Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 77: Kẻ Thứ Ba Xuất Hiện**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:09:58 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 77: KẺ THỨ BA XUẤT HIỆN

Trăng mờ bị mây đen che khuất, cả Băng Tuyết Tiên Cung chìm trong một màu bạc lạnh lẽo và tàn khốc.

Sau khi bóng dáng của Thiên Vô Nhai biến mất hoàn toàn sau dãy hành lang bằng ngọc thạch, Lăng Tuyết Y vẫn đứng lặng người bên hồ băng. Gió lạnh thổi qua làm mái tóc dài trắng muốt của nàng bay lòa xòa, che đi ánh mắt chứa chan nỗi lo âu vô hạn. Nàng cúi xuống nhìn bông hoa đào vừa mới tan giá dưới chân – dấu vết duy nhất còn sót lại của người ấy.

“Diệp Trần… huynh nhất định không được xảy ra chuyện gì.” Nàng thì thầm, giọng nói tan biến vào tiếng gió hú qua các khe đá.

Cùng lúc đó, trong bóng tối của rừng đào vạn năm, Diệp Trần đang di chuyển với một tốc độ kinh người. Hắn không bay trên không trung để tránh làm kinh động đến các đại trận cảm ứng của Tiên Cung, mà dùng bộ pháp “Thốn Bộ Nghịch Thiên” sát mặt đất. Mỗi bước chân của hắn tưởng như nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng một lực đạo kinh khủng, nén không khí bên dưới lòng bàn chân thành một khối đệm phản lực vững chắc.

Trong thức hải của hắn, một thanh âm già nua, đầy vẻ cợt nhả vang lên:
“Tiểu tử, ngươi định thật sự đi phá cái tế đàn kia sao? Lão phu nói trước, nơi đó không chỉ có mấy tên Hóa Thần kỳ của Tiên Cung canh giữ đâu. Hơi thở của cái gọi là ‘Thiên Gia’ kia, ta cảm nhận được ít nhất hai luồng khí tức sắp chạm tới Luyện Hư cảnh. Ngươi hiện tại, xương cốt tuy cứng nhưng chưa đủ để làm món gặm cho tụi nó đâu!”

Diệp Trần không dừng lại, ánh mắt hắn lạnh lùng như kiếm phong:
“Lão Quy, đừng phí lời. Lăng Tuyết Y đã hy sinh máu của nàng để cứu ta, nàng bây giờ bị xích lại như một vật tế, ta làm sao có thể đứng nhìn? Hơn nữa, cái ‘lò luyện đan’ kia nếu không phá, cả Đệ Tam Trọng Thiên này sẽ thành một vùng đất chết.”

“Hừ, đại nghĩa đấy! Nhưng mà lão phu thích cái tính khí điên rồ này của ngươi.” Lão Quy – linh hồn trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu cười quái dị. “Đi hướng đông ba trăm trượng, có một kẽ hở của trận pháp do bọn Thiên Gia vừa mới điều chỉnh để đưa ‘nguyên liệu’ vào. Đó là cơ hội duy nhất của ngươi.”

Diệp Trần lập tức đổi hướng. Cơ thể hắn đột nhiên phát ra những tiếng nổ nhỏ bên trong tủy cốt. *Nghịch Thiên Hóa Long Quyết* đang vận chuyển đến cực hạn. Từng mảnh vảy rồng mờ ảo hiện lên dưới lớp da của hắn, tỏa ra hơi nóng rực đỏ đối nghịch hoàn toàn với cái lạnh thấu xương của Tuyết Sơn.

Tại khu vực trung tâm Tiên Cung, Tế đàn Cửu Thiên Thiên Diễn sừng sững như một con quái thú viễn cổ bằng đồng đen. Chung quanh tế đàn, hàng ngàn sợi dây xích linh lực nối liền với các mỏ quặng linh thạch sâu dưới lòng đất, liên tục hút lấy tinh túy từ mạch máu của tầng trời thứ ba này.

Đứng trên đỉnh tế đàn, một bóng người đang đứng chắp tay sau lưng, dáng vẻ tiêu sái nhưng khí tức cực kỳ bá đạo. Đó là Thiên Vô Nhai.

Dưới chân hắn là hai vị trưởng lão của Băng Tuyết Tiên Cung, những người có địa vị tôn quý ở đây, nhưng lúc này lại đang quỳ sụp xuống, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.

“Hôn lễ hai ngày tới, không được phép có bất kỳ sai sót nào.” Thiên Vô Nhai nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhưng như tiếng sấm nổ bên tai hai vị trưởng lão. “Huyết mạch của Thánh nữ và sức mạnh của tế đàn này phải dung hợp hoàn mỹ vào lúc trăng rằm. Khi đó, ta sẽ phá bỏ gông xiềng, trực tiếp bước vào Đệ Thất Trọng Thiên. Những kẻ phàm nhân ở tầng dưới này, nếu chết đi để đóng góp cho đại đạo của ta, đó là vinh dự của bọn chúng.”

“Thiếu… Thiếu chủ nhân yên tâm.” Một vị trưởng lão run rẩy đáp. “Mọi thứ đã chuẩn bị xong. Chỉ là… dạo gần đây có lời đồn về một tên ‘Phàm nhân’ sát thủ đang lảng vảng ở khu vực ngoại vi…”

Thiên Vô Nhai cười nhạt, ánh mắt đầy sự khinh bỉ:
“Phàm nhân? Trong mắt ta, tất cả những kẻ không có Hoàng Kim Tiên Cốt đều là kiến hôi. Một tên sâu bọ từ tầng trời thấp kém bò lên, chỉ cần một ngón tay ta cũng có thể nghiền nát hắn.”

