Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 110: Chứng Kiến Sự Tàn Khốc**
**CHƯƠNG 110: CHỨNG KIẾN SỰ TÀN KHỐC**
Gió rít gào qua những kẽ đá sắc lẹm trên đỉnh Vong Lưỡng Sơn, thổi tung mái tóc đen nhánh của Diệp Trần. Phía dưới kia, cách chân núi chưa đầy mười dặm, là Thiên An Thành – một trong ba tòa đại thành sầm uất nhất của tầng trời thứ hai. Chỉ mới một khắc trước, nơi đó còn là một vùng đất tràn ngập hơi thở sự sống, tiếng rao hàng, tiếng nô đùa và cả mùi khói bếp nồng đượm vị phàm trần.
Nhưng lúc này, toàn bộ Thiên An Thành hiện ra trong mắt Diệp Trần như một nấm mồ khổng lồ đang bốc cháy bằng thứ ngọn lửa màu tím sẫm đầy quỷ dị.
“Thế đạo này… rốt cuộc là cái gì?” Diệp Trần siết chặt nắm đấm, khớp xương kêu lên những tiếng *răng rắc* khô khốc.
Bên cạnh hắn, Lăng Tuyết Y khẽ run rẩy. Gương mặt thanh tú, vốn dĩ lạnh lùng như băng sơn nghìn năm của nàng, lúc này trắng bệch không còn một giọt máu. Đôi đồng tử trong veo phản chiếu hình ảnh một cột sáng đỏ ngầu từ trên cao hạ xuống, cắm thẳng vào trung tâm tòa thành.
Đó không phải là linh khí của trời đất. Đó là một đạo “Quy tắc lệnh” cưỡng ép.
Từ trên không trung, những sợi tơ hồng mỏng manh như sợi tóc, nhưng lại dày đặc như tơ nhện, rủ xuống phủ kín mọi ngõ ngách của Thiên An Thành. Bất cứ nơi nào tơ hồng chạm vào, sự sống nơi đó lập tức tan biến.
Diệp Trần kinh hoàng nhìn thấy một phụ nữ trẻ đang bế con chạy ra khỏi cửa hiệu vải. Sợi tơ hồng lướt nhẹ qua vai nàng ta. Trong chớp mắt, làn da căng mọng của người phụ nữ héo rũ lại, tóc đen chuyển bạc, rồi rụng sạch. Nàng ta chỉ kịp thốt lên một tiếng nghẹn ngào rồi ngã gục xuống, toàn thân hóa thành một bộ xương khô quắt. Đứa trẻ trong vòng tay nàng thậm chí còn không kịp khóc, nó đã tan thành một vũng tro bụi xám xịt ngay trên tay mẹ mình.
“Tụi nó… tụi nó đang gặt hái.” Giọng nói của Lão Quy vang lên trong thức hải của Diệp Trần, không còn vẻ cợt nhả thường ngày mà thay vào đó là một sự trầm mặc đến đáng sợ. “Nhóc con, đây chính là sự thật về Cửu Trọng Thiên mà ngươi muốn thấy. Đệ Cửu Trọng Thiên – Thiên Đạo nắm giữ, định kỳ sẽ phát động ‘Huyết Tế’. Trong mắt những kẻ trên cao kia, phàm nhân ở Hạ Tam Thiên chỉ là những cây linh thảo được nuôi dưỡng. Khi cần, chúng sẽ nhổ tận gốc để luyện hóa trường sinh dược.”
“Tại sao chúng không ngăn cản?” Diệp Trần gầm lên, ánh mắt hướng về phía cung điện của những gia tộc tu tiên đóng đô tại Thiên An Thành.
Hắn thấy những tu sĩ Kim Đan, Nguyên Anh – những kẻ ngày thường tự xưng là bảo hộ dân chúng, bảo hộ chính đạo – lúc này đang quỳ sụp dưới đất, dập đầu lia lịa về phía cột sáng đỏ. Bọn chúng không hề cứu người, thậm chí còn dùng pháp lực dồn đuổi đám phàm nhân về phía trung tâm đại trận để hiến tế, chỉ mong bản thân được Thiên Đạo tha thứ cho một con đường sống.
