Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 85: Trận Chiến Ở Vong Hồn Pha**
Vong Hồn Pha.
Đúng như cái tên của nó, đây là một vùng bình nguyên xám xịt, quanh năm bị bao phủ bởi sương mù mờ ảo và hơi lạnh thấu xương. Mặt đất nơi đây không phải đất cát thông thường mà là một lớp tro tàn dày đặc, tương truyền là tro cốt của vô số tu sĩ đã ngã xuống trong cuộc chiến thời thái cổ. Gió hú qua những khe đá hẹp tạo nên những âm thanh thê lương như tiếng khóc than của vạn quỷ, khiến người nghe không khỏi dựng tóc gáy.
Giữa trung tâm của bãi tha ma khổng lồ ấy, một bóng người mặc hắc y đang tĩnh tọa trên một tảng đá hình đầu lâu. Diệp Trần khoanh tay trước ngực, đôi mắt nhắm nghiền, thanh hắc kiếm găm sâu xuống mặt đất ngay cạnh chân hắn. Khí tức của hắn hoàn toàn thu liễm, bình lặng như một mặt hồ không gợn sóng, nhưng nếu một vị đại năng nào nhìn kỹ, sẽ thấy không gian xung quanh cơ thể hắn đang hơi vặn xoắn, đó là do nhục thân quá mức cường đại đang vô tình áp chế quy tắc không gian thực tại.
"Đến rồi sao?"
Diệp Trần chậm rãi mở mắt. Đôi đồng tử đen sâu thẳm như hố đen vũ trụ, loáng thoáng có những tia sáng màu tím sẫm lập lòe.
*Vù! Vù! Vù!*
Từ phía chân trời xa xôi, hàng trăm luồng sáng rực rỡ xé tan màn sương mù, lao vút đến với tốc độ kinh hồn. Áp lực của hàng trăm vị tu sĩ Nguyên Anh kỳ đồng loạt giáng xuống khiến mặt đất Vong Hồn Pha lún xuống mấy tấc, tro tàn bay lên mù mịt.
Một trăm người. Không thiếu một ai.
Bọn họ chia thành năm cánh quân, bao vây Diệp Trần vào giữa. Dẫn đầu là những lão già tóc trắng, khí thế lăng lệ, mỗi người đều cầm trong tay thần binh linh bảo, ánh quang rực rỡ cả một vùng trời xám xịt.
“Diệp Trần! Ngươi sát hại đệ tử của Thiên Diệp Tông, sỉ nhục uy nghiêm của Thiên Đạo Chấp Pháp Giả, tội ác tày trời, vạn kiếp bất phục!” Một lão giả mặc bào phục thêu hình lá phong đỏ bước ra, giọng nói như sấm rền, chấn động màng nhĩ. Đây là Trưởng lão nội môn của Thiên Diệp Tông – Vân Hà Chân Nhân, tu vi Nguyên Anh hậu kỳ viên mãn.
Diệp Trần không đứng dậy, hắn chỉ liếc mắt nhìn vòng vây, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo: “Chỉ có một trăm Nguyên Anh? Các ngươi cũng quá coi thường cái mạng của chính mình rồi đấy.”
“Cuồng vọng!” Một đại hán vai u thịt bắp, tay cầm đại búa gầm lên: “Một kẻ mang Phàm Cốt như ngươi, dù có được cơ duyên nghịch thiên thì cũng chỉ là con sâu cái kiến. Hôm nay, chúng ta sẽ dùng máu của ngươi để tế cờ cho lệnh truy nã toàn giới!”
“Bớt lời vô ích đi.” Diệp Trần đứng dậy, rút thanh hắc kiếm lên. Kim loại va chạm với đá tạo ra một âm thanh sắc lạnh thấu tim gan. “Muốn lấy mạng ta? Phải xem xương cốt của các ngươi có đủ cứng hay không.”
“Giết!”
Vân Hà Chân Nhân phất tay. Ngay lập tức, mười vị cao thủ Nguyên Anh đầu tiên lao xuống. Bọn họ phối hợp cực kỳ nhuần nhuyễn, linh lực thuộc tính khác nhau đan xen tạo thành một tấm lưới năng lượng khổng lồ, che lấp toàn bộ lối thoát của Diệp Trần.
“Hỏa Long Toàn!”
“Băng Hà Tiễn!”
“Lôi Đình Trảm!”
Vô số thần thông đạo pháp trút xuống như mưa rào. Tiếng nổ oanh oanh liệt liệt bùng phát, bụi mù bốc cao hàng chục trượng, che khuất hoàn toàn bóng dáng của Diệp Trần.
“Hừ, chỉ là một kẻ Phàm Cốt, dù nhục thân mạnh đến đâu thì trước sự oanh tạc của mười vị Nguyên Anh cũng phải tan xác.” Đại hán cầm búa cười gằn.
