Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 111: Quyết Tâm Diệt Thiên**
CHƯƠNG 111: QUYẾT TÂM DIỆT THIÊN
Khói bụi mịt mù bao phủ lấy tàn tích Thiên An Thành. Một nửa tòa thành đã hóa thành bình địa, những vết nứt khổng lồ kéo dài như những vết sẹo gớm ghiếc trên da thịt đại địa. Mùi máu tanh nồng nặc quyện cùng mùi cháy khét của linh khí bị nổ tung tạo nên một bầu không khí nghẹt thở đến cực điểm.
Trong vòng tay của Lăng Tuyết Y, Diệp Trần nằm đó, bất động. Nhìn từ bên ngoài, hắn không khác gì một đống thịt nát. Lớp da trần trụi bị xé toạc, lộ ra những đoạn xương đen nhánh như hắc ngọc đang run rẩy, phát ra những tiếng "rắc rắc" ghê người. Đó không phải là tiếng xương gãy, mà là tiếng tái tạo. Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu trong đan điền hắn đang quay cuồng dữ dội, tỏa ra từng luồng u quang ròng rã đổ vào tủy xương, cưỡng ép những mảnh vỡ gắn kết lại.
Lăng Tuyết Y run rẩy đưa đôi bàn tay thanh mảnh, trắng muốt như ngọc chạm vào gương mặt đầy máu của hắn. Những giọt nước mắt lạnh buốt rơi xuống, hòa lẫn vào dòng máu nóng hổi của Diệp Trần. Nàng – một Thánh nữ Băng Tuyết Tiên Cung vốn dĩ lạnh lùng như băng sơn, kẻ đã xem nhẹ sinh tử của vạn vật, giờ đây lại cảm thấy trái tim mình như bị ai đó bóp nghẹt.
"Vì sao… vì sao ngươi lại có thể liều mạng đến mức này?" Nàng thầm thì, giọng nói lạc đi giữa tiếng gió rít qua những khe tường đổ nát.
Nàng hiểu, nếu không có hắn, giờ đây nàng và hàng vạn sinh linh trong Thiên An Thành này đã hóa thành tro bụi để nuôi dưỡng cho cái gọi là "Huyết tế" của thượng giới.
Trong thức hải u tối của Diệp Trần, một bóng đen khổng lồ lù lù hiện ra. Lão Quy với mai rùa đầy rẫy những phù văn cổ xưa đang chống một cái gậy ngắn, thở dài thườn thượt.
"Tiểu tử thối, ngươi thực sự là kẻ điên rồ nhất mà lão phu từng gặp trong suốt mười vạn năm qua. Dám lấy Phàm Cốt mới sơ khai để ngạnh kháng với một đạo ý chí của Đế Thích Thiên… Ngươi có biết nếu không có lão phu trấn giữ thức hải, linh hồn ngươi đã sớm bị áp lực của Thiên Đạo nghiền thành bọt nước rồi không?"
Diệp Trần không trả lời ngay. Hắn đang cảm nhận một cơn đau mà thế gian này không từ ngữ nào mô tả nổi. Mỗi lần xương cốt tái tạo là một lần hắn phải trải qua cảm giác bị lột da rút gân. Nhưng trong bóng tối của thức hải, đôi mắt hắn đột nhiên mở trừng, rực cháy một ngọn lửa đen thâm trầm.
"Lão Quy… ông nghe thấy hắn nói gì không?" Diệp Trần truyền âm, giọng nói đầy lạnh lẽo. "Hắn gọi chúng ta là 'kiến cỏ'. Hắn xem hàng vạn sinh mệnh ở Hạ Tam Thiên này chỉ như phân bón để hắn duy trì cái sự bất tử thối tha đó."
Lão Quy im lặng một chút, ánh mắt già nua cũng trở nên sâu thẳm: "Đó là sự thật của thế giới này, tiểu tử. Cửu Trọng Thiên không phải là nơi dành cho tiên nhân đạo đức giả. Đó là một cái chuồng gia súc khổng lồ. Kẻ ở tầng cao hơn nuôi nhốt kẻ ở tầng thấp hơn. Ngươi tu luyện đến cực hạn, tưởng rằng mình đắc đạo, thực chất chỉ là bồi bổ cho bản thân đủ 'béo' để chúng nó thịt mà thôi."
"Vậy thì…" Diệp Trần gằn từng chữ, "Ta không chỉ muốn giết Mộ Dung Thần, không chỉ muốn khiến Linh Nhi phải hối hận. Ta muốn cái trật tự này phải sụp đổ. Nếu Thiên Đạo xem ta là kiến cỏ, ta sẽ làm kẻ mang Phàm Cốt đầu tiên dẫm nát cái trời xanh này!"