Sự tàn khốc của thực tại đâm thẳng vào tim Diệp Trần. Hắn vốn biết thế giới tu tiên là cá lớn nuốt cá bé, nhưng hắn chưa bao giờ tưởng tượng nổi hàng triệu sinh linh lại bị tàn sát một cách lạnh lùng và quy mô đến thế.
“Lũ khốn!”
Diệp Trần không nhịn nổi nữa. Hắn đạp chân một cái, mặt đất đỉnh núi vỡ tan tành thành từng mảng lớn. Thân hình hắn hóa thành một đạo hắc quang, lao thẳng về phía Thiên An Thành.
“Diệp Trần! Đừng đi! Đó là Quy tắc chi lực, ngươi chống không lại đâu!” Lăng Tuyết Y hốt hoảng hét lên, nhưng nàng biết mình không thể cản được hắn. Ánh mắt nàng thoáng qua một sự kiên định lạ lùng, rồi cũng hóa thành một dải băng lam bay theo sau.
Vừa bước vào phạm vi Thiên An Thành, Diệp Trần cảm nhận được một áp lực nghẹt thở. Linh khí trong cơ thể hắn dường như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Những sợi tơ hồng quỷ dị kia bắt đầu cảm nhận được sự sống mạnh mẽ từ cơ thể Diệp Trần, chúng rít lên rồi lao tới như lũ rắn độc.
“Cút đi cho ta!”
Diệp Trần tung ra một quyền. *Cửu Trọng Thiên Băng!*
Lực đấm khủng khiếp nổ tung, quét sạch hàng ngàn sợi tơ hồng trong bán kính mười trượng. Thế nhưng, xương cánh tay phải của hắn cũng đồng thời vang lên một tiếng *rắc*. Áp lực quy tắc phản chấn khiến Phàm Cốt của hắn nứt toác. Máu tươi thấm ra lớp áo đen.
Cảm giác đau đớn kịch liệt không làm Diệp Trần chùn bước. Ngược lại, chính nỗi đau đó kích hoạt sức mạnh ẩn sâu trong tủy xương của hắn. **Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt** bắt đầu rục rịch. Những mảnh xương nứt vỡ không hề vụn nát đi, mà dưới sự tác động của Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, chúng bắt đầu hút lấy sức mạnh quy tắc hắc ám xung quanh để hàn gắn, tái tạo lại bằng một màu đen sâu thẳm, ánh lên kim loại lạnh lẽo.
“Hahaha, đau sao? Càng đau càng tốt!” Diệp Trần cuồng loạn gầm thét. Hắn lao vào đám đông, vung tay cứu lấy những người còn đang thoi thóp. Một tay hắn kéo một ông lão ra khỏi miệng vực tử thần, tay kia tung kiếm khí chém nát một tên tu sĩ đang cố gắng đẩy người dân vào trận pháp.
Bầu trời bỗng nhiên tối sầm lại.
Cột sáng đỏ rực ở trung tâm thành đột ngột co rút, rồi một luồng uy áp từ trên tầng trời thứ chín giáng xuống. Toàn bộ không gian như đông cứng lại.
Một bóng người mờ ảo hiện ra giữa tầng mây. Đó không phải là thực thể, mà chỉ là một đạo hình chiếu. Nam tử mặc long bào trắng, đôi mắt nhạt nhẽo nhìn xuống nhân gian như nhìn một bầy kiến đang bò lổm ngổm.
“Kẻ nghịch mệnh, tại sao còn chưa chết?”
Giọng nói ấy trầm thấp, không chứa đựng bất kỳ cảm xúc nào, nhưng lại khiến tất cả tu sĩ trong Thiên An Thành đồng loạt hộc máu mà chết. Diệp Trần cảm thấy toàn bộ nội tạng của mình bị bóp vụn. Phàm Cốt của hắn vang lên những tiếng vỡ vụn liên hồi. Chân hắn lún sâu xuống nền gạch đá, nhưng hắn vẫn đứng thẳng.
Hắn trừng mắt nhìn cái bóng trắng trên bầu trời kia. Đó chính là kẻ thống trị tối cao, là kẻ đã thiết lập nên luật chơi tàn độc này – Đế Thích Thiên.
