Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 79: Nhục Thân Chống Lại Pháp Bảo**
**CHƯƠNG 79: NHỤC THÂN CHỐNG LẠI PHÁP BẢO**
Băng Tuyết Tiên Cung, đỉnh núi cao vút tận tầng mây, nơi đáng lẽ đang diễn ra một buổi hỷ tiệc huy hoàng nhất của Đệ Tam Trọng Thiên, giờ đây chỉ còn lại không khí giăng đầy sát khí và sự lạnh lẽo thấu xương. Tuyết rơi lả tả, nhưng chưa kịp chạm đất đã bị khí thế từ những vị cường giả đang đối đầu hóa thành hư vô.
Thiên Vô Nhai đứng giữa không trung, vạt áo bào kim sắc bay lượn phần phật theo từng nhịp linh khí ba động. Hắn giống như một vị thần hạ thế, đôi mắt tràn ngập vẻ khinh miệt nhìn xuống bóng hình hắc y dưới đất.
"Diệp Trần, phàm cốt chính là phàm cốt. Dù ngươi có dùng bí pháp gì để cưỡng ép nâng cao thực lực, thì trước mặt thiên mệnh chân chính, ngươi cũng chỉ là một con sâu cái kiến đang cố gắng giãy dụa vô ích mà thôi."
Tiếng nói của Thiên Vô Nhai vừa dứt, hắn đột nhiên phất tay. Phía sau hắn, hư không vặn vẹo, hàng vạn đạo kiếm quang màu vàng rực rỡ đột nhiên hiện ra, mỗi một đạo đều mang theo hơi thở sắc lẹm của Hóa Thần kỳ, đủ để chẻ đôi núi cao, xẻ dọc biển lớn.
"Vạn Kiếm Quy Tông — Kim Long Trảm!"
Gầm!
Hàng vạn đạo kiếm ảnh hội tụ lại thành một con rồng vàng khổng lồ, gào thét lao thẳng về phía Diệp Trần. Áp lực của đòn này quá lớn, khiến những tu sĩ xung quanh, kể cả các trưởng lão của Băng Tuyết Tiên Cung, cũng phải tái mặt, vội vã lùi lại để tránh bị liên lụy.
Viêm Thiên Thần bên cạnh cũng không chịu thua kém. Hắn cười một cách âm hiểm, chiếc quạt lông vũ trong tay đột nhiên hóa thành một vùng biển lửa màu đỏ sẫm. "Để ta thêm chút gia vị cho đám tang của ngươi! Phượng凰 Niết Bàn Hỏa — Đốt!"
Ngọn lửa đỏ rực cuộn trào theo sau con rồng vàng, tạo thành một cảnh tượng kinh tâm động phách. Một bên là kim quang chói lọi, một bên là hỏa diễm thiêu đốt mọi thứ, cả hai cùng lúc dập dạt nhắm thẳng vào một người duy nhất.
Diệp Trần đứng đó, cô độc và lặng lẽ. Tà áo đen rách rưới theo gió tung bay. Trong thần thức của hắn, giọng nói khàn khàn và đầy tinh quái của Lão Quy vang lên: "Tiểu tử, đừng có chết đấy. Bọn chúng dùng pháp bảo cấp bậc linh khí hậu thiên, cộng thêm tu vi Hóa Thần, nhục thân hiện tại của ngươi chưa chắc đã chịu thấu đâu."
"Chịu không thấu sao?" Diệp Trần khẽ nhếch môi, ánh mắt vốn đang trầm tĩnh đột nhiên bùng lên một ngọn lửa điên cuồng. "Lão già, ông không phải nói Nghịch Thiên Cốt của ta chính là vì chiến đấu mà sinh sao? Nếu không chịu được nhiệt độ này, nếu không đỡ nổi thanh kiếm này, làm sao ta có thể đạp nát Cửu Trọng Thiên?"
Nói đoạn, Diệp Trần không thèm rút kiếm, cũng không hề thi triển một món pháp bảo phòng ngự nào. Hắn chỉ đơn giản là dang rộng hai tay, lồng ngực ưỡn ra, đối diện trực tiếp với con rồng vàng và biển lửa đang ập đến.
"Hắn định làm gì? Hắn điên rồi sao?" Một tu sĩ dưới khán đài hét lên đầy kinh hãi.
"Tay không đón đỡ đòn toàn lực của hai vị thiên tài? Hắn tưởng mình là thể tu thượng cổ chắc?"
