Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 81: Chạy Trốn Khỏi Tuyết Sơn**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:12:09 | Lượt xem: 1

Trên đỉnh Tuyết Sơn, mây mù bị xé toác bởi những dư chấn của linh khí bạo liệt. Sau cú đấm kinh thiên động địa phá tan hộ tông đại trận, Diệp Trần không dừng lại dù chỉ nửa nhịp thở. Hắn bước thẳng vào lõi sâu nhất của Băng Tuyết Tiên Cung – nơi đặt vạn năm hàn băng quan, nơi người con gái ấy đang bị giam cầm như một tế phẩm cho sự bất tử của kẻ khác.

"Diệp Trần… dừng lại ngay!"

Đại trưởng lão của Tiên Cung, lúc này tóc tai bù xù, đôi mắt vằn vện tia máu, gào thét trong tuyệt vọng. Lão không thể tin được một kẻ mang "Phàm Cốt" lại có thể làm sụp đổ thành trì kiêu hãnh của Trung Tam Thiên.

Diệp Trần ngó lơ mọi lời đe dọa. Hắn dùng một tay gạt phắt tảng đá nặng ngàn cân che lấp lối vào. Bên trong, một luồng hàn khí thấu xương tràn ra, đủ sức đóng băng một vị tu sĩ Kim Đan trong nháy mắt. Nhưng Diệp Trần lúc này, dòng máu Nghịch Thiên Cốt trong người đang sôi sùng sục, nhiệt độ cơ thể hắn nóng bỏng như một lò bát quái, cưỡng ép trung hòa cái lạnh giá của nghìn năm tuyết phủ.

Trong quan tài băng xanh biếc, Lăng Tuyết Y nằm đó, gương mặt tái nhợt như tờ giấy, lông mi vương chút sương giá, hơi thở mỏng manh đến mức tưởng chừng chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng đủ khiến nó tan biến.

"Tuyết Y, ta đến rồi."

Diệp Trần trầm giọng, thanh âm khàn đục chứa đựng sự đau xót cùng cực. Hắn vươn bàn tay thô ráp, nứt nẻ vì chiến đấu, nhẹ nhàng chạm vào gò má nàng. Cơn lạnh từ Cửu U Hàn Thể truyền sang khiến da thịt hắn bị bỏng lạnh, bong tróc, nhưng Diệp Trần không thu tay. Hắn gầm lên một tiếng, vận chuyển *Nghịch Thiên Hóa Long Quyết*, dồn toàn bộ khí huyết tinh túy nhất vào lòng bàn tay để truyền hơi ấm cho nàng.

"Tiểu tử, đừng có quá đa tình! Đám già đó đang vây tới kìa, không đi là tất cả làm kem hết đấy!" Lão Quy trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu lo lắng thúc giục.

Diệp Trần ánh mắt lạnh thấu xương, hắn xé rách một dải áo dài, dùng nó buộc chặt Lăng Tuyết Y vào sau lưng mình. Nàng rất nhẹ, nhẹ đến mức khiến tâm can hắn thắt lại. Hắn cảm nhận được lồng ngực nàng phập phồng yếu ớt áp vào lưng mình, dường như hơi ấm từ người hắn đã đánh thức một chút thần trí cuối cùng của nàng.

"Trần… Phàm…" Nàng thầm thì trong cơn mê sảng, gọi cái danh tính giả mà hắn đã dùng để bảo vệ mình.

"Đừng sợ, có ta ở đây."

Diệp Trần quay người lại. Phía sau hắn, hàng ngàn đệ tử Băng Tuyết Tiên Cung cùng mười mấy vị trưởng lão chấp pháp đã dàn trận. Kiếm quang phản chiếu ánh mặt trời lạnh lẽo trên đỉnh Tuyết Sơn, tạo nên một biển bạc sát khí.

"Giết hắn! Cướp lại Thánh nữ!" Đại trưởng lão vung tay ra lệnh.

*Vút! Vút! Vút!*

Hàng vạn thanh phi kiếm băng tinh bay lượn trên không trung rồi lao xuống như mưa sa. Diệp Trần không lùi bước, hắn siết chặt thanh kiếm gãy trong tay, ánh mắt bùng lên ngọn lửa điên cuồng.

"Muốn cướp nàng khỏi tay ta? Cả tầng trời này cũng không đủ tư cách!"

Hắn dẫm mạnh một bước. *Uỳnh!* Mặt đất Tuyết Sơn nứt toác, đá tảng vỡ vụn bắn ra tứ phía. Diệp Trần thi triển *Vạn Cổ Nhất Bộ*, thân hình hắn hóa thành một vệt bóng đen lướt đi giữa rừng kiếm.

*Xoẹt!*

Một vị chấp pháp trưởng lão chưa kịp phản ứng đã bị Diệp Trần áp sát. Hắn không dùng kiếm chiêu hoa mỹ, mà dùng chính bả vai cứng như sắt thần để tông thẳng vào ngực lão.

*Rắc!*

Tiếng xương sườn vỡ vụn vang lên ghê rợn. Vị trưởng lão hộc máu bay ngược ra xa, đâm sầm vào vách núi. Diệp Trần không dừng lại, mỗi bước đi của hắn đều là một lần nghịch thiên. Xương cốt của hắn trong quá trình vận sức bị quá tải, phát ra những tiếng nổ giòn giã. Cơn đau thấu tận linh hồn từ việc Nghịch Thiên Cốt tự bẻ gãy rồi tái tạo ngay trong trận chiến khiến hắn gầm lên như thú dữ.

