Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 83: Tu Luyện Đôi**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:13:07 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 83: TU LUYỆN ĐÔI

Trong hang động sâu thẳm ẩn dưới chân những rặng núi tuyết nghìn năm của Đệ Tam Trọng Thiên, sự tĩnh lặng bỗng trở nên đậm đặc như thể có thể chạm tay vào được. Ánh sáng le lói từ đống củi khô tàn lụi dần, nhường chỗ cho một luồng khí lạnh thấu xương đang lan tỏa từ thân hình mảnh mai của Lăng Tuyết Y.

Cửu U Hàn Thể là một thiên phú thượng đẳng, nhưng cũng là một lời nguyền tàn độc. Lúc này, do trọng thương từ cuộc truy sát của Tiên Cung, hàn khí trong người nàng đang mất đi sự kiểm soát, từng luồng lam sắc u hỏa bắt đầu lập lòe bao phủ lấy làn da trắng sứ, khiến nàng run rẩy không thôi.

Diệp Trần ngồi đối diện, khuôn mặt kiên định nhưng ánh mắt không giấu nổi sự lo lắng. Hắn vừa đạt được một sự tiến hóa mới trong xương cốt, cảm giác như bên trong tủy đang có một con mãnh thú đang cuộn trào sức mạnh, khao khát được giải tỏa.

“Lão Quy, ông nói đây là cách duy nhất?” Diệp Trần trầm giọng hỏi, ý niệm truyền vào không gian của Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu.

Cái đầu rùa già nua của Hắc Quy ló ra khỏi mai, đôi mắt nhỏ thó nheo lại đầy vẻ tinh quái: “Thằng nhóc, ngươi đừng có mang vẻ mặt chịu thiệt thòi đó. Cửu U Hàn Thể là cực âm chi khí, trong khi Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt của ngươi sau khi dung hợp máu của mình lại mang cực dương cường bạo. Hai loại sức mạnh này nếu cứ để tự phát, nó sẽ nổ tung trong người hai ngươi. Nhưng nếu biết cách luân chuyển… hắc hắc, đó gọi là Thái Cực bổ trợ, âm dương giao hòa. Ngươi không giúp nàng ta dẫn dắt hàn độc, nàng ta sẽ hóa thành tượng băng trong vòng ba canh giờ nữa.”

Lăng Tuyết Y dường như nghe thấy cuộc đối thoại, nàng khẽ mở mắt. Đôi mắt vốn lạnh lùng như băng sơn ngàn năm nay lại đượm một tầng sương mù yếu ớt. Nàng nhìn Diệp Trần, môi run rẩy: “Diệp… Diệp Trần… đừng ép buộc mình. Hàn độc này… ngươi chịu không nổi đâu.”

Diệp Trần không nói một lời, hắn đột ngột tiến lên phía trước, đôi bàn tay to lớn, thô ráp đầy những vết chai sạn của những ngày tháng rèn luyện cực khổ nhẹ nhàng nắm lấy hai bàn tay lạnh lẽo của nàng.

“Rầm!”

Một luồng khí lạnh đến mức đóng băng cả tâm trí từ tay Lăng Tuyết Y lập tức xông thẳng vào kinh mạch của Diệp Trần. Hắn rùng mình, lông mày ngay tức khắc phủ một lớp sương giá mỏng.

“Ngồi xuống! Giữ tâm ý thông suốt, đừng chống cự!” Diệp Trần quát khẽ, giọng nói đầy uy lực khiến Lăng Tuyết Y vô thức nghe theo.

Hắc Quy ở bên cạnh thấp giọng chỉ điểm: “Vận chuyển Nghịch Thiên Hóa Long Quyết! Dùng cốt tủy làm lò luyện, lấy hàn khí của nàng làm mồi dẫn. Hãy nhớ, Phàm cốt của ngươi đã không còn là phàm, nó là vật chứa vạn vật, có thể dung nạp cả đất trời!”