Lăng Tuyết Y ở đằng xa, đôi bàn tay ngọc ngà siết chặt vào nhau đến trắng bệch, môi run rẩy: "Diệp Trần… đừng…"
ẦM!!!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, cả đỉnh núi rung chuyển dữ dội. Kim quang và hỏa diễm hoàn toàn bao phủ lấy bóng hình của Diệp Trần. Sức nóng từ hỏa diễm khiến tuyết trắng xung quanh tan chảy ngay lập tức, rồi hóa thành hơi nước bốc lên mù mịt.
Thiên Vô Nhai cười lạnh, trong mắt tràn đầy sự đắc ý: "Một kẻ tự phụ. Cứ ngỡ ngươi có chút bản lĩnh gì, hóa ra chỉ là một kẻ tìm cái chết."
Thế nhưng, nụ cười của hắn chưa kịp giữ được ba hơi thở thì đã cứng lại.
Từ trong trung tâm của vụ nổ, một âm thanh kỳ lạ vang lên. Đó là tiếng "rắc… rắc…" của xương cốt bị bẻ gãy, nhưng đi kèm với nó là tiếng tim đập mạnh mẽ như trống trận, vang vọng khắp trời đất.
"Bình… bịch… bình… bịch…"
Mỗi nhịp tim đập lại như giáng một đòn nặng nề vào tâm khảm của những người có mặt. Một luồng khí thế hung bạo, cổ xưa và đầy vẻ bất khuất đột ngột xé toạc làn khói bụi bốc lên.
Diệp Trần vẫn đứng đó.
Nửa người trên của hắn, hắc y đã bị đốt sạch, để lộ ra thân hình săn chắc nhưng đầy những vết bỏng và vết cắt sâu đến tận xương. Máu tươi rỉ ra, nhưng lạ lùng thay, máu của hắn không phải màu đỏ thẫm mà lại ẩn hiện những tia đen nhánh u tối.
Nghiêm trọng nhất là cánh tay trái, nó bị kiếm khí chém nát đến mức lộ cả xương trắng, lủng lẳng bên sườn. Thế nhưng, Diệp Trần dường như không cảm thấy đau đớn. Ngược lại, nụ cười trên môi hắn càng lúc càng đậm, càng lúc càng tà mị.
"Vừa rồi… chỉ có bấy nhiêu thôi sao?"
Diệp Trần khàn giọng lên tiếng, thanh âm giống như phát ra từ cửu u địa ngục. Ngay lúc đó, một hiện tượng kỳ dị xảy ra. Những mẩu xương bị gãy nát của hắn bắt đầu phát ra ánh sáng đen kịt. Dưới ánh mắt kinh hoàng của mọi người, vết thương đang khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Những mẩu xương bị gãy không những lành lại mà còn dày lên, đen hơn, cứng cáp hơn, tỏa ra một loại áp lực khiến cả không gian xung quanh cũng phải rên rỉ.
Đây chính là đặc tính của Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt — bị tàn phá càng mạnh, tái tạo càng cường đại!
"Ngươi… ngươi rốt cuộc là con quái vật gì?" Viêm Thiên Thần run giọng, đôi bàn tay cầm quạt bắt đầu run rẩy.
Diệp Trần không trả lời. Hắn chậm rãi nâng cánh tay trái vừa được tái tạo lên, nắm chặt lại. Không gian trong lòng bàn tay hắn bị bóp nát, tạo thành một luồng khí lưu cực mạnh.
"Bây giờ, tới lượt ta."
Hắn bước lên một bước.
UỲNH!
Toàn bộ quảng trường nứt toác. Diệp Trần biến mất tại chỗ, tốc độ nhanh đến mức linh hồn lực của cao thủ Hóa Thần cũng khó lòng bắt kịp.
"Cẩn thận!" Thiên Vô Nhai hét lên cảnh báo, tay phải hắn run lên, một thanh phi kiếm màu vàng nhạt, rực rỡ và tinh xảo xuất hiện. Đây chính là bản mệnh pháp bảo của hắn — Long Huyết Kim Kiếm, vật liệu từ xương cốt và máu của chân long hạ giới, một món pháp bảo cấp cao bậc nhất Trung Tam Thiên.
Thiên Vô Nhai cảm nhận được mối đe dọa sinh tử, không chút do dự đâm ra một kiếm. Kiếm mũi sắc bén mang theo quy tắc hệ Kim, sắc lẹm đến mức có thể cắt rời nhân quả.
