Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 78: Thách Đấu Ngay Tại Yến Tiệc**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:10:32 | Lượt xem: 1

Gió tuyết trên đỉnh Băng Di núi gào rú như vạn quỷ u minh đang oán thán. Giữa không gian trắng xóa lạnh lẽo ấy, Băng Tuyết Tiên Cung hiện ra như một viên ngọc bích khổng lồ tọa lạc giữa mây ngàn. Hôm nay là ngày đại hỷ của Tiên Cung, nhưng không khí lại mang theo một áp lực trầm trọng đến nghẹt thở.

Bên trong Băng Tinh Đại Điện, hàng ngàn ngọn nến vĩnh cửu thắp sáng rực rỡ, phản chiếu lên những cột trụ bằng băng tủy ngàn năm. Những vị khách quý từ Trung Tam Thiên và cả những đại diện từ các thế gia Thượng Tam Thiên đều tề tựu đông đủ. Rượu tiên thơm nồng, linh quả tràn trề, nhưng ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía hai vị thiếu chủ đang ngồi ở vị trí danh dự nhất: Thiên Vô Nhai của Thiên Gia và Viêm Thiên Thần của Hỏa Phượng Tộc.

Ở phía sau bức rèm châu vạn năm, một bóng hình mảnh mai, lạnh lùng như sương khói ngồi bất động. Đó là Lăng Tuyết Y. Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ, sẽ thấy quanh thân cô là chín sợi xích bằng hàn băng phù văn đang quấn chặt, phong tỏa hoàn toàn tu vi và cả thần chí của nàng.

"Chư vị!" Đại trưởng lão của Băng Tuyết Tiên Cung – một lão phụ với gương mặt khắc nghiệt đứng dậy, giọng nói lăng lệ vang vọng. "Hôm nay, dưới sự chứng kiến của Thiên Đạo, Thánh nữ Tiên Cung chúng ta sẽ chính thức cùng Thiên gia kết thành đạo lữ. Đây không chỉ là chuyện của hai nhà, mà còn là minh chứng cho trật tự vĩnh hằng của Cửu Trọng Thiên!"

Thiên Vô Nhai mỉm cười đắc ý, ánh mắt tràn đầy vẻ chiếm hữu nhìn về phía sau bức rèm. Hắn đứng dậy, khí chất hào quang kim sắc của "Hoàng Kim Tiên Cốt" nhàn nhạt tỏa ra, khiến không ít thiên tài trẻ tuổi ngồi dưới phải cúi đầu vì áp chế.

"Trật tự sao? Thật nực cười!"

Đột nhiên, một giọng nói trầm thấp, mang theo lực xuyên thấu kinh người cắt ngang lời của Đại trưởng lão. Thanh âm ấy không lớn, nhưng lại như một hồi chuông chấn động vào tâm khảm mỗi người, khiến chén rượu trên tay các cao thủ Hóa Thần phải run rẩy.

Toàn trường lâm vào tĩnh lặng đến rơi kim cũng nghe tiếng.

Từ cửa chính của đại điện, một bóng người chậm rãi bước vào. Hắn không mặc hoa phục, cũng chẳng có linh lực dao động hào nhoáng. Một bộ hắc y rách nát, mái tóc đen hơi rối loạn xõa ngang vai, trên tay cầm một thanh trọng kiếm đen kịt như gỗ mục. Mỗi bước chân của hắn đạp xuống sàn đá băng tủy đều phát ra một tiếng "thình thịch" nặng nề, giống như nhịp tim của mặt đất.

"Là ai?!" Đại trưởng lão giận dữ quát lên. "Cung nghênh vạn khách, nhưng không tiếp kẻ hạ đẳng. Kẻ cuồng ngôn kia, ngươi là ai mà dám sỉ nhục trật tự của Cửu Trọng Thiên?"

Diệp Trần dừng bước giữa đại điện. Dưới ánh sáng rực rỡ, gương mặt hắn trông phong trần nhưng góc cạnh như đá tạc. Đôi mắt hắn không có lấy một tia sợ hãi, ngược lại còn ánh lên vẻ ngạo nghễ tột cùng.

"Hạ đẳng sao?" Diệp Trần khẽ cười, một nụ cười lạnh thấu xương. "Trong mắt các ngươi, ai không có Tiên Cốt là hạ đẳng. Ai sinh ra từ phàm trần là kiến hôi. Nhưng hôm nay, chính kẻ 'hạ đẳng' này sẽ đạp nát cái trật tự thối nát đó của các ngươi."

Viêm Thiên Thần, kẻ ngồi cạnh Thiên Vô Nhai, khẽ phe phẩy chiếc quạt lông vũ đỏ rực, đôi mắt híp lại đầy nguy hiểm: "Thú vị. Một con sâu nhỏ cũng biết bò tới đây sao? Thiên Vô Nhai, đây chính là tên nhóc mà ngươi vừa nói đến?"

Thiên Vô Nhai nheo mắt nhìn Diệp Trần, trong lòng dâng lên một sự khó chịu khó tả. Cảm giác này giống như một vị thần đang nhìn xuống một sinh vật không đáng tồn tại nhưng sinh vật đó lại dám nhìn thẳng vào mắt vị thần.