“Ta còn chưa dẫm nát mặt ngươi, làm sao ta chết được!” Diệp Trần gằn từng chữ, máu theo khóe miệng tuôn ra như suối.
“Vô tri.”
Cái bóng trắng khẽ vung tay. Không gian giữa tầng trời thứ hai và thứ chín bị xé rách. Một cây Huyết Mâu khổng lồ từ vết rách không gian đâm ra, mang theo ý chí tận diệt của Thiên Đạo nhắm thẳng vào đỉnh đầu Diệp Trần.
Đây không phải là một chiêu thức bình thường. Đây là hình phạt của Trời.
Cây Huyết Mâu đi đến đâu, không gian nơi đó vỡ nát đến đó. Toàn bộ Thiên An Thành run rẩy, mặt đất nứt toác tạo thành những vực sâu vạn trượng.
“Nhóc con, đây là đòn toàn lực của Quy Tắc hình chiếu! Chạy mau!” Lão Quy thảng thốt kêu lên. “Ngươi chưa đạt tới cảnh giới đó, chạm vào là hồn phi phách tán!”
Diệp Trần nhìn cây Huyết Mâu đang lao đến, trong đầu hắn bỗng nhiên hiện lại hình ảnh người phụ nữ và đứa trẻ ban nãy. Hắn nghĩ về cái danh “Phàm Cốt” mà người đời vẫn khinh bỉ.
Trời muốn diệt phàm nhân? Vậy hắn sẽ chính là cái “Phàm” đứng ra chặn lại cái “Trời” ấy.
“Nghịch Thiên Hóa Long Quyết – Vạn Cổ Duy Ngã!”
Diệp Trần rống lên một tiếng xé lòng. Toàn bộ 206 mẩu xương trong cơ thể hắn đồng loạt vỡ nát hoàn toàn. Đau đớn này vượt qua mọi giới hạn mà một sinh vật có thể chịu đựng. Nhưng ngay trong khoảnh khắc tan biến đó, Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu phát nổ một luồng hắc khí vô biên.
Hắc khí thấm vào tủy xương, tạo ra một bộ xương mới có màu sắc đen sẫm và chứa đựng những phù văn cổ xưa mà ngay cả Đế Thích Thiên cũng chưa từng thấy qua.
Diệp Trần vứt bỏ kiếm. Hắn vươn hai tay ra, trần trụi đối đầu với Huyết Mâu của Thiên Đạo.
*Uỳnh!!!*
Một tiếng nổ chấn động cả ba tầng trời dưới. Sóng xung kích quét sạch mọi tòa nhà trong bán kính trăm dặm của Thiên An Thành. Bụi mù mịt trời, lửa tím tàn lụi, chỉ còn lại một màu máu đỏ quạch.
Khi khói bụi tan đi, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt mọi người còn sống sót.
Diệp Trần đang đứng ở tâm hố tử thần. Hai tay hắn đã gãy gập, lộ ra những đoạn xương đen kịt đầy gai góc, nhưng chính đôi tay ấy đang kẹp chặt lấy đầu cây Huyết Mâu của Thiên Đạo. Bàn chân hắn lún sâu dưới lòng đất, toàn bộ vùng da thịt trên cơ thể hắn đã nổ tung, để lộ ra một bộ xương hắc kim tỏa ra khí tức hung sát thái cổ.
Cây Huyết Mâu rên rỉ, quy tắc Thiên Đạo bị sức mạnh từ bộ xương đen của Diệp Trần làm cho sứt mẻ.
Trên bầu trời, hình chiếu của Đế Thích Thiên lần đầu tiên khựng lại. Đôi mắt lạnh lẽo kia lộ ra một tia kinh nghi. “Nguyên Thủy Thánh Thể? Không đúng… đây là cái thứ quái thai gì?”
“Đế Thích Thiên…” Giọng nói của Diệp Trần lúc này không còn giống giọng người, nó trầm đục như tiếng vọng từ vực thẳm. “Đây mới chỉ là khởi đầu.”
Hắn đột ngột thu lực, rồi bất thần dậm mạnh chân trái xuống mặt đất.