Diệp Trần nhắm nghiền hai mắt. Bên trong cơ thể hắn, 206 mẩu Nghịch Thiên Cốt bắt đầu rung động. Thứ ánh sáng đen nhánh sâu thẳm phát ra từ xương cốt bắt đầu bao phủ lấy các khối cơ bắp và mạch máu. Khi hàn khí từ Cửu U Hàn Thể tràn vào, Nghịch Thiên Cốt không hề bài xích, ngược lại nó như một bãi cát khô hạn gặp được dòng nước mát, bắt đầu điên cuồng hấp thụ.

“Ưm…” Lăng Tuyết Y phát ra một tiếng rên khẽ. Nàng cảm thấy một luồng nhiệt lượng ấm áp nhưng vô cùng cuồng dã đang từ bàn tay Diệp Trần truyền sang. Luồng nhiệt lượng đó đi đến đâu, những khối băng tích tụ trong kinh mạch nàng tan chảy đến đó.

Đây là một quá trình vô cùng mạo hiểm. Diệp Trần phải đóng vai trò là một cái bộ lọc khổng lồ. Hắn kéo hàn khí tàn phá trong người Lăng Tuyết Y sang người mình, dùng sức mạnh của Nghịch Thiên Cốt để nghiền nát sự hung bạo của nó, biến nó thành năng lượng thuần khiết nhất, rồi lại đẩy ngược lại về phía nàng.

Sự tiếp xúc giữa hai người càng lúc càng trở nên mật thiết. Không gian trong hang động dần thay đổi. Một bên là lam sắc hàn băng tỏa ra khí lạnh rợn người, một bên là hắc sắc u quang mang theo áp lực trầm trọng của thái cổ thần ma. Hai luồng ánh sáng này quấn lấy nhau, tạo thành một vòng xoáy linh khí khổng lồ bao quanh lấy đôi nam nữ.

Lúc này, Diệp Trần cảm thấy xương cốt mình đang trải qua một lần rèn giũa kỳ lạ. Nếu như trước đây, mỗi lần xương gãy tái tạo là một lần đau đớn đến xé tâm can, thì lần này, sự hiện diện của Cửu U hàn khí giống như một chất bôi trơn thần kỳ. Nó làm dịu đi cái tính hỏa bạo của Nghịch Thiên Cốt, giúp hắn có thể kiểm soát sức mạnh một cách tinh vi hơn.

“Thằng nhóc, cơ hội đến rồi! Mau mở ra các huyền khiếu quanh Nghịch Thiên Cốt!” Tiếng của Hắc Quy vang lên đầy thúc giục.

Diệp Trần cắn chặt răng, trán nổi đầy gân xanh. Hắn thúc dục Nghịch Thiên Cốt tỏa ra sức hút mãnh liệt hơn. Trong nháy mắt, một hình bóng rồng đen hư ảo xuất hiện sau lưng hắn, há miệng nuốt lấy hàng ngàn sợi tơ lam sắc tỏa ra từ người Lăng Tuyết Y.

Lăng Tuyết Y cảm nhận rõ rệt sự thay đổi. Hàn độc vốn là nỗi hành hạ đeo bám nàng từ lúc sinh ra, giờ đây đang bị người đàn ông trước mặt gánh vác hộ. Nhìn khuôn mặt đang vặn vẹo vì chịu đựng của Diệp Trần, trong lòng nàng dâng lên một cảm xúc khó tả. Sự băng lãnh kiêu ngạo của một Thánh nữ Tiên Cung hoàn toàn sụp đổ trước tấm lưng trần đang không ngừng rỉ máu vì áp lực linh khí kia.

Nàng chủ động vươn tay, ôm lấy bờ vai của Diệp Trần, kéo hắn lại gần hơn. Hai cơ thể giờ đây dán sát vào nhau không còn kẽ hở.

Cảm nhận được hơi thở và nhịp đập con tim của nhau, sự cộng hưởng sức mạnh đạt đến đỉnh điểm. Nghịch Thiên Cốt của Diệp Trần bắt đầu vang lên những tiếng rắc rắc đầy uy lực, mỗi một tiếng vang đều khiến không gian xung quanh rung động.

Trong vô thức, linh hồn của cả hai như hòa làm một, bay lướt qua những tầng mây xanh, nhìn thấy cảnh tượng khai thiên lập địa. Ở đó, một gã khổng lồ mang Phàm cốt đã dùng chính nhục thân của mình để chống đỡ bầu trời, che chở cho chúng sinh bên dưới.

