Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 84: Danh Sách Truy Nã Toàn Giới**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:13:45 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 84: DANH SÁCH TRUY NÃ TOÀN GIỚI**

Gió tuyết gào thét trên đỉnh Thiên Băng, nhưng dường như nó cũng không lạnh lẽo bằng bầu không khí bên trong điện thờ của Băng Tuyết Tiên Cung lúc này.

Trên vách tường băng vạn năm, những vết nứt chằng chịt như mạng nhện vẫn chưa được sửa chữa, minh chứng cho một trận đại chiến kinh tâm động phách vừa trôi qua. Ở vị trí cao nhất, Đại trưởng lão Tiên Cung – Tuyết Huyết Thiên – sắc mặt xanh xao, một cánh tay của lão vẫn còn quấn băng gạc thấm máu, đôi mắt già nua vằn lên những tia máu đỏ quạch vì căm phẫn.

“Kẻ đó… rốt cuộc là hạng người gì?” Một giọng nói trầm thấp, đầy uy nghiêm vang lên từ hư không.

Chỉ thấy không gian giữa đại điện vặn xoắn, một bóng người khoác hắc bào, thêu hình mặt trời máu rực rỡ hiện ra. Trên người kẻ này tỏa ra khí tức vượt xa cấp độ của Đệ Tam Trọng Thiên, khiến cho các tu sĩ Nguyên Anh xung quanh đều phải cúi đầu, ngay cả linh khí trong cơ thể cũng ngưng trệ.

Thiên Đạo Chấp Pháp Giả từ Đệ Tứ Trọng Thiên!

Tuyết Huyết Thiên run rẩy đứng dậy, thanh âm khản đặc: “Bẩm đặc sứ… hắn tự xưng là Diệp Trần, biệt danh Trần Phàm. Hắn… hắn không có Tiên Cốt. Theo quan sát của lão phu, đó là Phàm Cốt, nhưng là loại Phàm Cốt tà môn nhất lịch sử. Xương cốt của hắn cứng hơn thần thiết, mỗi lần gãy đi lại sinh ra sức mạnh phản chấn đáng sợ. Chính hắn đã mang Thánh nữ đi, còn giết chết ba vị trưởng lão Hóa Thần của chúng ta.”

“Phàm Cốt?” Vị đặc sứ hắc bào khẽ hừ lạnh, thanh âm như sấm nổ trong tai mọi người. “Nực cười! Một tên phàm cốt lại có thể làm loạn Đệ Tam Trọng Thiên, phá tan đại trận của Băng Tuyết Tiên Cung? Các ngươi đúng là một lũ phế vật!”

Hắn phất tay, một tấm cuộn giấy bằng da thú cổ xưa hiện ra, lơ lửng giữa không trung. Ngón tay hắn điểm nhẹ vào hư không, từng dòng chữ đỏ tươi như máu hiện ra, khắc sâu vào tâm trí của bất kỳ ai nhìn thấy.

“Từ hôm nay, phát động Huyết Sát Lệnh trên toàn bộ Đệ Tam Trọng Thiên và Đệ Tứ Trọng Thiên. Kẻ cung cấp thông tin chính xác về Diệp Trần và Lăng Tuyết Y sẽ được ban thưởng mười vạn linh thạch cực phẩm, một viên Phá Cấp Đan. Kẻ lấy được đầu Diệp Trần… sẽ được đặc cách gia nhập Thiên Đạo Điện, sở hữu huyết mạch Chân Tiên!”

Lời vừa dứt, cả đại điện chìm vào sự im lặng đến nghẹt thở, rồi ngay sau đó là những tiếng hít hà kinh hãi. Phần thưởng này quá lớn, lớn đến mức đủ để khiến cả một quốc gia tu tiên phải điên cuồng, khiến những lão quái vật quy ẩn lâu năm cũng phải động tâm.

Cùng lúc đó, tại một khe núi hẻo lánh nằm sâu trong mạch núi Tuyết Diên.