Ngay lúc Thiên Vô Nhai đang ngạo nghễ tuyên bố, một sự thay đổi đột ngột xảy ra.

*Uỳnh!*

Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ phía đông nam tế đàn. Một đạo luồng hỏa quang màu tím đen xé toạc màn đêm tuyết trắng, lao thẳng về phía kết giới của tế đàn.

“Kẻ nào?!” Thiên Vô Nhai ánh mắt chợt lạnh, một luồng áp lực của kẻ bề trên lập tức bùng phát, khiến không gian xung quanh đông cứng lại.

Tuy nhiên, đạo luồng sáng đó không hề dừng lại hay né tránh. Một bóng người xuất hiện trong làn khói xám, toàn thân quấn trong lớp hỏa diễm thần bí. Diệp Trần không thèm ẩn nấp nữa, hắn biết rằng một khi đã tiến gần đến đây, việc bị phát hiện là điều sớm muộn.

Hắn vung nắm đấm ra, không có linh khí dao động quá mạnh mẽ, chỉ có sức mạnh thuần túy của nhục thân đạt đến cảnh giới đáng sợ.

“Cửu Trọng Thiên Băng!”

Một bước đạp xuống mặt đất, tế đàn bằng đồng đen vạn năm chấn động mạnh mẽ. Quyền kình phát ra làm vỡ nát các sợi dây xích linh lực xung quanh.

Thiên Vô Nhai hơi ngạc nhiên, sau đó khóe miệng nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn:
“Thú vị thật. Không phải linh khí tu luyện theo lối thông thường… là Luyện Thể giả sao? Lại còn là Phàm Cốt? Một tên phế vật dám đến đây gây hấn với Thiên Gia ta?”

Hắn phất tay một cái, một dải lụa bằng vàng kim mang theo quy tắc của tầng trời cao hơn quất xuống. Diệp Trần cảm thấy xương cốt toàn thân đau nhức dưới áp lực đó. Nhưng hắn không lùi. Nghịch Thiên Cốt trong cơ thể hắn bắt đầu rít lên, hấp thụ lấy áp lực của đối phương để kích phát tiềm năng.

*Rắc!*

Một mẩu xương vai của Diệp Trần gãy lìa dưới đòn đánh của Thiên Vô Nhai, nhưng ngay lập tức, một luồng sức mạnh từ Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu tràn ra, nối liền mảnh xương ấy lại. Lần tái tạo này khiến bả vai hắn tỏa ra ánh kim loại đen nhánh, sức mạnh còn tăng vọt hơn trước.

“Chưa đủ! Đánh tiếp đi!” Diệp Trần gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu.

Thiên Vô Nhai ánh mắt ngưng trọng lại. Đây là lần đầu tiên hắn thấy một kẻ bị trúng đòn của mình mà không chết, ngược lại khí thế còn tăng lên. Hắn chuẩn bị ra tay sát chiêu, nhưng đột nhiên, một tiếng cười lạnh lẽo từ một phương hướng khác vang lên, cắt ngang bầu không khí căng thẳng.

“Ha ha ha! Thiên Vô Nhai, ngươi vẫn kiêu ngạo như ngày nào. Ngươi tưởng rằng một mình Thiên Gia các ngươi có thể nuốt trọn linh khí của tầng trời này sao?”

Trên bầu trời, một con chiến thuyền khổng lồ rực lửa đột nhiên xé toạc không gian hiện ra. Trên mũi thuyền, một nam tử mặc hắc bào, cầm trên tay một chiếc quạt lông chim đỏ rực, xung quanh là mười mấy cao thủ mang khí tức không hề thua kém các trưởng lão của Tiên Cung.

Ánh mắt Thiên Vô Nhai trầm xuống, hắn gằn giọng:
“Viêm Thiên Thần – Thiếu chủ của Hỏa Phượng Tộc từ Đệ Ngũ Trọng Thiên? Ngươi đến đây làm gì?”

“Đến để lấy đi thứ vốn không thuộc về ngươi.” Nam tử hắc bào nhàn nhạt cười, sau đó liếc nhìn Diệp Trần đang đứng bên dưới. “Ồ, lại còn có thêm một tên nhóc lôi thôi này nữa sao? Thật là một buổi tối náo nhiệt.”

Diệp Trần lùi lại một bước, cảm nhận được tình thế lúc này. Thiên Vô Nhai, và giờ là kẻ mới đến mang tên Viêm Thiên Thần. Hai đại thiên tài từ tầng trời cao đều muốn nhắm vào tế đàn, và hắn – một kẻ “Phàm Cốt”, vô tình trở thành điểm đứng giữa hai con mãnh thú.

Tình thế từ hai bên đối đầu lập tức chuyển thành một ván cờ ba chân đầy nguy hiểm.

Lão Quy bên trong tâm thức cười hố hố:
“Tiểu tử, ‘Kẻ thứ ba’ xuất hiện rồi đó! Bây giờ mới là lúc xem ngươi làm sao lật ngược thế cờ trong đống lộn xộn này. Cố mà giữ lấy cái mạng quèn của mình đi!”

Diệp Trần siết chặt nắm đấm, máu trên vai nhỏ xuống tuyết trắng, nhưng sống lưng hắn vẫn thẳng tắp như một ngọn thương. Với hắn, dù là ai xuất hiện, chỉ cần ngăn cản bước chân hắn cứu Lăng Tuyết Y, hắn đều sẽ bước tới và… đạp nát!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8