hay chết, Tuyết Y cũng chỉ thuộc về một mình Diệp Trần huynh.” Nàng mỉm cười, một nụ cười rực rỡ đến mức khiến cả rừng đào đóng băng như bừng sáng.

“Vụt!”

Một luồng linh thức mạnh mẽ từ phía thiên điện quét qua rừng đào. Diệp Trần thu lại ánh mắt luyến tiếc, hắn đặt một nụ hôn nhẹ lên trán nàng, rồi bóng dáng hắn như một làn khói đen, tan biến vào giữa những rặng cây băng giá.

Ngay sau khi Diệp Trần biến mất, một thân ảnh lộng lẫy từ trên trời hạ xuống. Thiên Vô Nhai vận trường bào vàng kim, khí thế bức người, đôi mắt hắn nghi hoặc nhìn quanh rừng đào.

“Thánh nữ, dường như nàng vừa trò chuyện với ai?” Thiên Vô Nhai tiến lại gần hồ băng, đôi mắt diều hâu nhìn xoáy vào Lăng Tuyết Y.

Lăng Tuyết Y đã sớm lấy lại vẻ lạnh lùng như băng. Nàng ngồi đó, tay cầm một cánh hoa đào bị đóng băng, nhạt giọng đáp: “Chỉ là độc thoại với bóng mình mà thôi. Thiên thiếu chủ lo lắng quá rồi, trong Tiên Cung này, có con ruồi nào bay qua mà ngài không biết sao?”

Thiên Vô Nhai híp mắt nhìn quanh, cảm nhận được hơi lạnh vốn có của khu rừng, không phát hiện ra dấu vết của linh khí lạ. Tuy nhiên, linh cảm của một kẻ sở hữu Tiên Cốt cho hắn biết có gì đó không ổn. Hắn nhìn vào cổ chân nàng, thấy sợi xích vẫn nguyên vẹn thì mới thở phào một chút.

“Tốt nhất là như vậy. Chỉ còn hai ngày nữa là đến lễ đại hôn. Lúc đó, nàng sẽ trở thành thê tử của ta, cũng là vật dẫn để ta bước tới đỉnh cao nhất của Cửu Trọng Thiên này. Đừng cố gắng làm điều gì ngu ngốc.”

Dứt lời, Thiên Vô Nhai phất tay áo rời đi. Hắn không hề nhận thấy, dưới lớp tuyết mỏng nơi Diệp Trần vừa đứng, một bông hoa đào vốn bị đóng băng hàng ngàn năm đã bắt đầu tan chảy, lộ ra sắc đỏ thắm như máu.

Trong bóng tối của hậu sơn, Diệp Trần đứng trên một mỏm đá nhô ra, nhìn xuống cung điện đang chìm trong ánh đèn xa hoa. Nắm đấm của hắn siết chặt đến mức tiếng xương kêu răng rắc vọng vào màn đêm.

“Nghịch Thiên Hóa Long Quyết… Thất trọng phá vỡ!”

Xung quanh thân thể hắn, không gian bắt đầu vặn xoắn. Một luồng khí tức nguyên thủy, hung bạo từ thái cổ bùng phát nhưng nhanh chóng bị hắn nén lại vào tận sâu trong tủy cốt.

“Máu của Thiên Gia, sẽ là đống củi khô đầu tiên ta dùng để đốt cháy Cửu Trọng Thiên!”

Diệp Trần xoay người, biến mất vào bão tuyết. Hắn không trở lại phòng, mà hướng thẳng về phía tế đàn chính của Tiên Cung – nơi hắn đã phát hiện ra bí mật kinh hoàng về “lò luyện đan” chúng sinh mà Lão Quy đã nhắc tới. Cuộc chiến thực sự, bây giờ mới bắt đầu bùng nổ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8