Một đống lửa nhỏ lập lòe xua tan cái lạnh lẽo của màn đêm. Diệp Trần ngồi khoanh chân bên tảng đá lớn, toàn thân hắn bao phủ bởi một tầng sương mù màu đen nhạt, thỉnh thoảng lại có tiếng “rắc rắc” từ bên trong cơ thể phát ra. Đó là âm thanh của xương cốt đang tự tái cấu trúc.

Lăng Tuyết Y ngồi cách đó không xa, nàng đã thay một bộ y phục thanh khiết hơn, dù vẫn mang vẻ lãnh đạm vốn có, nhưng ánh mắt nhìn về phía Diệp Trần đã không còn sự đề phòng. Nàng đang dùng tiên lực băng tuyết để tịnh hóa dư độc trong cơ thể, hơi thở đều đặn và thoát tục.

“Mẹ kiếp, lần này chơi lớn thật rồi!”

Hắc Quy đột ngột hiện thân, chiếc mai rùa đen bóng loáng của lão lấp lánh dưới ánh lửa. Lão cầm một tấm linh phù thông tin vừa nặc danh thu thập được, gương mặt (nếu rùa có mặt) lộ ra vẻ cực kỳ đặc sắc.

“Diệp nhóc, ngươi nổi tiếng rồi. Bản danh sách truy nã ‘Huyết Sát Lệnh’ vừa mới truyền khắp giới diện. Ngươi giờ là cái bánh bao nhân thịt thơm phức nhất vùng Trung Tam Thiên này đấy. Cả vạn tông môn đang mài đao tìm ngươi kìa.”

Diệp Trần từ từ mở mắt, đôi đồng tử thâm thúy như vực thẳm. Hắn không hề tỏ ra sợ hãi, trái lại, khóe miệng khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo.

“Huyết Sát Lệnh? Thiên Đạo Chấp Pháp Giả hành động nhanh hơn ta tưởng.” Diệp Trần đứng dậy, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo rách rưới, một luồng uy áp nặng nề như núi Thái Sơn đột ngột lan tỏa. “Càng tốt, ta vốn dĩ lo lắng không tìm thấy đủ ‘nguyên liệu’ để rèn xương. Bọn chúng tự tìm đến, ta sẽ lấy máu của chúng để tôi luyện Nghịch Thiên Cốt.”

Lăng Tuyết Y đứng dậy, bước đến bên cạnh hắn, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo: “Ngươi cứu ta khỏi Tiên Cung, là cứu ta khỏi cảnh bị biến thành lò luyện cho kẻ khác. Từ giờ trở đi, mệnh của Tuyết Y thuộc về ngươi. Dù là toàn giới truy nã, ta cũng sẽ cùng ngươi đi đến tận cùng.”

Diệp Trần nhìn nàng, trong lòng thoáng qua một dòng nước ấm, nhưng hắn nhanh chóng thu lại cảm xúc, lạnh lùng nói: “Tuyết Y, nàng không nợ ta. Nhưng nếu đã chọn đi cùng, thì hãy chuẩn bị tinh thần. Con đường phía trước của Diệp Trần ta không phải là Tiên đạo trường sinh, mà là Nghịch đạo chết chóc. Kẻ nào ngăn ta, ta đạp nát kẻ đó. Trời ngăn ta, ta xẻ cả trời xanh.”

Hắc Quy thở dài một hơi, ra vẻ ông cụ non: “Được rồi, được rồi, đừng có trình diễn tình sâu nghĩa nặng nữa. Tin xấu là: Thiên Diệp Tông – thế lực phụ thuộc mạnh nhất của Tiên Cung – đã phái ra 'Thất Sát Đao Đội'. Bảy tên đó đều là Nguyên Anh viên mãn, tinh thông hợp kích trận pháp, có thể chém chết Hóa Thần sơ kỳ. Bọn chúng hiện đang ở cách đây chưa đầy ba mươi dặm, nhờ vào mùi máu của ngươi để dẫn đường đấy.”