Máu của Diệp Trần chảy xuống, nhuộm hồng cả tuyết trắng dưới chân.

"Chặn hắn lại! Dùng Băng Phách Tỏa Hồn Trận!"

Mười hai vị cường giả Hóa Thần Kỳ còn lại đồng loạt kết ấn. Không gian xung quanh Diệp Trần đột ngột đặc quánh lại, vô số sợi dây xích băng đen từ dưới đất mọc lên, quấn lấy chân tay hắn. Sự lạnh lẽo này nhắm thẳng vào linh hồn, khiến động tác của hắn trì trệ hẳn đi.

"Tiểu tử, mở rộng thần thức ra, lão phu mượn cho ngươi một tia quy tắc không gian!" Lão Quy hét lên, trong lòng Nghịch Mệnh Châu tỏa ra luồng ánh sáng xám tro kỳ bí.

Diệp Trần cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng, dường như những xiềng xích kia chỉ là ảo ảnh. Hắn rít lên một tiếng, cơ bắp cuồn cuộn nổ tung, Nghịch Thiên Cốt sau lưng phát ra ánh sáng tím đen rực rỡ, trực tiếp đánh sụp sự trói buộc của trận pháp.

Hắn vung kiếm, một chiêu *Thập Bộ Sát Nhất Nhân* phóng ra. Kiếm khí mang theo ý chí cô độc và sát ý vô biên quét ngang mặt đất, dọn sạch một khoảng trống rộng lớn giữa vòng vây đệ tử.

"Chạy!"

Diệp Trần lao về phía vực thẳm của Tuyết Sơn. Phía trước là hố sâu vạn trượng, phía sau là quân đoàn truy đuổi.

"Hắn muốn nhảy vực! Mau dùng Lôi Băng tiễn chặn lại!"

Hàng loạt những mũi tên khổng lồ mang theo sấm sét xé gió lao tới. Một mũi tên sượt qua vai Diệp Trần, mang theo một mảng lớn da thịt, máu tươi bắn lên mặt Lăng Tuyết Y đang hôn mê. Nàng dường như cảm nhận được, đôi tay mảnh khảnh vòng qua cổ hắn, vô thức siết chặt hơn.

Diệp Trần cắn răng, không hề quay đầu lại. Trước khi chạm đến rìa vực, hắn dẫm mạnh bước chân thứ chín của *Cửu Trọng Thiên Băng*.

Toàn bộ đỉnh Tuyết Sơn rung chuyển kịch liệt, một trận lở tuyết khủng khiếp chưa từng có trong lịch sử Tiên Cung bị hắn dùng bạo lực đánh ra. Tuyết đổ xuống như thác lũ, nhấn chìm truy binh và che khuất tầm nhìn của các đại trưởng lão.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Diệp Trần ôm lấy Tuyết Y, lao mình xuống vực sâu thăm thẳm.

Gió rít qua tai lồng lộng, cái lạnh buốt của tầng trời cao cắt vào da thịt như dao cạo. Diệp Trần xoay người giữa không trung, ôm chặt Tuyết Y vào lòng, dùng tấm lưng rắn chắc của mình hướng về phía dưới mặt đất, nơi những mỏm đá nhọn hoắt đang chực chờ.

*Oành!*

Hắn rơi vào một bụi cây thông vạn năm bám trên vách đá, lực va đập khiến Nghịch Thiên Cốt trong người gãy nát gần một nửa. Máu tươi từ miệng hắn phun ra, nhưng hắn vẫn bảo vệ nàng nguyên vẹn, không để nàng chịu lấy một chút dư chấn.

Tiếng xương gãy *rắc rắc* lại vang lên, đau đớn đến mức khiến thần chí Diệp Trần muốn ngất đi, nhưng ý chí hắn mãnh liệt hơn bao giờ hết. Hắn không thể gục ngã, vì gánh nặng trên lưng chính là cả thế giới của hắn.

Tuyết vẫn rơi, nhuộm trắng cả không gian hoang vắng nơi chân núi. Diệp Trần bò dậy từ đống đổ nát, khập khiễng cõng nàng tiến vào một hang đá khuất gió. Hắn đặt nàng xuống lớp cỏ khô, bàn tay run rẩy gạt những lọn tóc vướng trên mặt nàng.

"Chạy… thoát rồi…"

Hắn thều thào, tầm nhìn bắt đầu mờ đi vì mất máu quá nhiều. Đúng lúc này, ngón tay của Lăng Tuyết Y khẽ cử động. Nàng từ từ mở mắt, nhìn thấy gương mặt đầy máu nhưng tràn đầy kiên định của Diệp Trần, một giọt nước mắt ấm áp lăn xuống gò má lạnh băng.

"Tại sao lại ngốc thế… Phàm cốt như chàng… vì sao lại vì ta mà chống lại cả trời xanh?"

Diệp Trần nhếch môi cười, một nụ cười ngạo nghễ và cuồng vọng:

"Trời định ta là phàm, ta bước một bước nát cả trời xanh. Nàng định ta là mạng, thì dù là thần thánh phương nào, cũng đừng hòng mang nàng đi khỏi ta."

Giữa màn tuyết trắng xóa và lạnh lẽo, một đốm lửa nhỏ sưởi ấm hang động cô quạnh, báo hiệu cho một cuộc hành trình dài phía trước, nơi gót chân của kẻ mang Phàm Cốt sẽ dẫm nát mọi quy tắc của Cửu Trọng Thiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8