Tuy nhiên, nụ cười của hắn chợt tắt ngấm.
Từ trong đám khói bụi mù mịt, một bàn tay thon dài, gầy guộc nhưng đầy gân guốc đột ngột thò ra, bóp chặt lấy cổ họng của một tu sĩ đang lao đến.
*Rắc!*
Một tiếng gãy gọn ghẽ vang lên. Vị tu sĩ Nguyên Anh kia chưa kịp kêu một tiếng, cổ đã bị bẻ gãy, Nguyên Anh bên trong đan điền cũng bị một lực lượng thô bạo nghiền nát ngay tại chỗ.
“Cái gì?!”
Diệp Trần bước ra từ đống đổ nát. Quần áo của hắn hơi rách, trên da có vài vết cháy sém nhỏ, nhưng chúng đang lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Nghịch Thiên Cốt trong người hắn đang run rẩy đầy hưng phấn, mỗi hơi thở của hắn đều mang theo mùi vị của máu và lửa.
“Tiếp theo là các ngươi.”
Bước chân thứ nhất.
*Oành!*
Mặt đất dưới chân Diệp Trần nổ tung. Hắn biến mất tại chỗ, chỉ để lại một tàn ảnh đen nhạt. Khi hắn xuất hiện lần nữa, hắn đã đứng giữa hai vị tu sĩ khác.
“Thập Bộ Sát Nhất Nhân!”
Kiếm quang lóe lên. Một đường kiếm giản đơn đến cực điểm, không hoa mỹ, không linh lực dạt dào, chỉ có tốc độ và sức mạnh vật lý tuyệt đối. Hai cái đầu bay vút lên cao, máu phun ra như suối.
“Vây hắn lại! Dùng trận pháp!” Vân Hà Chân Nhân thất sắc, hét lớn.
Chín mươi tu sĩ còn lại đồng loạt chuyển động. Bọn họ không còn dám khinh địch, mỗi người đứng vào một vị trí thần bí, linh lực liên kết với nhau tạo thành một đại trận mang tên “Bách Quỷ Khiên Anh Trận”. Tử khí của Vong Hồn Pha như bị kích phát, cuộn trào lên hóa thành những xiềng xích đen ngòm, quấn chặt lấy chân tay Diệp Trần.
Áp lực tăng lên gấp mười lần. Diệp Trần cảm thấy toàn thân nặng như mang theo cả một tòa đại sơn.
“Diệp Trần, đây là trận pháp chuyên dùng để trấn áp những yêu ma có nhục thân cường đại. Dưới đại trận này, gân cốt của ngươi sẽ bị nghiền thành cám!” Đại hán cầm búa lao xuống, đại búa mang theo lôi đình vạn quân bổ thẳng xuống đầu Diệp Trần.
*Bành!*
Diệp Trần dùng tay trái đỡ lấy lưỡi búa. Xương cánh tay hắn phát ra tiếng răng rắc, máu tươi rỉ ra từ lỗ chân lông.
“Haha, gãy rồi! Xương của ngươi gãy rồi!” Đại hán điên cuồng cười lớn.
Nhưng nụ cười đó chỉ duy trì được một giây.
Ánh mắt Diệp Trần đột nhiên đỏ rực. Một luồng sức mạnh hung tàn từ tủy xương tuôn trào, lan tỏa khắp tứ chi bách骸 (hài).
“Ngươi nói đúng, xương ta gãy rồi… cho nên, nó sẽ trở nên mạnh hơn!”
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Xương cánh tay của Diệp Trần đang gãy gập đột ngột thẳng lại, thậm chí cơ bắp còn phình to hơn trước. Hắn gầm lên một tiếng như rồng ngâm, tay trái bóp chặt lấy lưỡi búa bằng pháp bảo cấp cao, lực tay kinh hồn khiến mặt búa nứt toác.
“Nghịch Thiên Hóa Long Quyết – Long Thủ Toàn!”
Hắn xoay người, vung một quyền tàn bạo vào ngực đại hán. Cú đấm xuyên thủng lớp hộ thể linh lực, xuyên qua lồng ngực, đánh nát bấy cả trái tim lẫn Nguyên Anh của đối thủ.
“Chết!”
Diệp Trần không dừng lại, hắn lao vào giữa đại trận như một con mãnh hổ lạc vào bầy cừu. Càng chiến đấu, xương cốt trên người hắn bị đánh gãy càng nhiều, nhưng mỗi lần gãy đi là một lần tái tạo mạnh mẽ hơn. Tiếng xương vỡ và tiếng thịt nát hòa quyện tạo thành một bản nhạc tử thần kinh dị.