Thời gian dường như ngưng đọng. Trong hang động nhỏ bé, ánh sáng từ cuộc tu luyện đôi này chiếu sáng rực rỡ cả một góc trời Đệ Tam Trọng Thiên.

Sau bảy canh giờ trôi qua, bão tuyết bên ngoài đã tan hẳn, một tia nắng sớm len lỏi qua kẽ đá, rọi vào hang.

Vòng xoáy linh khí tan dần. Diệp Trần thở ra một hơi dài, luồng hơi đó khi ra ngoài không khí liền biến thành một mũi tên băng, xuyên thủng vách đá trước mặt. Hắn mở mắt, đôi đồng tử giờ đây dường như có một vòng tròn lam sắc bao quanh nhãn cầu đen nhánh, trông vô cùng huyền bí.

Nghịch Thiên Cốt trong người hắn đã được cường hóa thêm một tầng, không chỉ cứng cáp hơn mà còn mang theo một phần thuộc tính băng giá của Cửu U. Hắn cảm thấy mình lúc này, dù chỉ dùng nhục thân lực lượng, cũng đủ để một đấm đánh nát pháp bảo của tu sĩ Kim Đan kỳ.

Lăng Tuyết Y nằm gọn trong lòng hắn, sắc mặt đã khôi phục lại sự hồng nhuận, thậm chí khí chất còn trở nên thanh thoát hơn bao giờ hết. Cửu U Hàn Thể của nàng sau khi được Nghịch Thiên Cốt rèn giũa đã chính thức bước vào giai đoạn thức tỉnh thứ hai.

Nàng khẽ động đậy, nhận ra tình cảnh hiện tại liền vội vàng lùi lại, gương mặt thoáng hiện lên nét thẹn thùng chưa từng thấy. Nhưng rất nhanh, sự lạnh lùng thường ngày đã quay lại, dù ánh mắt nàng nhìn Diệp Trần đã chứa thêm những tia dịu dàng không thể giấu giếm.

“Tu vi của ngươi… lại đột phá?” Lăng Tuyết Y kinh ngạc hỏi khi cảm nhận được áp lực phát ra từ người Diệp Trần.

Diệp Trần đứng dậy, thân hình vươn cao như một ngọn thương thiên không thể bẻ gãy. Hắn nắm chặt nắm đấm, cảm nhận sức mạnh cuộn trào trong từng tủy xương: “Phàm cốt… lại gãy và tái sinh thêm mười hai đoạn nữa. Lần này, ta cảm giác mình đã chạm đến ngưỡng cửa của Phàm Cốt Cảnh viên mãn.”

Hắc Quy từ trong châu bay ra, chậc chậc lưỡi khen ngợi: “Đúng là đôi uyên ương nghìn năm có một. Tu luyện đôi kiểu này, hiệu quả còn nhanh hơn uống thập đại linh đan. Thằng nhóc, bây giờ ngươi đã có đủ tư cách để làm thịt mấy tên cao thủ của Tiên Cung ngoài kia rồi đấy.”

Diệp Trần quay đầu nhìn ra cửa hang, ánh mắt hướng về phía đỉnh núi cao nhất của Đệ Tam Trọng Thiên – nơi tọa lạc của Băng Tuyết Tiên Cung.

“Món nợ bọn chúng gây ra cho nàng, và sự sỉ nhục bọn chúng dành cho ta… đã đến lúc bắt bọn chúng trả cả vốn lẫn lời.”

Diệp Trần chìa tay về phía Lăng Tuyết Y, giọng nói trầm ấm nhưng kiên định: “Đi thôi, chúng ta đi dẫm nát cái gọi là thiên mệnh của bọn chúng.”

Lăng Tuyết Y không do dự, đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình vào lòng bàn tay Diệp Trần. Sự kết nối linh hồn từ cuộc tu luyện đôi khiến họ hiểu rõ tâm ý của nhau mà không cần lời nói.

Kẻ mang Phàm cốt và Thánh nữ bị trục xuất, hai cái tên này từ hôm nay sẽ trở thành nỗi khiếp sợ khởi đầu cho một huyền thoại đạp phá Cửu Trọng Thiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8