Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 108: Lão Quy Tìm Lại Nhục Thân**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:29:55 | Lượt xem: 1

Gió lốc gào thét trên đỉnh Thiên Đoạn Sơn, từng luồng quy tắc không gian như những lưỡi dao vô hình chém loạn xạ, để lại trên mặt đất những vệt rãnh sâu hoắm. Đây là nơi tiếp giáp giữa Đệ Lục Trọng Thiên và Đệ Thất Trọng Thiên, được mệnh danh là “Địa ngục của kẻ tu tiên”, nơi mà ngay cả các cao thủ Hợp Đạo cảnh cũng không dám đặt chân đến nếu không có bảo khí hộ thân.

Diệp Trần đứng đó, tấm lưng rộng như ngọn núi vững chãi, mái tóc đen tung bay trong gió dữ. Toàn thân hắn tỏa ra một tầng hào quang u tối, mỗi khi có một luồng gió quy tắc chém vào người, xương cốt bên dưới lớp da thịt lại phát ra tiếng rung động trầm đục như tiếng chuông đồng.

"Lão Quy, là nơi này sao?" Diệp Trần khàn giọng hỏi, mắt nhìn đăm đăm vào vực sâu thăm thẳm trước mặt, nơi tỏa ra một luồng khí tức mục nát nhưng lại ẩn chứa sự uy nghiêm kinh người.

Trong thức hải của Diệp Trần, Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu khẽ rung động. Một bóng mờ ảo hình dáng con rùa đen kịt hiện ra, lúc này không còn vẻ cợt nhả, gian xảo như thường ngày. Đôi mắt ti hí của Lão Quy nhìn xoáy vào khoảng không trung tâm vực thẳm, trong đó chứa đựng sự uất hận, hoài niệm và cả một chút sợ hãi run rẩy.

"Đúng… chính là nó. Mùi vị của vảy ngược, hơi thở của thần tủy… Dù có trải qua vạn kiếp luân hồi, bị Thiên Đạo phong ấn nghìn năm, lão phu cũng không thể quên được nhục thân của mình bị đóng đinh tại đây!" Giọng nói Lão Quy lạc đi, có chút nghẹn ngào.

Sở Cuồng đứng bên cạnh Diệp Trần, hai tay nắm chặt thanh trọng thương lôi đình, điện quang lèo xèo chạy quanh bắp tay cuồn cuộn cơ bắp. Hắn hít một hơi sâu, cảm nhận áp lực ngàn cân đang đè nặng lên ngực: "Diệp huynh, bên dưới kia có thứ gì đó rất khủng khiếp. Ta cảm thấy như có hàng vạn linh hồn đang gào thét, chỉ chờ chúng ta bước xuống là sẽ xé xác."

"Đó là Thần Ma Oán niệm." Diệp Trần lạnh lùng đáp. "Năm xưa bọn chúng ám toán Lão Quy, dùng mười tám chiếc Đinh Chấn Thiên đóng chặt nhục thân ông ấy vào mạch linh hồn của thế giới này để rút tỉa tinh chất. Muốn lấy lại nhục thân, chúng ta phải nhổ sạch những chiếc đinh đó."

"Nhưng đó là bảo vật của Thượng Tam Thiên!" Lão Quy hét lên cảnh báo. "Mỗi chiếc đinh đều mang theo ý chí của Thiên Đạo. Nhóc con, nếu ngươi rút chúng ra, ngươi chính là trực tiếp khiêu khích quy tắc của cả Cửu Trọng Thiên. Ngươi… ngươi đã chuẩn bị kỹ chưa?"

Diệp Trần không nói gì, hắn chỉ lặng lẽ tiến lên một bước.

*Rắc!*

Mặt đất dưới chân hắn vỡ nát. Hắn bước thẳng vào hư không, cơ thể cứ thế rơi tự do xuống vực thẳm.

"Trời định ta là phàm, ta bước một bước nát cả trời xanh. Thiên Đạo không cho ông sống lại, ta đây liền giúp ông hồi sinh. Đi!"

Sở Cuồng gầm lên một tiếng, phóng theo như một tia chớp tím.

Càng xuống sâu, ánh sáng càng mờ nhạt, thay vào đó là một màu đỏ thẫm như máu đặc quyện. Khi chạm đến đáy vực, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt họ. Một bộ hài cốt khổng lồ như một hòn đảo nhỏ nằm phục phục trên mặt đất đen kịt. Dù chỉ còn là xương khô, nhưng những mảnh xương trắng hếu ấy vẫn toát ra uy áp khiến không gian xung quanh bị vặn xoắn.

