Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 80: Đại Chiến Tiên Cung**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:11:40 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 80: ĐẠI CHIẾN TIÊN CUNG**

Tuyết rơi mỗi lúc một dày trên đỉnh Băng Tuyết Thần Sơn, nhưng không khí lúc này không còn cái lạnh lẽo thấu xương của sương giá, mà bị lấp đầy bởi một hơi thở đẫm máu và nóng rực.

Diệp Trần đứng giữa quảng trường bằng ngọc thạch trắng muốt, mái tóc đen bay loạn trong gió, tà áo rách nát thấm đẫm máu của Viêm Thiên Thần vẫn còn bốc khói nghi ngút. Đối diện hắn, Tiên Tử Linh Nhi lùi lại một bước, đôi đồng tử co rụt lại, phản chiếu bóng dáng nam tử mà nàng từng coi là rác rưởi, là tàn dư của quá khứ cần phải xóa bỏ.

"Diệp Trần… ngươi thật sự đã dung hợp với thứ tà vật đó?" Linh Nhi run giọng, thanh kiếm băng tinh trong tay nàng khẽ ngân lên tiếng kêu sợ hãi. "Phàm cốt không thể có sức mạnh này. Ngươi đã bán linh hồn cho ma quỷ!"

"Ma quỷ?"

Diệp Trần cười lạnh, âm thanh trầm đục phát ra từ lồng ngực như tiếng sấm rền từ lòng đất. Hắn bước lên một bước, gạch đá dưới chân vỡ vụn thành bột mịn.

"Nếu việc lấy lại công bằng cho bản thân, lấy lại danh dự cho những người bị các ngươi dẫm đạp là hóa ma, vậy thì Diệp Trần ta nguyện vĩnh kiếp bất siêu sinh!"

Hắn đột nhiên vươn tay, năm ngón tay co lại như móng vuốt của một con ác long thời Thái Cổ. Một luồng lực hút kinh người bộc phát, biến không khí xung quanh thành một cơn lốc xoáy.

"Đến đây! Cho ta thấy Tiên Cốt cao quý của nàng đi!"

Linh Nhi nghiến răng, sự kiêu ngạo thiên bẩm và nỗi sợ hãi tột cùng khiến nàng mất đi lý trí. Nàng hét lên một tiếng lảnh lót, toàn thân phát ra hào quang vàng kim rực rỡ. Phía sau lưng nàng, ảo ảnh của một con Phượng Hoàng băng tuyết hiện ra, vỗ cánh làm đóng băng cả một vùng không gian.

"Hoàng Kim Tiên Cốt – Băng Phượng Niết Bàn!"

Thanh kiếm trong tay nàng hóa thành một dải lụa ánh sáng, mang theo quy tắc của Đệ Tam Trọng Thiên, trực tiếp chém thẳng vào đầu Diệp Trần. Đây là đòn dốc toàn lực của một thiên tài đứng đầu thế hệ trẻ, mạnh đến mức các trưởng lão xung quanh cũng phải tái mặt.

Diệp Trần không tránh. Hắn thực sự không hề né tránh.

*Rắc!*

Thanh tiên kiếm chém mạnh lên bả vai Diệp Trần. Tiếng kim loại va chạm với xương cốt vang lên chói tai. Vai của hắn bị lún xuống, xương đòn bị chém gãy, máu tươi bắn ra nhuộm đỏ cả vảy rồng mờ nhạt dưới da.

Linh Nhi vừa định lộ ra nụ cười đắc thắng, thì nụ cười đó lập tức đông cứng lại.

Diệp Trần vẫn đứng đó, bất động như một ngọn núi cổ thụ. Ánh mắt hắn bình thản đến đáng sợ. Trong tủy xương của hắn, Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu bắt đầu xoay chuyển điên cuồng. Những mảnh xương gãy không hề rơi rụng, mà ngược lại, chúng bốc cháy trong một thứ ngọn lửa màu tím sẫm, co rút lại và tái tạo với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Cảm giác đau đớn tận cùng đại diện cho sức mạnh bùng nổ.

"Chỉ có vậy thôi sao?"

Diệp Trần gầm lên một tiếng, tay trái chộp lấy lưỡi kiếm của Linh Nhi, tay phải đấm thẳng vào hư không.

*Bùm!*

Không khí nổ tung. Một quyền này mang theo *Cửu Trọng Thiên Băng*, lực lượng xuyên thấu lớp hộ thể linh khí của Linh Nhi, đánh thẳng vào ngực nàng. Linh Nhi phun ra một ngụm máu lớn, cơ thể như một con bướm gãy cánh, bay ngược về phía đại điện Tiên Cung.

"Hỗn chướng! Nghiệt súc phương nào dám làm càn tại Băng Tuyết Tiên Cung!"

Một tiếng quát như sấm nổ từ đỉnh tháp cao nhất vang lên. Ngay sau đó, bảy luồng hào quang mạnh mẽ đáp xuống, mỗi một người đều mang khí thế của cường giả Hóa Thần cảnh. Đó là Thất Đại Trưởng Lão của Tiên Cung.

Vị trưởng lão cầm đầu, râu tóc trắng xóa, ánh mắt đầy sát khí nhìn xuống xác chết của Viêm Thiên Thần và vết thương của Linh Nhi. Lão run rẩy chỉ tay vào Diệp Trần:

"Phế vật phàm cốt, chẳng những không chết dưới vực sâu, còn dám trở lại làm loạn. Kích hoạt Cửu Thiên Băng Phách Đại Trận! Giết hắn cho ta, bầm thây vạn đoạn!"

