Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 82: Hang Động Trú Ẩn**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:12:37 | Lượt xem: 1

Tiếng gió rít gào bên ngoài hang động tựa như tiếng gầm của vạn con băng thú đang giận dữ. Giữa cái lạnh thấu xương của Tuyết Sơn tại Đệ Tam Trọng Thiên, hang động nhỏ hẹp bám chênh vênh trên vách đá vạn trượng này là nơi trú ẩn duy nhất giúp Diệp Trần và Lăng Tuyết Y tạm thời thoát khỏi sự truy quét của Băng Tuyết Tiên Cung.

Bên trong hang, ánh lửa nhỏ bập bùng từ những cành củi khô đang cháy lách tách, hắt lên vách đá những bóng hình run rẩy. Diệp Trần ngồi dựa lưng vào vách đá lạnh lẽo, lồng ngực hắn phập phồng dữ dội, hơi thở mỗi lúc một nặng nề. Máu tươi đã thấm đẫm tấm áo bào đen rách nát, kết thành những mảng thẫm màu sần sùi.

"Rắc… rắc…"

Tiếng xương cốt ma sát vang lên đầy rợn người giữa không gian tĩnh mịch. Nghịch Thiên Cốt trong người hắn đang trong quá trình tự phục hồi điên cuồng. Sau khi bị thập đại cao thủ Hóa Thần vây đánh, cơ hồ mỗi lóng xương của Diệp Trần đều đã nát bấy. Cảm giác đau đớn như hàng vạn con kiến đục tủy, như ngọn lửa thiêu đốt từ bên trong ra ngoài khiến trán hắn lấm tấm mồ hôi hột dù nhiệt độ xung quanh đang dưới độ âm.

Lăng Tuyết Y nằm cách đó không xa, vừa tỉnh lại sau cơn hôn mê dài. Đôi mắt nàng, vốn luôn như mặt hồ băng không gợn sóng, giờ đây lại dao động mãnh liệt khi nhìn thấy nam tử trước mặt. Nàng gắng gượng ngồi dậy, tấm áo choàng mỏng bằng tơ băng lướt nhẹ trên mặt đất.

"Chàng… tại sao lại liều mạng như vậy?" Giọng nàng run rẩy, khản đặc vì hơi lạnh.

Diệp Trần không mở mắt, khóe môi khẽ nhếch lên thành một đường cong ngạo nghễ, nhưng vì cơn đau ập đến nên nụ cười ấy trông có phần méo mó.

"Ta đã nói… Tiên Cung muốn gả nàng đi, phải bước qua xác của ta trước. Thập đại Hóa Thần thì sao? Trời xanh ngăn trở, ta đạp nát trời xanh. Thần Phật cản đường, ta chém bay thần Phật."

Lăng Tuyết Y nghẹn ngào. Nàng bước tới gần hắn, bàn tay ngọc ngà vốn quen với việc thi triển băng pháp giết chóc, giờ đây run rẩy chạm vào bả vai đã nát bấy của hắn. Qua lớp vải rách, nàng cảm nhận được những mảnh xương đang chuyển động dưới da thịt một cách kỳ dị.

"Sức mạnh này… không phải linh khí thông thường." Nàng thầm kinh ngạc. Nàng là Thánh nữ, kiến thức về tu tiên uyên thâm, nhưng chưa bao giờ thấy loại công pháp nào lấy việc phá hủy nhục thân làm tiền đề để trở nên mạnh mẽ hơn.

Đúng lúc này, một giọng nói khàn khàn, mang theo vẻ cợt nhả vang lên từ phía ngực của Diệp Trần:

"Chứ còn gì nữa! Nhóc con này là kẻ điên nhất mà lão phu từng gặp trong vạn năm qua. Nghịch Thiên Cốt của hắn là 'càng gãy càng mạnh', nhưng nỗi đau này, e rằng chân tiên cũng phải phát cuồng."

Một cái đầu rùa nhỏ xíu, đen kịt hiện ra từ kẽ hở của Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu treo trước ngực Diệp Trần. Hắc Quy đảo mắt nhìn Lăng Tuyết Y, rồi chậc lưỡi: "Nha đầu, ngươi cũng thật biết chọn người. Một kẻ mang Phàm cốt nhưng lại muốn nuốt cả trời cao."

Diệp Trần rên rỉ một tiếng, khí huyết cuồn cuộn khiến hắn phun ra một ngụm máu bầm đen. Nghịch Thiên Cốt vừa tái tạo xong một đoạn xương sườn, ánh lên sắc đen nhánh như u thiết, ẩn chứa một sức mạnh trầm hùng, cổ xưa đến cực điểm.

Chứng kiến cảnh tượng này, tâm tư Lăng Tuyết Y hoàn toàn sụp đổ. Nàng vốn là Thánh nữ cao quý, là báu vật của Băng Tuyết Tiên Cung, gánh vác sứ mệnh trấn hưng tông môn tại Đệ Tam Trọng Thiên. Nhưng trong giây phút nàng nhìn thấy Diệp Trần vì nàng mà một mình chống lại cả Tiên Cung, nhìn thấy hắn vì nàng mà biến thành một huyết nhân, những đạo quy, giới luật cứng nhắc của tông môn bỗng chốc trở nên nực cười và phù phiếm.

Nàng biết, nếu nàng quay về, nàng vẫn sẽ là Thánh nữ, nhưng trái tim nàng sẽ chết. Nàng sẽ bị coi như một lò luyện thượng hạng để ban tặng cho Thiên tài của Đệ Lục Trọng Thiên, phục vụ cho tham vọng bành trướng của Tiên Cung.