"Ngươi tự xưng là Trần Phàm?" Thiên Vô Nhai lạnh lùng lên tiếng, âm thanh chứa đựng uy áp của một thiên tài đỉnh phong. "Trốn thoát khỏi tay ta ở ngoại vi Tiên Cung, lẽ ra ngươi nên tìm một cái lỗ mà chui xuống. Tìm đến tận đây, là muốn ta tiễn ngươi đi luân hồi nhanh hơn sao?"

Diệp Trần không nhìn hắn, mà ánh mắt dời về phía bức rèm châu, nhìn thấy bóng dáng đang bị xiềng xích của Lăng Tuyết Y, trái tim hắn khẽ thắt lại. Trong tâm thức, tiếng cười của Lão Quy lại vang lên, lần này không phải châm chọc mà là một sự trầm mặc cổ quái: "Tiểu tử, ngươi định dùng cái tên giả đó đến bao giờ? Đã đến lúc nói cho bọn chúng biết, vì sao thiên mệnh phải run rẩy trước bước chân của ngươi rồi."

Diệp Trần hít một hơi thật sâu, đôi bàn tay gân guốc siết chặt lấy chuôi kiếm. Hắn đột nhiên ngẩng đầu, thanh âm vang dội như lôi đình nổ tung giữa điện thờ:

"Ngươi hỏi ta là ai? Nghe cho kỹ đây!"

"Vùng đất Thanh Vân Trấn, thiếu chủ Diệp Gia bị các ngươi coi là phế vật… Diệp Trần!"

Cái tên này vang lên, khiến không gian dường như ngưng đọng lại trong tích tắc. Một số trưởng lão của các thế gia nhỏ phía dưới bắt đầu xì xào bàn tán.

"Diệp Trần? Cái tên này nghe quen quen…"
"Chẳng phải là hôn phu cũ của Tiên Tử Linh Nhi, kẻ bị Mộ Dung Thần phế bỏ Phàm Cốt rồi ném xuống Vạn Trượng Nhai sao?"
"Cái gì? Một kẻ đã chết lại còn là Phàm Cốt, sao có thể xuất hiện ở đây?"

Nghe thấy hai chữ "Diệp Trần", Thiên Vô Nhai và cả Đại trưởng lão Tiên Cung đều biến sắc. Đặc biệt là những kẻ đã từng nhúng tay vào việc trấn áp những mầm mống "nghịch mệnh".

Diệp Trần tiếp tục bước tới, mỗi bước chân của hắn giờ đây không còn âm thầm nữa mà kèm theo tiếng "rắc… rắc…" của sàn băng nứt toác.

"Linh Nhi phản bội, Mộ Dung Thần sỉ nhục, các ngươi coi mạng người phàm như cỏ rác để tế luyện thiên đạo của mình. Hôm nay, ta Diệp Trần, mang theo Phàm Cốt từ đáy vực sâu trở về, không phải để cầu xin các ngươi trả lại công bằng, mà là để tự tay đòi lại nó!"

Hắn giơ thanh trọng kiếm lên, chỉ thẳng vào Thiên Vô Nhai và Viêm Thiên Thần.

"Thiên Vô Nhai! Viêm Thiên Thần! Các ngươi tự nhận mình là thiên kiêu, sở hữu Tiên Cốt vô thượng sao? Hôm nay, ngay tại yến tiệc này, ta – một kẻ mang Phàm Cốt bị các ngươi khinh miệt, thách đấu tất cả thiên tài của các ngươi!"

Cả đại điện bùng nổ trong sự kinh ngạc và phẫn nộ.

"Lá gan lớn thật! Chỉ là một tên Phàm Cốt tu luyện nhục thân, dám thách đấu thiên tài Thượng Thiên?!" Một gã đệ tử thân truyền của Tiên Cung nhảy ra, kiếm khí trên tay hắn lạnh lẽo: "Không cần đến Thiếu chủ ra tay, ta sẽ giết ngươi để rửa nhục cho yến tiệc này!"

Gã đệ tử này là cao thủ Kim Đan kỳ viên mãn, kiếm chiêu như băng long xuất hải, lao vút về phía Diệp Trần. Tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp.

Diệp Trần vẫn đứng đó, bất động như một ngọn núi cổ. Khi mũi kiếm chỉ còn cách ngực hắn ba tấc, hắn mới đột ngột ra tay. Hắn không dùng kiếm, mà chỉ đưa hai ngón tay lên, chuẩn xác kẹp lấy lưỡi kiếm linh lực sắc lẹm.

"Rắc!"

Một tiếng động giòn tan. Thanh kiếm bằng hàn thiết ngàn năm gãy làm đôi như một mẩu bánh khô. Diệp Trần vung tay, một cái tát mang theo sức mạnh nghìn cân giáng xuống.

"Bộp!"

Gã đệ tử Tiên Cung thậm chí còn không kịp kêu lên một tiếng, thân hình đã bị đánh bay ra ngoài đại điện, va sầm vào cột băng tủy, toàn bộ xương ngực nát bấy, hôn mê bất tỉnh tại chỗ.