“Ba mươi dặm?” Diệp Trần nắm chặt quyền, đốt ngón tay nổ vang như sấm sét. “Sở Cuồng vẫn đang ở tầng trời thứ nhất xây dựng thế lực cho chúng ta, chúng ta không thể lùi bước ở đây. Hắc Quy, lão bảo vệ Tuyết Y. Bảy con kiến cỏ đó… để mình ta lo.”

Sương mù phủ kín hẻm núi Tuyết Diên.

Bảy bóng người mang đao dài trên lưng, di chuyển nhanh như chớp giữa những vách đá đứng sững. Kẻ dẫn đầu có vết sẹo chạy dọc khuôn mặt, hơi thở cực kỳ bạo liệt. Hắn dừng bước, đưa tay lên mũi ngửi một cái, rồi nở nụ cười tàn nhẫn.

“Mùi vị của Phàm cốt tà môn… tìm thấy ngươi rồi!”

Hắn chưa kịp dứt lời, từ đỉnh vách đá phía trên, một khối thiên thạch khổng lồ không biết từ đâu lao xuống với tốc độ xé rách không gian.

“Cẩn thận! Tán ra!” Tên cầm đầu hét lên.

“Ầm!”

Mặt đất rung chuyển dữ dội, bụi mù bốc lên che khuất tầm nhìn. Từ trong đám bụi đó, một bóng người hiên ngang bước ra. Hắn không dùng kiếm, không dùng pháp bảo, đôi tay trần trụi bám đầy bùn đất nhưng tỏa ra áp lực khiến nhịp tim của Thất Sát Đao Đội đồng loạt tăng nhanh.

“Ngươi là Diệp Trần?” Tên cầm đầu gằn giọng, thanh đao sau lưng đã rút ra, linh khí xanh thẳm cuộn trào. “Khá lắm, không chạy trốn mà lại dám ra đây chịu chết. Đầu của ngươi đáng giá vạn linh thạch cực phẩm đấy!”

Diệp Trần không nói lời nào, hắn bước thêm một bước.

“Rầm!”

Một dấu chân lún sâu xuống đá cứng, mặt đất nứt toác theo hướng chân hắn.

“Nhất bộ… Toái Địa!”

Thân hình Diệp Trần hóa thành một tia điện màu xám đen, lao thẳng vào giữa trận hình của đối phương. Một tên tu sĩ Nguyên Anh viên mãn của Thất Sát Đao Đội gầm lên, chém một đao chí mạng vào bả vai Diệp Trần.

“Keng!”

Tiếng kim loại va chạm vang lên khô khốc. Thanh đao sắc lẹm vốn có thể chém đứt bảo khí trung phẩm giờ đây lại bị xương vai của Diệp Trần kẹp chặt. Diệp Trần không thèm tránh né, ánh mắt lộ ra vẻ điên cuồng: “Lực lượng chỉ có bấy nhiêu thôi sao?”

“Rắc!”

Hắn dùng bả vai phát lực, nương theo đó là tiếng xương cốt mình bị rạn nứt, nhưng chính lúc đó, một luồng kình khí vạn quân phóng đại gấp mười lần từ vết nứt xương bắn ra. Thanh đao vỡ vụn thành trăm mảnh, Diệp Trần vung một đấm xuyên thủng lồng ngực của tên tu sĩ nọ.

Máu bắn tung tóe. Một tu sĩ Nguyên Anh viên mãn, lại không chịu nổi một quyền của kẻ mang Phàm Cốt!

“Quái vật! Hắn không phải người! Hợp trận! Mau hợp trận!” Tên cầm đầu kinh hoàng hét lớn.

Sáu kẻ còn lại nhanh chóng vây quanh Diệp Trần, linh lực kết nối thành một trận pháp đao khí dày đặc như rồng bay phượng múa, bao phủ lấy hắn. Hàng ngàn đường đao mang theo quy tắc của Đệ Tam Trọng Thiên chém vào người Diệp Trần, khiến y phục hắn rách bươm, máu thịt văng khắp nơi.