"Diệp Trần… từ nay về sau, Lăng Tuyết Y không còn là Thánh nữ của Băng Tuyết Tiên Cung nữa."

Giọng nàng đanh thép, lạnh lùng nhưng lại chứa đựng một quyết tâm rực lửa.

Diệp Trần mở choàng mắt, tia máu trong đồng tử hắn vẫn chưa tan hết: "Nàng nói gì?"

Lăng Tuyết Y không trả lời bằng lời nói. Nàng đưa tay lên ngực trái, nơi có một viên "Băng Tâm Tinh Tinh" – đạo quả tu vi của nàng, thứ chứa đựng toàn bộ truyền thừa và liên kết với mạch máu của Tiên Cung. Nàng cắn chặt môi, linh lực băng hàn bùng phát trong lòng bàn tay.

*Rắc!*

Một tiếng động khô khốc vang lên từ bên trong cơ thể nàng. Sắc mặt nàng trắng bệch đi trong chớp mắt, một dòng máu tươi chảy ra từ khóe môi, đỏ rực trên nền tuyết trắng. Nàng đã tự mình bẻ gãy đạo quả, chặt đứt sợi dây tâm linh liên kết với các Trưởng lão Tiên Cung.

Từ giờ phút này, nàng là kẻ phản đồ. Nàng là người phàm, hoặc là quỷ dữ, nhưng không bao giờ là Thánh nữ của họ nữa.

"Nàng điên rồi!" Diệp Trần kinh hoàng hét lên, hắn cố gắng đưa tay ra giữ lấy nàng nhưng cơn đau từ việc tái tạo xương khiến hắn khựng lại.

Lăng Tuyết Y ngã vào vòng tay của Diệp Trần. Nàng mỉm cười, một nụ cười thật sự xuất phát từ linh hồn, không còn sự giá lạnh của băng tuyết.

"Bây giờ… ta cũng giống chàng. Chúng ta đều là kẻ bị cả thế giới này xua đuổi. Chàng mang Phàm cốt nghịch tiên, vậy ta sẽ mang Băng hồn đi cùng chàng đến tận cùng của Cửu Trọng Thiên. Dù là vực thẳm hay thiên đường, Tuyết Y nguyện cùng đi."

Cảm nhận được cơ thể nàng đang run rẩy vì mất đi tu vi cũ, Diệp Trần ôm chặt nàng vào lòng. Hắn cảm thấy một luồng sức mạnh chưa từng có dâng trào trong huyết quản. Không phải là linh khí của trời đất, mà là ý chí bảo vệ, ý chí sinh tồn của một gã mang Phàm cốt đang bị dồn vào đường cùng.

"Được!" Diệp Trần gầm lên một tiếng đầy ngạo nghễ, âm thanh xuyên qua hang động, át cả tiếng gió tuyết bên ngoài. "Chúng ta sẽ cùng đi. Tiên Cung không dung nàng, ta sẽ đạp bằng Tiên Cung. Cửu Trọng Thiên không chứa chúng ta, ta sẽ đạp phá Cửu Trọng Thiên!"

Hắc Quy nhìn cảnh tượng đó, dù bình thường vốn hay nói lời mỉa mai, lúc này cũng im lặng lạ thường. Nó khẽ lẩm bẩm trong miệng: "Điên rồi… cả hai đều điên rồi. Nhưng có lẽ, chỉ có những kẻ điên mới có thể sống sót trong cái 'lò luyện' tàn độc này."

Bên ngoài, bão tuyết bắt đầu lắng xuống, để lộ ra những vì sao lấp lánh của Đệ Tam Trọng Thiên. Nhưng đó không phải là vẻ đẹp hòa bình, đó là điềm báo của một cuộc truy sát còn thảm khốc hơn gấp bội.

Trong hang động tối tăm, Nghịch Thiên Cốt của Diệp Trần đã hoàn thành một lần tiến hóa mới. Lớp xương đen nhánh bắt đầu rỉ ra một thứ ánh sáng mờ ảo, cứng cáp hơn, đáng sợ hơn. Máu của hắn và máu của nàng hòa lẫn trên nền hang đá, tạo thành một ấn ký không lời cho một hành trình nghịch thiên chính thức bắt đầu.

Diệp Trần nhẹ nhàng đặt Tuyết Y xuống, hắn đứng dậy, thân hình cao lớn che chắn toàn bộ lối vào hang động. Hắn nhìn ra màn đêm mịt mù phía trước, bàn tay siết chặt thành nắm đấm, khớp xương kêu lên những tiếng đinh tai nhức óc.

Hắn không cần Tiên Cốt thiên định, hắn cũng không cần ý trời phù hộ. Với hắn, đôi bàn tay này và bộ xương đã qua vạn lần tôi luyện này mới là chân lý duy nhất.

"Ngày mai, khi bình minh lên, chúng ta sẽ bắt đầu săn lùng bọn chúng."

Câu nói bình thản của Diệp Trần rơi vào trong đêm tối, báo hiệu rằng kẻ mang Phàm cốt đã thực sự thức tỉnh hoàn toàn. Chuyến đi của hắn không còn là trốn chạy, mà là bắt đầu hành trình chinh phục tầng trời thứ ba, nhắm thẳng tới tầng cao nhất của chín tầng mây xanh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8