Ngay lập tức, cả ngọn Thần Sơn rung chuyển. Từ bốn phương tám hướng, những cột sáng màu xanh lam rực rỡ vút lên trời cao, đan xen vào nhau tạo thành một tấm lưới năng lượng khổng lồ bao trùm lấy toàn bộ đỉnh núi. Không khí bỗng chốc trở nên nặng nề như chì, mỗi một hạt tuyết rơi xuống giờ đây nặng tựa ngàn cân, ép thẳng lên vai Diệp Trần.

Đây là hộ tông đại trận cấp bậc địa phẩm, có thể trấn áp ngay cả cường giả Luyện Hư cảnh nếu bị vây hãm bên trong.

Diệp Trần cảm thấy xương cốt toàn thân bắt đầu kêu răng rắc dưới áp lực khủng khiếp. Đầu gối hắn hơi chùng xuống, mồ hôi hòa cùng máu chảy dài trên mặt.

"Tiểu tử, ngươi định cứng đối cứng với cái mai rùa này à?" Giọng nói lười biếng của Lão Quy vang lên trong thức hải. "Mạng của ngươi là để nghịch thiên, không phải để chết lãng xẹt dưới tay mấy con tép riu này."

Diệp Trần nghiến răng, cố thốt ra từng chữ: "Lão… Lão Quy… giúp ta… phá trận!"

"Hắc hắc, đợi mãi câu này của ngươi. Nhìn cho kỹ đây, kiến thức là sức mạnh, mà lão tử thì là tổ tiên của mọi loại kiến thức!"

Bên trong Nghịch Mệnh Châu, linh hồn của Lão Quy chợt bùng nổ một luồng ánh sáng màu đen sâu thẳm. Luồng ánh sáng này không tỏa ra bên ngoài, mà nó thấm sâu vào hệ thống kinh mạch của Diệp Trần, chảy vào đôi mắt hắn.

Trong mắt Diệp Trần, thế giới bỗng chốc thay đổi. Hắn không còn thấy những cột sáng rực rỡ nữa, mà thấy được những dòng chảy linh khí chằng chịt như mạng nhện, và tại điểm giao nhau của đại điện, có một đốm sáng đỏ rực đang nhấp nháy – chính là Trận Nhãn.

"Đó chính là huyệt thái dương của cái trận này. Hút hết linh khí ở đó cho ta!" Lão Quy hét lớn.

Diệp Trần gầm lên, hắn không lùi mà tiến. Mặc cho áp lực từ đại trận đang ép nát da thịt, hắn dẫm mạnh một bước chân.

*Nhất Bộ Đạp Phá!*

Dưới chân Diệp Trần nổ ra một luồng xung kích hình vòng tròn, đẩy lùi tất cả những đệ tử Tiên Cung đang vây quanh. Hắn hóa thành một vệt sáng máu, xông thẳng về phía Trận Nhãn.

"Ngăn hắn lại! Mau ngăn hắn lại!" Đại trưởng lão kinh hãi hét lên. Lão không hiểu tại sao một tên tiểu tử lại có thể nhìn thấu sơ hở của đại trận nghìn năm.

Hàng trăm thanh phi kiếm lao tới như mưa, nhưng Diệp Trần chẳng thèm phòng thủ. Hắn để mặc cho kiếm khí rạch nát lưng mình, máu bắn ra nhuộm đỏ cả khoảng không phía sau. Mỗi một vết thương lại khiến Nghịch Thiên Cốt của hắn phát ra tiếng gầm thét, năng lượng cuồn cuộn đổ vào nắm đấm phải.

"Phá cho ta!"

Diệp Trần đấm mạnh vào khoảng không phía trước đại điện.

*Răng… rắc… RẮC!*

Một tiếng động kinh thiên động địa vang lên, giống như hàng vạn tấn thủy tinh cùng lúc vỡ vụn. Tấm lưới ánh sáng bao phủ đỉnh núi xuất hiện những vết nứt khổng lồ. Linh khí bạo động điên cuồng trào ra từ Trận Nhãn, bị Diệp Trần dùng tay không chụp lấy và… nuốt chửng.

Đúng, hắn đang nuốt chửng linh khí của đại trận!

"Ngươi… ngươi là quái vật gì?" Đại trưởng lão ngã ngồi xuống đất, khuôn mặt già nua tràn đầy sự tuyệt vọng.

Đại trận sụp đổ tạo ra một cơn dư chấn hất tung tất cả các kiến trúc xung quanh. Những bức tường ngọc thạch nghìn năm vỡ nát thành từng mảng lớn. Giữa đám bụi mù và đổ nát, Diệp Trần đứng đó, toàn thân bao phủ bởi một lớp sương mù đen và tím, đôi mắt đỏ ngầu như ma thần giáng thế.

Lão Quy bên trong châu bật cười khoái trá: "Khà khà, nạp năng lượng xong rồi đấy tiểu tử! Giờ thì cho tụi nó biết, ai mới là chủ nhân của tầng trời này!"

Diệp Trần không nói một lời, hắn bước đi trên những mảnh vỡ của Tiên Cung, mỗi bước chân đều nặng nề như búa tạ nện vào tim những người hiện diện. Hắn nhìn về phía Linh Nhi đang run rẩy sau lưng Đại trưởng lão, rồi nhìn sâu vào bên trong cấm địa, nơi hắn cảm nhận được hơi thở yếu ớt nhưng thân thuộc của Lăng Tuyết Y.

"Hôm nay, Băng Tuyết Tiên Cung sẽ bị xóa tên khỏi Cửu Trọng Thiên."

Diệp Trần vung tay, một thanh kiếm do linh khí ngưng tụ hiện ra trên tay hắn, tỏa ra sát ý ngút trời.

"Kẻ nào cản ta, giết không tha!"

Tiếng thét của hắn vang vọng khắp chín tầng trời, báo hiệu một thời đại của Phàm Nhân Nghịch Tiên chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8