Bên ngoài, cơ thể Diệp Trần đột nhiên bật lên một luồng khí thế bạo liệt. Đôi mắt hắn mở choàng, một tia hắc quang bắn thẳng lên trời, làm tan biến tầng mây đen u ám phía trên Thiên An Thành.
Hắn từ từ ngồi dậy, phớt lờ sự đau đớn kịch liệt khi những mảnh xương mới vẫn chưa hoàn toàn định hình. Lăng Tuyết Y vội vàng đỡ lấy hắn, kinh ngạc thấy những vết thương chí mạng trên ngực hắn đang khép miệng với một tốc độ kinh hồn.
"Diệp Trần! Ngươi không nên cử động…"
Hắn không nói gì, ánh mắt lướt qua khung cảnh hoang tàn của Thiên An Thành. Phía xa kia, những người dân còn sống sót đang chui ra từ đống đổ nát. Họ bàng hoàng, họ khóc lóc trước thi thể của người thân, và rồi họ đồng loạt nhìn về phía hắn. Không phải ánh mắt biết ơn thuần túy, mà là một sự sợ hãi xen lẫn sùng bái tột độ. Trong mắt họ, Diệp Trần không phải là người, mà là một vị chiến thần vừa từ địa ngục bò dậy để xé nát bầu trời.
Từ trong góc một bức tường đổ, Sở Cuồng tập tễnh bước ra, cánh tay trái của gã đã bị mảnh vỡ thần khí cắt đứt một mảng lớn, máu chảy ròng ròng. Gã nhìn Diệp Trần, sau đó lặng lẽ quỳ sụp xuống, đầu gối va mạnh vào gạch đá.
"Diệp huynh… không, Diệp tông chủ! Từ hôm nay, mạng của Sở Cuồng này là của ngài. Cho dù là lên núi đao hay xuống biển lửa, cho dù là phải đối đầu với toàn bộ thần tiên trên tầng trời kia, Sở Cuồng ta nguyện làm tiên phong!"
Tiếng hô của Sở Cuồng như một tia lửa rơi vào đống rơm khô. Từng người, từng người một trong số những tán tu còn sống sót cũng lặng lẽ quỳ xuống. Họ là những kẻ có xuất thân thấp kém nhất, những người mang Phàm Cốt hoặc tư chất bình thường, luôn bị coi thường là "phế vật" trong mắt các đại tông môn. Nhưng hôm nay, chính một "phế vật" mang Phàm Cốt đã đứng chắn trước mặt Thiên Đạo để cứu mạng họ.
Diệp Trần đứng vững, bàn chân trần dẫm lên tro bụi, lồng ngực phập phồng mạnh mẽ. Một cảm giác kỳ lạ dâng trào trong huyết quản hắn. Hắn cảm nhận được "nghịch ý" của hàng ngàn con người đang tập hợp lại, rót vào bên trong Nghịch Thiên Cốt.
Lão Quy kinh ngạc thốt lên trong đầu hắn: "Vạn dân tâm niệm? Tiểu tử, ngươi vô tình đã đi bước đầu tiên của 'Nghịch Thiên Mệnh' rồi! Đám thần tiên kia dựa vào đức tin và hương hỏa, còn ngươi… ngươi đang dựa vào sự oán hận và khát vọng sống của vạn dân bị áp bức để rèn cốt!"
Diệp Trần nhìn lên trời, dường như xuyên qua lớp giới bích của tầng trời thứ hai, hắn có thể thấy được ánh mắt của Đế Thích Thiên đang khinh thường nhìn xuống.
Hắn chậm rãi giơ nắm đấm lên, hướng thẳng về đỉnh cao nhất của Cửu Trọng Thiên.
"Các ngươi nhìn cho kỹ!" Diệp Trần lên tiếng, giọng nói tuy không lớn nhưng nhờ có Nghịch Thiên Chi Lực, nó vang vọng khắp vạn dặm Hạ Tam Thiên, từ Thanh Vân Trấn xa xôi đến tận những đế quốc lớn nhất tầng trời thứ hai.
"Hôm nay, Thiên Đạo không giết được ta. Từ nay về sau, phàm là người đi theo Diệp Trần ta, mệnh của các ngươi do chính các ngươi nắm giữ. Bất kỳ vị thần, vị tiên nào muốn lấy mạng các ngươi để tế trời, Diệp Trần ta sẽ khiến xương cốt chúng thành bùn đất dưới chân!"