Hắn vứt bỏ kiếm, dùng đôi tay không để xé xác đối phương. Một tu sĩ bị hắn nắm lấy chân, quật mạnh xuống đất hóa thành bãi thịt vụn. Kẻ khác bị hắn húc đầu vào ngực, lồng ngực lõm hẳn xuống.
Chiến trường lúc này chỉ còn là một màu đỏ thẫm. Một trăm cao thủ Nguyên Anh, hiện tại chỉ còn lại chưa đầy ba mươi người. Bọn họ run rẩy, ánh mắt nhìn Diệp Trần không còn là nhìn một con mồi, mà là nhìn một con ác quỷ từ vực sâu bò lên.
Hắn không phải là người! Hắn là một cái máy giết chóc không biết đau đớn!
“Quái thai! Ngươi là cái quái thai gì vậy?” Vân Hà Chân Nhân lúc này tóc tai bù xù, sắc mặt trắng bệch. Lão chưa bao giờ thấy ai có thể chiến đấu theo cách điên cuồng và tự ngược đãi bản thân như vậy.
Diệp Trần lúc này toàn thân đẫm máu, một nửa xương sườn của hắn đã bị đánh nát, cánh tay phải buông thõng, nhưng khí thế của hắn lại đang đạt tới đỉnh cao chưa từng có.
“Các ngươi nói Phàm Cốt là rác rưởi? Hôm nay ta dùng cái loại rác rưởi này… tiễn các ngươi lên đường.”
Hắn hít vào một hơi thật sâu, khí thế toàn thân đột ngột ngưng trệ, rồi bùng nổ như núi lửa.
“Nhất Bộ… Đạp Phá!”
Hắn dẫm mạnh bước chân đầu tiên.
*Oành!*
Toàn bộ Vong Hồn Pha rung chuyển dữ dội. Một vòng sóng xung kích màu đen khuếch tán ra ngoài, mười tu sĩ gần nhất nổ tung tại chỗ thành những màn sương máu.
Bước thứ hai! Không gian xung quanh bắt đầu xuất hiện những vết nứt đen kịt.
“Ngăn hắn lại! Mau ngăn hắn lại!” Vân Hà Chân Nhân gào lên trong tuyệt vọng, phóng ra tất cả bảo vật trên người.
Nhưng vô dụng.
Bước thứ ba của Diệp Trần dẫm xuống, mặt đất sụp đổ hoàn toàn. Uy áp từ bước chân này nặng nề đến mức khiến những tu sĩ còn lại không thể đứng vững, tất cả quỳ sụp xuống, xương cốt kêu răng rắc dưới áp lực vô hình.
“Cửu Trọng Thiên… Băng!”
Diệp Trần tung ra một quyền cuối cùng.
Một đạo quyền trụ khổng lồ mang theo ý chí nghịch thiên cải mệnh, nghiền nát tất cả những gì trên đường đi của nó. Thần binh, pháp bảo, linh lực hộ thể… tất cả đều nát vụn như giấy vụn trước sức mạnh tuyệt đối của nhục thân.
Trong giây phút cuối cùng của cuộc đời, Vân Hà Chân Nhân nhìn thấy một bóng rồng đen kịt quấn quanh cánh tay của Diệp Trần, đôi mắt rồng uy nghiêm nhìn lão như nhìn một hạt cát nhỏ bé.
*Ầm!!!*
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng khắp Đệ Tam Trọng Thiên.
Sau khi khói bụi tan đi, Vong Hồn Pha đã biến mất, thay vào đó là một hố sâu khổng lồ rộng hàng vạn trượng. Giữa cái hố ấy, Diệp Trần đứng lặng im. Dưới chân hắn là tro tàn và mảnh vỡ của một trăm vị tu sĩ Nguyên Anh. Không một ai sống sót.
Hắn từ từ ngẩng đầu nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mây mù bắt đầu tan biến, để lộ ra những ranh giới của các tầng trời cao hơn.
“Đệ Tứ Trọng Thiên… Diệp Trần ta đến đây.”
Trong hư không, dường như có tiếng cười khàn khàn của Lão Quy vang lên: "Khá lắm tiểu tử, đập gãy gần hết xương mà vẫn đứng vững được. Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt này… quả nhiên sinh ra để dành cho những kẻ điên như ngươi."
Diệp Trần không nói gì, hắn chậm rãi bước đi, mỗi bước để lại một dấu chân đỏ thẫm trên mặt đất xám xịt. Bóng lưng của hắn đơn độc nhưng sừng sững, tựa như một thanh kiếm sắc lẹm đang trực chờ đâm thủng cả bầu trời.
Trận chiến ở Vong Hồn Pha kết thúc, nhưng truyền thuyết về "Kẻ mang Phàm Cốt một bước nát vạn tiên" mới chỉ chính thức bắt đầu.