Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 109: Huyết Tế Toàn Cầu**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:30:24 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 109: HUYẾT TẾ TOÀN CẦU**

Bầu trời của Trung Tam Thiên, vốn dĩ xanh thẳm với những dải vân hà uốn lượn, đột ngột bị nhuộm bởi một sắc đỏ sậm tàn khốc. Không phải màu đỏ của hoàng hôn, mà là màu đỏ của máu loãng bị đun nóng, tanh nồng và áp bách.

Tiếng gầm của Lão Quy vừa dứt, niềm vui hồi sinh chưa kịp lan tỏa thì một sự rùng mình từ sâu trong linh hồn khiến tất cả chúng sinh từ Đệ Nhất đến Đệ Lục Trọng Thiên phải quỳ rạp xuống.

Trên tầng không cao nhất, con mắt khổng lồ mang đồng tử hoàng kim không còn lạnh lùng quan sát nữa. Nó bắt đầu rỉ máu. Từng giọt huyết lệ rơi xuống không tan biến mà hóa thành những sợi tơ hồng mỏng manh, chằng chịt phủ kín cả bầu trời.

"Hành động của ngươi… đã đánh thức cơn đói của kẻ đứng đầu."

Giọng của Lão Quy không còn sự cợt nhả thường ngày, thay vào đó là một sự run rẩy kịch liệt. Thân hình khổng lồ của lão khựng lại giữa không trung, lớp vảy Thái Cực vừa mới tái tạo đã dựng đứng lên như gặp phải thiên địch nghìn năm.

Diệp Trần đứng trên lưng rùa, Nghịch Thiên Cốt trong người hắn đang phát ra những tiếng kêu *rắc rắc* dồn dập. Đó không phải là dấu hiệu của sự đổ vỡ, mà là sự cộng hưởng của phẫn nộ. Hắn nhìn thấy qua lớp sương máu, những sợi tơ hồng kia đang hạ xuống, xuyên qua các Giới Bích như thể chúng chỉ là những tấm màng mỏng.

"Lão Quy, đó là cái gì?" Diệp Trần gằn giọng, bàn tay siết chặt thành nắm đấm, máu khô trên da hắn bắt đầu nứt ra, để lộ sắc đen tuyền u uẩn của bộ xương vừa đúc lại.

"Đó là **'Vô Hình Tiên Tác'**… Công cụ thu hoạch của Đế Thích Thiên." Lão Quy ngẩng đầu, đôi mắt già nua chứa đầy sự bi thống. "Hắn vốn coi chín tầng trời là lò luyện đan, coi vạn vật chúng sinh là dược liệu. Ngươi phá vỡ quy luật, hắn nhận ra trật tự đang lung lay, nên quyết định… thu hoạch sớm."

Vừa dứt lời, một cảnh tượng hãi hùng diễn ra khắp các giới diện bên dưới.

Tại Đệ Ngũ Trọng Thiên, trong một tông môn phồn vinh, vị tông chủ vừa đạt đến cảnh giới Hợp Đạo đang ngửa mặt lên trời kinh hãi. Một sợi tơ hồng mỏng manh từ hư không hạ xuống, khẽ chạm vào đỉnh đầu ông ta. Không một tiếng động, toàn bộ nhục thân vị cường giả ấy lập tức héo rút, linh hồn rào rạt bị hút ngược lên bầu trời, biến thành một điểm sáng đỏ rực.

Không chỉ có ông ta. Hàng vạn đệ tử, hàng triệu sinh linh phàm trần ở các thành thị bên dưới đều chịu chung số phận.

Hạ Tam Thiên – vùng đất của những kẻ thấp kém nhất – lại là nơi thảm khốc nhất. Những sợi tơ hồng dày đặc như mưa rào. Phàm nhân không có tu vi để chống cự, chỉ kịp nhìn lên trời một cái đã biến thành bộ xương khô. Những người mẹ ôm con, những đôi lứa đang thề nguyện, tất cả đều tan biến thành huyết sương, hóa thành năng lượng chảy ngược về phía Đệ Cửu Trọng Thiên.

"Sư phụ! Cứu con!"
"Trời xanh không mắt! Tại sao lại đối xử với chúng ta như thế này?"