**Nhất Bộ Đạp Phá!**
Không phải là bộ pháp di chuyển bình thường, mà là bước chân đầu tiên của vị Thần Ma muốn phá bỏ xiềng xích của chín tầng trời.
Một tiếng *xoảng* vang lên như tiếng gương vỡ. Toàn bộ màn đêm bao phủ Thiên An Thành bị bước chân ấy dẫm nát. Áp lực của Thiên Đạo bị đạp ngược trở lại tầng không.
*Rắc!*
Cây Huyết Mâu dưới lực đạo kinh người đó bắt đầu xuất hiện những vết rạn. Diệp Trần không dừng lại, hắn tiếp tục lê bước chân đầy máu tiến về phía trước. Mỗi một bước hắn đạp xuống, một vòng tròn đen ngòm lại lan tỏa ra, tước đoạt quyền kiểm soát không gian từ tay Thiên Đạo.
Lăng Tuyết Y đứng từ xa, chứng kiến cảnh tượng này mà tim như ngừng đập. Nàng thấy một con người bằng xương bằng thịt, một kẻ mà ai cũng gọi là “Phàm Cốt”, đang dùng chính sự đau đớn cùng cực để đổi lấy sức mạnh, dùng chính mạng sống mỏng manh để thách thức đấng tối cao.
Diệp Trần ngẩng đầu, bộ xương đen trên mặt hắn lộ ra một nụ cười đầy tàn nhẫn.
“Hôm nay, Thiên An Thành không thể chết hết được. Vì Diệp Trần ta… còn chưa cho phép!”
Hắn dùng hết sức bình sinh, hai tay bẻ gãy đầu Huyết Mâu. Khí tức nghịch thiên bùng nổ, hóa thành một luồng ánh sáng đen xuyên thấu mây xanh, trực tiếp chém thẳng về phía hình chiếu của Đế Thích Thiên.
Đệ Nhị Trọng Thiên rung chuyển. Toàn bộ giới bích ngăn cách tầng 2 và tầng 3 đột nhiên nứt ra một khe hở khổng lồ.
Huyết tế… bị cưỡng ép dừng lại.
Cái bóng của Đế Thích Thiên trước khi tan biến chỉ để lại một câu nói chứa đầy sát ý: “Kiến cỏ nghịch mệnh, ta chờ ngươi ở Đệ Cửu Trọng Thiên. Xem ngươi có thể bước được bao nhiêu bước dưới gót chân trẫm.”
Khi cái bóng ấy biến mất hoàn toàn, cây Huyết Mâu tan rã thành những đốm lửa đỏ tàn lụi. Thiên An Thành trở lại trong sự tĩnh lặng chết chóc. Hơn nửa tòa thành đã biến thành gạch vụn và xác khô, nhưng nửa còn lại đã thoát khỏi lưỡi hái tử thần.
Diệp Trần đứng đó, bất động. Hơi thở hắn nặng nề, máu tươi từ những mảnh xương gãy lại bắt đầu chảy xuống, nuôi dưỡng lấy mảnh đất vừa bị tàn phá. Hắn đã thắng được hình chiếu của Thiên Đạo, nhưng cái giá phải trả là toàn bộ nhục thân gần như phế bỏ.
Tuy nhiên, trong đống tro tàn ấy, Diệp Trần thấy được sự thay đổi. Xương cốt của hắn đang run lên vì hưng phấn. Qua trận chiến này, hắn đã nếm được vị của “Quy tắc”.
Phàm Cốt đã chết.
Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt đã thực sự hoàn tất lần tái tạo đầu tiên.
Hắn nhìn lên tầng trời cao vời vợi, nơi Đế Thích Thiên đang ngự trị, lẩm bẩm trong cơn mê sảng:
“Chờ đó… ta sẽ sớm đạp nát cái lồng chim này thôi.”
Lăng Tuyết Y lao đến, đỡ lấy thân hình gầy gò của hắn ngay trước khi hắn đổ gục xuống. Trên đống đổ nát của Thiên An Thành, một chương mới của kẻ mang danh Phàm nhân vừa chính thức bắt đầu, đầy máu, nước mắt và một ý chí đủ sức làm rung chuyển cả Cửu Trọng Thiên.