Toàn trường lần nữa lặng ngắt như tờ. Một đòn! Chỉ dùng sức mạnh thuần túy của nhục thân mà đánh bại một Kim Đan đỉnh phong?

"Nghịch Thiên Cốt… thật sự kinh tởm như lời đồn." Viêm Thiên Thần đứng dậy, nụ cười trên môi biến mất, thay vào đó là sự lạnh lẽo vô cùng. "Ngươi không phải tu luyện linh khí, ngươi là đang đốt cháy sinh mệnh để đổi lấy sức mạnh. Một thứ rác rưởi quái thai, không xứng đáng tồn tại trong thế giới tiên đạo này."

Diệp Trần cười lạnh: "Tiên đạo của các ngươi là dùng máu của kẻ yếu để lót đường, vậy thì đạo đó… không cần cũng được!"

Hắn dậm chân một cái, "Rầm!" một tiếng, đại địa rung chuyển. Sức mạnh bùng nổ từ đôi chân hắn khiến thảm đỏ trong đại điện rách bướm, khí thế hung hãn như một đầu hồng hoang mãnh thú tỉnh giấc.

Hắn nhìn chằm chằm vào Thiên Vô Nhai: "Thiên Vô Nhai, đừng ngồi đó mà giả bộ thanh cao. Chẳng phải ngươi muốn linh khí của tầng trời này sao? Chẳng phải ngươi muốn dùng Lăng Tuyết Y làm lô đỉnh sao? Bước xuống đây! Ta muốn cho cả thế giới này thấy, cái gọi là Hoàng Kim Tiên Cốt của ngươi, dưới chân Diệp Trần ta, chẳng qua chỉ là loại đá vụn mà thôi!"

Sắc mặt Thiên Vô Nhai giờ đã đen đến cực điểm. Hắn đường đường là thiếu chủ Thiên gia, là tồn tại cao cao tại thượng, vậy mà lại bị một tên phế vật từ Hạ Tam Thiên mắng chửi ngay giữa mặt trước sự chứng kiến của vạn người. Nếu hôm nay hắn không đích thân giết chết Diệp Trần, Thiên gia sẽ trở thành trò cười lớn nhất Cửu Trọng Thiên.

"Diệp Trần… Ngươi thật sự thành công chọc giận ta rồi." Thiên Vô Nhai từ từ bay lơ lửng trên không trung, linh khí kim sắc quanh thân hắn hóa thành từng đạo kiếm ảnh sắc bén, không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo vì áp lực của Hóa Thần kỳ.

"Hôm nay, ta sẽ rút xương cốt của ngươi ra, rải khắp đỉnh núi này, để ngươi vĩnh viễn không thể siêu sinh!"

Viêm Thiên Thần thấy vậy cũng cười khẩy, quạt lông vũ đỏ rực bùng cháy hỏa diễm: "Vô Nhai huynh, một mình huynh giết hắn thì quá hời cho hắn. Chi bằng để ta dùng Phượng凰 hỏa (Phượng Hoàng Hỏa) nướng chín từng thớ thịt của hắn trước, rồi huynh hẵng lấy xương?"

Hai đại thiên tài, hai cao thủ đỉnh cấp đồng thời tỏa ra khí thế nhắm thẳng về phía một thiếu niên mặc hắc y. Áp lực khổng lồ ấy khiến những tu sĩ yếu hơn xung quanh phải lùi lại, mặt cắt không còn giọt máu.

Thế nhưng, giữa trung tâm bão tố ấy, Diệp Trần lại đột nhiên buông thanh trọng kiếm trong tay xuống.

Mọi người sững sờ. Hắn bỏ cuộc rồi sao?

"Không." Diệp Trần thì thầm, nhưng lời nói vang khắp đại điện. "Để giết các ngươi, không cần dùng kiếm. Ta muốn dùng chính đôi tay này để nghiền nát sự kiêu ngạo của các ngươi."

"Lão Quy, nhìn cho kỹ, hôm nay tiểu tử ta sẽ thực hiện bước đầu tiên trong lời hứa của mình."

Hắn bước lên một bước. Bước thứ nhất.

"Uỳnh!"

Không gian của Băng Tuyết Tiên Cung đột nhiên xuất hiện những vết nứt đen ngòm. Khí thế của Diệp Trần từ không đến có, điên cuồng tăng vọt. Phàm Cốt trong cơ thể hắn bắt đầu rít gào, những âm thanh "rắc rắc" của sự tái tạo điên cuồng bên trong tủy sống tỏa ra một loại năng lượng hung bạo chưa từng có.

Yến tiệc hỷ trở thành bãi chiến trường, và kẻ mang danh Phàm Cốt chính thức khai hỏa cho cuộc chiến lật đổ ngai vàng của chư thần.

"Tới đi! Đám sâu mọt của Cửu Trọng Thiên!"

Diệp Trần gầm lên, nắm đấm đen nhánh mang theo sức mạnh vỡ vụn hư không, lao thẳng về phía hai đạo hào quang kim – hỏa trước mặt.

Trận chiến kinh thiên động địa bắt đầu từ đây!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8