Tiếng than khóc vạn dặm tích tụ lại thành một loại oán khí nồng đậm đến mức hóa thành hắc ám. Nhưng oán khí càng đậm, Thiên Đạo càng hưng phấn.

Diệp Trần trừng mắt nhìn cảnh tượng ấy qua linh nhãn. Hắn thấy Thanh Vân Trấn – nơi hắn sinh ra – đang bốc cháy trong huyết hỏa. Hắn thấy những gương mặt quen thuộc, những người từng khinh bỉ hắn, cũng như những kẻ chưa từng làm ác, đều đang bị tước đoạt sinh mạng một cách rẻ mạt nhất.

"Chó má!" Diệp Trần rống lên một tiếng thiên băng địa liệt.

Sức mạnh từ Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt bùng nổ. Hắn không bay lên Đệ Thất Trọng Thiên nữa, mà lao ngược xuống dưới.

"Tiểu tử, ngươi điên rồi sao? Giờ là lúc phải xông lên phía trước, tìm lấy sinh cơ! Ngươi quay lại chỉ là đi tìm cái chết!" Lão Quy kinh hãi hô lên, nhưng không thể ngăn cản được cái bóng lưng kiên định ấy.

Diệp Trần như một ngôi sao băng đen tuyền xé toạc màn sương máu. Hắn dùng chính nhục thân của mình đâm sầm vào những sợi tơ hồng đang hạ xuống Đệ Tam Trọng Thiên.

*Băng! Băng! Băng!*

Mỗi khi Nghịch Thiên Cốt va chạm với Vô Hình Tiên Tác, một luồng áp lực khổng lồ lại dội ngược vào người Diệp Trần. Xương ngực hắn rạn nứt, máu tươi bắn ra tung tóe. Nhưng kỳ lạ thay, Nghịch Thiên Cốt của hắn lại tham lam hút lấy năng lượng từ chính những sợi tơ của Thiên Đạo. Xương gãy đến đâu, ánh sáng đen lại lấp đầy đến đó, cứng cáp hơn, điên cuồng hơn.

"Ngươi muốn thu hoạch linh hồn phàm nhân để nuôi dưỡng ngai vàng của mình?" Diệp Trần đứng lơ lửng giữa không trung của Đệ Tam Trọng Thiên, hai tay dang rộng, chắn trước một tòa thành trì đang đứng trước nguy cơ diệt vong.

"Ngươi hỏi qua Phàm Cốt của ta chưa?!"

Diệp Trần đấm mạnh vào hư không. *Cửu Trọng Thiên Băng* quyền thức thứ tám: **Vạn Linh Tịch Diệt!**

Một vòng xoáy đen ngòm tỏa ra từ nắm đấm của hắn, mạnh mẽ nghiền nát hàng nghìn sợi tơ hồng trong bán kính vạn dặm. Những linh hồn đang bị hút đi đột ngột được giải thoát, ngơ ngác rơi rụng xuống đất.

Nhưng hành động này của Diệp Trần chẳng khác nào khiêu khích quyền uy tuyệt đối. Trên cao, con mắt vàng của Thiên Đạo hơi chuyển động, hướng ánh nhìn về phía hắn.

Một đạo âm thanh trầm đục, cổ xưa phát ra, rung chuyển cả ý thức hải của Diệp Trần: "Kiến hôi… dám cản thiên mệnh?"

"Thiên mệnh của ngươi là giết chóc, vậy nghịch mệnh của ta là giết ngươi!" Diệp Trần nhổ ra một ngụm máu bầm, đôi mắt đỏ ngầu. "Lão Quy, hộ pháp cho ta! Ta không chỉ muốn ngăn chặn, ta muốn trả lại linh khí cho vạn dân!"

Lão Quy nghiến răng, vẻ mặt hiện lên sự quyết tâm chưa từng có. Thần thú Thái Cổ gầm vang, mang theo cả đại lục trên lưng xoay chuyển, tạo ra một trận pháp khổng lồ ngăn cản sự xâm thực của huyết vụ.

"Được! Tiểu tử, hôm nay lão phu điên cùng ngươi một chuyến! Phàm Cốt Nghịch Thiên, bước thứ nhất, khai mở!"

Diệp Trần hít sâu một hơi, toàn bộ kinh mạch của hắn bắt đầu nghịch chuyển. *Nghịch Thiên Hóa Long Quyết* không phải là hóa thành con rồng của trời, mà là hóa thành con ma long dưới địa ngục xông lên tàn phá thiên đình.