Ở trên đỉnh núi, Lăng Tuyết Y siết chặt thanh băng kiếm trong tay, định lao xuống ứng cứu nhưng Hắc Quy đã ngăn lại.

“Đừng phá hỏng khoảnh khắc của hắn. Tiểu tử này đang mượn đao khí của bọn kiến cỏ đó để hoàn thiện 'Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt'. Ngươi xem đi, xương của hắn đang phát sáng!”

Đúng như lời Hắc Quy, giữa vòng vây đao khí, dù toàn thân Diệp Trần đẫm máu, nhưng bộ xương bên trong cơ thể hắn bắt đầu tỏa ra ánh sáng xám đen kỳ bí. Mỗi một vết thương do đao khí gây ra lại bị Nghịch Thiên Cốt hấp thụ, chuyển hóa thành năng lượng thô bạo nhất.

“Các ngươi chém đủ chưa?”

Thanh âm của Diệp Trần vang lên như đến từ địa ngục. Hắn ngẩng đầu, mái tóc đen bay cuồng loạn, toàn bộ xương cốt trong người đồng loạt nổ vang mười tám tiếng liên tục.

“Nhất Bộ… Đạp Thiên!”

Hắn dẫm mạnh chân xuống. Một vòng sóng xung kích hình tròn bùng nổ, mặt đất trong bán kính trăm trượng sụp xuống ba thước. Trận pháp đao khí nát vụn. Sáu tu sĩ còn lại văng ra như những con diều đứt dây, xương cốt toàn thân vỡ vụn bởi lực trấn động từ bước chân đó.

Tên cầm đầu Thất Sát Đao Đội quỳ sụp xuống, miệng trào máu tươi, đôi mắt lồi ra nhìn Diệp Trần đang lừng lững bước đến.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là thứ gì?”

Diệp Trần dẫm lên ngực hắn, cúi người nói nhỏ vào tai: “Ta là kẻ sẽ làm cỏ toàn bộ cái Cửu Trọng Thiên này. Về báo với lũ chó Thiên Đạo, danh sách truy nã này… ta nhận. Mỗi một cái tên trên danh sách đó, sau này sẽ là một cái đầu để tế cốt cho ta.”

“Rắc!”

Diệp Trần dẫm nát trái tim kẻ địch. Hắn đứng giữa vũng máu của những kẻ truy nã mình, ngửa mặt lên nhìn về phía trời cao, nơi mây mù che khuất các tầng trời thượng tầng.

Trong gió tuyết, bóng dáng đơn độc nhưng vĩ ngạn của hắn dường như đã lấn át cả hào quang của Tiên giới. Lăng Tuyết Y đáp xuống cạnh hắn, nhẹ nhàng dùng khăn tay lau đi vết máu trên mặt Diệp Trần.

“Tiếp theo, chúng ta đi đâu?” Nàng hỏi.

Diệp Trần nắm lấy tay nàng, ánh mắt hướng về phía đường ranh giới của Đệ Tam Trọng Thiên.

“Lên Đệ Tứ Trọng Thiên. Ở đó có tài nguyên chúng ta cần, và cũng là nơi… ta sẽ bắt đầu khiến bọn chúng phải hối hận vì đã phát lệnh truy nã này.”

Đêm đó, cả giới tu tiên Đệ Tam Trọng Thiên rúng động. Thất Sát Đao Đội tinh nhuệ nhất Thiên Diệp Tông bị diệt sạch chỉ sau một nén nhang. Cái tên Diệp Trần không còn là một cái tên phàm nhân vô danh, mà nó đã thực sự trở thành một bóng ma nghịch thiên, bắt đầu gieo rắc nỗi kinh hoàng cho bất kỳ kẻ nào còn tin vào trật tự của Cửu Trọng Thiên.

Cuộc đi săn của vạn tông môn đã bắt đầu, nhưng rốt cuộc ai là thợ săn, ai là con mồi, vẫn còn là một ẩn số đỏ thẫm máu tươi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8