Nhưng, Diệp Trần không tránh.
Hắn làm một hành động mà tất cả những người có mặt ở đây, cho đến vạn năm sau khi kể lại vẫn còn rùng mình kinh sợ.
Diệp Trần đưa tay phải ra, năm ngón tay xòe rộng như ưng trảo, trực tiếp bắt lấy lưỡi kiếm của Long Huyết Kim Kiếm!
"Xoẹt… xoẹt… xoẹt!"
Ma sát giữa lòng bàn tay Diệp Trần và lưỡi kiếm rực cháy tạo thành hàng triệu tia lửa bắn tung tóe. Kiếm khí kim sắc cuồng bạo điên cuồng tàn phá bàn tay của hắn, lột sạch da thịt, nghiền nát gân mạch.
"Chết đi!" Thiên Vô Nhai gầm lên, dốc toàn bộ linh lực vào thanh kiếm, định xuyên qua lòng bàn tay Diệp Trần để đâm thủng tim hắn.
"Răng rắc!"
Tiếng xương ngón tay Diệp Trần vỡ vụn vang lên rõ mồn một. Thiên Vô Nhai lộ vẻ vui mừng. Nhưng niềm vui đó chỉ tồn tại được đúng một giây.
Ngay khi xương ngón tay Diệp Trần vỡ vụn, một luồng năng lượng đen đặc như mực từ tủy xương bùng nổ. Những mảnh xương vỡ đột nhiên như sống lại, chúng cuộn vào nhau, bọc lấy thanh Long Huyết Kim Kiếm giống như một cái gông cùm vĩnh cửu.
Diệp Trần dùng đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào Thiên Vô Nhai, giọng nói lạnh thấu xương: "Nghịch thiên cốt của ta… đang khát máu của ngươi."
"Cái gì?" Thiên Vô Nhai kinh hãi phát hiện ra thanh bản mệnh phi kiếm của mình, một món pháp bảo cực phẩm, lúc này lại đang run rẩy, giống như nó đang sợ hãi bàn tay của thiếu niên trước mặt.
Diệp Trần rít lên một tiếng, sức mạnh cơ bắp phối hợp cùng lực lượng bộc phát của Nghịch Thiên Cốt đột nhiên tăng vọt lên gấp mười lần. Hắn dùng tay không bắt chặt lưỡi kiếm, rồi đột ngột vặn mạnh.
"RẮC!"
Một tiếng động thanh thúy vang lên khắp đỉnh Tuyết Sơn.
Trong những tiếng hít khí lạnh của hàng ngàn tu sĩ, thanh Long Huyết Kim Kiếm — niềm tự hào của Thiên Vô Nhai, vật báu được rèn từ xương rồng — thế mà lại bị đôi bàn tay trần của Diệp Trần bẻ gãy làm đôi!
Phụt!
Bản mệnh pháp bảo bị hủy, Thiên Vô Nhai nôn ra một ngụm máu lớn, khí thế sụt giảm thê thảm, cơ thể loạng choạng lùi lại, trong mắt chỉ còn lại sự kinh hoàng tột độ.
"Nhục… nhục thân bẻ gãy pháp bảo?" Viêm Thiên Thần đứng đó, chiếc quạt lông vũ trên tay rơi xuống đất từ lúc nào không biết. Toàn bộ các trưởng lão, tông chủ của các phái lớn đều đồng loạt đứng bật dậy, sắc mặt khó coi đến cực điểm.
Đây là chuyện chưa từng xảy ra trong lịch sử Cửu Trọng Thiên. Một tu sĩ mang phàm cốt, thế mà dùng chính xương cốt và máu thịt của mình để chiến thắng tinh hoa rèn đúc của trời đất.
Diệp Trần vứt nửa lưỡi kiếm bị gãy xuống đất. Máu đen từ tay hắn vẫn chảy, nhưng vết thương lại một lần nữa lành lại nhanh chóng. Lần này, bàn tay hắn phủ một lớp màng đen nhánh, cứng cáp và sần sùi như vảy rồng đen, tỏa ra một loại tà khí rợn người.
Hắn từ từ quay đầu lại nhìn Viêm Thiên Thần, kẻ vẫn đang run rẩy.
"Đến ngươi."
Mỗi một từ phát ra như một búa tạ giáng xuống tâm trí Viêm Thiên Thần. Hắn lúc này nào còn vẻ ngang tàng của một thiên tài, lập tức xoay người định bỏ chạy.