Hắn bước ra một bước.

Vốn dĩ bước chân này phải đặt lên Giới Bích của Đệ Thất Trọng Thiên, nhưng hắn lại đạp mạnh xuống không gian của Đệ Tam Trọng Thiên.

*Rắc!*

Một vết nứt không gian khổng lồ kéo dài từ Đệ Tam lên đến Đệ Cửu. Diệp Trần dùng tay không chụp lấy những sợi tơ hồng đang hút sinh mạng, gân xanh nổi lên cuồn cuộn, hắn không cắt đứt chúng, mà là **kéo ngược** lại.

Hắn đang dùng nhục thân làm cầu nối, dùng Nghịch Thiên Cốt làm lò chuyển hóa, đem toàn bộ linh khí đã bị Thiên Đạo thu hoạch… trả ngược về cho chúng sinh bên dưới!

"Hắn… hắn đang cứu chúng ta?"
Tại các tầng trời bên dưới, vô số tu sĩ bàng hoàng nhìn lên. Họ thấy một cái bóng nhỏ bé nhưng sừng sững như vạn cổ thần sơn, đang một mình gánh vác áp lực từ chín tầng trời cao.

Linh khí tràn về như thác lũ. Những người vừa chết lâm sàng đột ngột hít thở lại được. Những mảnh đất khô cằn do bị rút cạn sinh mệnh bắt đầu mọc lên mầm xanh.

Nhưng cái giá phải trả là quá lớn.

Toàn bộ lớp da của Diệp Trần đã nổ tung dưới áp lực kinh hoàng. Hắn lúc này trông không khác gì một bộ xương đen tuyền đang di động, bọc trong một làn sương máu mờ ảo. Xương cốt hắn bị bóp méo, bị nghiền ép bởi quy tắc của Thiên Đạo, nhưng mỗi một lần âm thanh *rắc rắc* vang lên, khí tức của hắn lại tăng vọt.

Đế Thích Thiên rốt cuộc không thể giữ thái độ đứng ngoài quan sát. Tại Đệ Cửu Trọng Thiên, trong một cung điện vàng son, một nam tử vận long bào trắng, dung mạo thanh nhã nhưng đôi mắt lạnh lẽo đến cực điểm, từ từ đứng dậy khỏi ngai vàng.

"Phàm Cốt đã tuyệt diệt từ thời Thái Cổ, không ngờ lại nảy mầm từ một đống rác rưởi." Hắn khẽ đưa tay chỉ xuống dưới.

Ngay lập tức, hàng ngàn sợi tơ hồng kết lại thành một cây huyết mâu khổng lồ, mang theo quy tắc của "Cái Chết", xuyên thấu không gian, nhắm thẳng tim của Diệp Trần mà lao tới.

Huyết mâu chưa đến, áp lực đã khiến toàn bộ Đệ Tam Trọng Thiên rung chuyển muốn sụp đổ.

Diệp Trần ngước mắt lên, hàm răng nhe ra đầy vẻ dữ tợn. Hắn không né tránh. Hắn biết, nếu hắn né, tòa thành phía sau sẽ biến thành tro bụi.

"Đến đi! Thiên Đạo tàn độc, hôm nay Diệp Trần ta sẽ cho ngươi thấy, Phàm Cốt một khi cứng lên, đến trời cũng phải gãy!"

Hắn nắm chặt hai tay, đem toàn bộ sức mạnh của Nghịch Thiên Cốt hội tụ vào lồng ngực. Một luồng sáng đen đậm đặc chưa từng có bùng phát, hóa thành hình ảnh một vị Thần Ma cổ đại, tay cầm búa tạ, gào thét đối đầu với huyết mâu của Thần linh.

Cuộc huyết tế toàn cầu biến thành cuộc đối đầu giữa một cá nhân nhỏ bé và quy tắc vạn vật. Diệp Trần không chỉ đang cứu người, hắn đang thực hiện lời hứa đầu tiên khi đạt được cơ duyên tại đáy vực:

Nhất bộ đạp phá Cửu Trọng Thiên.

Mà bước đi này, thấm đẫm máu của chúng sinh, và cả ý chí không bao giờ khuất phục của kẻ mang Phàm Cốt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8