Ầm rống!
Một tiếng sấm kinh thiên động địa nổ ra giữa ban ngày, như thể trời xanh đang giận dữ trước lời khiêu khích ngông cuồng của kẻ phàm nhân. Nhưng Diệp Trần không hề nao núng. Một bước hắn đạp xuống, một cơn lốc đen cuồng bạo tỏa ra từ chân hắn, trực tiếp san bằng một ngọn núi nứt nẻ phía xa.
Lăng Tuyết Y đứng bên cạnh, tâm hồn nàng chấn động mãnh liệt. Nàng vốn lớn lên trong quy tắc khắt khe của Băng Tuyết Tiên Cung, vốn tin rằng Thiên Mệnh là không thể trái, rằng kẻ yếu sinh ra để kẻ mạnh định đoạt. Nhưng hôm nay, bóng lưng của người đàn ông này đã đập nát toàn bộ quan niệm của nàng.
Nàng biết, kẻ điên này không chỉ định trả thù Mộ Dung Gia hay Tiên Tử Linh Nhi nữa. Hắn muốn thực hiện một cuộc hành trình chưa từng có trong sử sách: Một bước đạp nát chín tầng trời.
"Tiểu tử thối, tiếp theo ngươi định làm gì?" Lão Quy hưng phấn hỏi. "Nhục thân của ngươi vừa thăng cấp đến 'Nghịch Cốt Hoàn Định', sức mạnh thể chất đã đủ để ngang hàng với cao thủ Nguyên Anh viên mãn ở thế giới này rồi, thậm chí nếu liều mạng gãy xương lần nữa, giết Hóa Thần cũng không phải chuyện khó. Nhưng muốn lên Trung Tam Thiên, ngươi cần nhiều hơn thế."
Diệp Trần khẽ hạ tay xuống, ánh mắt lạnh lẽo nhưng đầy lý trí.
"Tình trạng hiện tại của ta không ổn định, hạ tầng tu vi của thành Thiên An này cũng đã sụp đổ hoàn toàn. Trước tiên, ta cần tài nguyên. Rất nhiều tài nguyên."
Hắn quay sang nhìn Lăng Tuyết Y, trong mắt lộ ra một tia sắc lạnh: "Tuyết Y, ngươi có biết mỏ Linh thạch cực phẩm lớn nhất của Thiên Đạo Chấp Pháp Giả ở Đệ Tam Trọng Thiên nằm ở đâu không?"
Lăng Tuyết Y ngẩn người, sau đó hiểu ra ý định của hắn, khẽ gật đầu: "Là Thiên Vân Mạch. Nhưng nơi đó có cường giả Hóa Thần trấn giữ, lại có đại trận liên thông trực tiếp với Thượng Tam Thiên…"
"Tốt." Diệp Trần ngắt lời, đôi môi nhếch lên một đường cong tàn nhẫn. "Ta muốn dùng mỏ linh thạch của chúng để đúc lại Thiên An Thành thành một tòa thành chiến đấu. Ta muốn tất cả những kẻ đang đứng ở trên cao kia phải hiểu một điều: Một khi con kiến cỏ đã nếm được máu thần, nó sẽ không dừng lại cho đến khi kẻ đó chỉ còn là bộ xương khô."
Ánh hoàng hôn buông xuống trên đống đổ nát, nhưng trong mắt Diệp Trần không có bóng tối. Hắn không nhìn vào những gì đã mất, hắn chỉ nhìn vào con đường đầy máu phía trước.
Từ một thiếu chủ gia tộc bị từ hôn, bị phế bỏ vì mang Phàm Cốt, Diệp Trần đã thực sự lột xác. Mục tiêu của hắn giờ đây đã vươn xa hơn cái danh xưng "thiên tài" hay "kẻ báo thù". Hắn chính là lưỡi đao nghịch mệnh sẽ rạch nát bầu trời đầy rẫy sự dối trá này.
Một cơn gió lạnh thổi qua, cuốn theo cát bụi. Trên bãi đất trống, hàng ngàn người quỳ gối im lìm. Diệp Trần quay người đi về phía vực thẳm nơi dẫn tới lối vào tầng trời tiếp theo. Từng bước chân hắn để lại trên mặt đất là một vết lún sâu, tượng trưng cho ý chí không bao giờ quay đầu.
Đế Thích Thiên, hãy hưởng thụ nốt những ngày ngồi trên ngai vàng của ngươi đi. Diệp Trần ta… đến đây!