"Muốn chạy sao?" Diệp Trần khẽ nhếch môi. "Trong địa bàn của ta, thần tiên cũng đừng hòng thoát."
Hắn đột ngột đạp đất một bước. Bước thứ hai!
Uỳnh!
Cả đỉnh núi Tuyết Sơn đột ngột lún xuống mười trượng. Một vòng tròn sóng xung kích vô hình lan tỏa, khiến toàn bộ các trận pháp bảo hộ của Tiên Cung đồng loạt vỡ nát. Diệp Trần giống như một viên đạn đen pháo kích, xuyên qua hư không, xuất hiện ngay trước mặt Viêm Thiên Thần.
"Nghịch Thiên Hóa Long — Toái Thần Quyền!"
Diệp Trần tung ra một cú đấm đơn giản, không hoa mỹ, không chiêu thức phức tạp. Chỉ có sức mạnh thuần túy của nhục thân đạt đến cực hạn và ý chí nghịch mệnh mãnh liệt.
Nắm đấm đi đến đâu, không gian phía trước sụp đổ đến đó, tạo thành một con đường hầm chân không tối tăm.
Viêm Thiên Thần chỉ kịp hét lên một tiếng thất thanh, vội vã đưa chiếc quạt lông vũ đỏ rực ra chắn trước ngực. Thế nhưng, món pháp bảo chuyên dụng để điều khiển lửa ấy, trước nắm đấm của Diệp Trần, chẳng khác nào một tờ giấy mỏng.
Răng rắc! Bùm!
Chiếc quạt vỡ vụn thành trăm mảnh hỏa diễm rơi vãi. Cú đấm của Diệp Trần không hề giảm tốc, đánh thẳng vào ngực Viêm Thiên Thần.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên, sau lưng Viêm Thiên Thần bắn ra một vệt máu dài mười mấy mét, bao gồm cả vụn xương và nội tạng nát bét. Toàn bộ lồng ngực của hắn bị đánh xuyên qua một lỗ lớn, linh hồn thậm chí chưa kịp thoát ra đã bị luồng sát khí trong nắm đấm của Diệp Trần nghiền thành bột mịn.
Xác của Viêm Thiên Thần giống như một con diều đứt dây, bay thẳng xuống vực sâu Vạn Trượng Nhai.
Cả hiện trường tĩnh lặng như tờ. Chỉ còn tiếng gió tuyết gào thét.
Diệp Trần đứng đó, bàn tay nhuốm đầy máu của kẻ thù. Hắn từ từ quay lại, ánh mắt khóa chặt vào Thiên Vô Nhai đang hấp hối và Tiên Tử Linh Nhi đang đứng như trời trồng giữa đám đông.
"Linh Nhi, nàng từng nói, phàm cốt không xứng với tiên cốt của nàng sao?" Diệp Trần cười, nụ cười đầy vẻ chế giễu và cay đắng. "Hôm nay, ta muốn cho nàng thấy, thứ tiên cốt mà nàng tự hào, dưới gót chân phàm nhân này, chẳng đáng một xu."
Hắn bắt đầu bước về phía nàng. Mỗi bước chân là một lần chấn động. Mỗi bước chân là một tầng áp lực tăng lên khiến các trưởng lão Băng Tuyết Tiên Cung phải liên tục lùi bước, không một ai dám đứng ra ngăn cản con quái vật này.
Lúc này, ở sâu trong ý thức, Lão Quy tặc lưỡi: "Chậc chậc, tiểu tử, sát tâm của ngươi nặng quá. Nhưng mà ta thích! Đập nát hết chúng nó cho ta! Một lũ chó săn của Thiên Đạo, cũng dám tự xưng là tiên?"
Diệp Trần dừng lại trước mặt Linh Nhi, kẻ lúc này đang nhìn hắn với đôi mắt tràn đầy sợ hãi và một chút… hối hận chưa từng thấy.
"Nào, dùng Tiên Cốt của nàng, ra chiêu đi." Diệp Trần giọng đều đều, nhưng bàn tay hắn đã bắt đầu tỏa ra luồng khí đen đậm đặc nhất từ trước đến nay.
Trận chiến này, chỉ mới bắt đầu. Sự sụp đổ của Cửu Trọng Thiên, cũng chỉ mới bắt đầu từ bước chân này của hắn.