Trên lưng bộ hài cốt vĩ đại ấy, mười tám chiếc cọc sắt khổng lồ đen xì, dài tới hàng chục trượng, khắc đầy những phù văn vàng kim lấp lánh đang cắm sâu vào tủy xương. Mỗi chiếc cọc đều nối với một sợi xích vô hình hướng thẳng lên bầu trời xanh thẳm.

"Nhục thân của ta…" Lão Quy từ trong Nghịch Mệnh Châu bay ra, hóa thành một đạo u quang bay quanh bộ xương khổng lồ. Hắn run rẩy chạm vào một mảnh xương vụn, tiếng khóc khan vang lên giữa màn đêm tĩnh lặng.

"Ai… kẻ nào dám xâm phạm cấm địa Thiên Đạo?"

Một giọng nói âm u từ bốn phương tám hướng truyền tới. Từ trong những đám mây máu, hàng ngàn bóng ma khoác giáp đen, tay cầm trường kích hiện ra. Đây là "Thiên Đạo Chấp Pháp Giả" phiên bản oán linh, những kẻ thủ hộ sự trừng phạt này.

"Cút!"

Diệp Trần quát lớn, tiếng vang như sấm sét nổ tung giữa tầng không. Hắn không dùng kiếm, cũng chẳng dùng pháp thuật. Hắn vận chuyển *Nghịch Thiên Hóa Long Quyết*, nhục thân vốn dĩ đã cường hãn sau vô số lần "tự hủy tái tạo" nay bỗng chốc phát ra những tiếng *răng rắc* khô khốc.

Xương cốt của hắn bắt đầu biến đổi, chuyển sang một màu đen huyền ảo, lấp lánh như kim cương đen. Đây là biểu hiện của Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt đã đạt đến cảnh giới đại thành ở tầng trời thứ sáu.

Hắn lao vào đám oán linh như một đầu hung thú xổng chuồng. Một quyền tung ra, không gian trực tiếp bị nén thành một điểm rồi nổ tung. Từng mảng oán linh tan tành mây khói, không có lấy một cơ hội chống trả.

Sở Cuồng ở phía sau cũng không kém cạnh, trọng thương lôi đình múa may như rồng bay phượng múa, ngăn chặn mọi đòn tấn công lén lút từ phía sau cho Diệp Trần.

"Lão Quy, nhập vào xương chính, ta sẽ nhổ chiếc đinh đầu tiên!" Diệp Trần thét lớn, bước chân đạp mạnh xuống mặt đất, cơ thể vọt thẳng lên chiếc cọc sắt đầu tiên.

Hắn dùng hai tay ôm lấy chiếc đinh Chấn Thiên khổng lồ. Ngay lập tức, một luồng lôi đình vàng kim cực mạnh từ chiếc đinh dội thẳng vào người Diệp Trần.

"A!!!" Diệp Trần gầm thét đau đớn. Da thịt trên hai tay hắn lập tức cháy đen, nứt toác, để lộ ra khung xương đen nhánh bên dưới. Sức mạnh của Thiên Đạo đang muốn nghiền nát kẻ phàm phu tục tử này.

"Chủ nhân, dừng lại! Ngươi sẽ bị phản phệ mà chết đấy!" Lão Quy kinh hãi kêu lên.

"Câm mồm!" Ánh mắt Diệp Trần đỏ quạch vì máu. "Ta nói rồi… mạng của ta, chỉ có ta mới được quyết định! Nghịch Thiên Cốt, nuốt cho ta!"

Một cảnh tượng điên cuồng diễn ra. Thay vì bị lôi đình đánh nát, những khúc xương đen của Diệp Trần bắt đầu tham lam hấp thụ năng lượng vàng kim ấy. Hắn dùng sự đau đớn tột cùng để tôi luyện xương cốt. Cứ mỗi một phân xương bị nứt ra, Nghịch Thiên Cốt lại sinh trưởng mạnh mẽ hơn, hút lấy uy lực của Thiên Đạo để làm chất dinh dưỡng.

*Răng rắc! Răng rắc!*

Xương cốt toàn thân Diệp Trần như vỡ ra rồi lành lại hàng nghìn lần chỉ trong một nhịp thở. Cuối cùng, với một sức mạnh không tưởng, hắn vận lực vào đôi vai, gân xanh nổi lên như những con rắn nhỏ.

"LÊN CHO TA!"

*ẦM!*

Chiếc đinh Chấn Thiên đầu tiên bị rút khỏi nhục thân Lão Quy. Một tiếng rồng ngâm từ sâu trong lòng đất vang lên, như thể sự kìm kẹp của thế giới vừa nới lỏng một phần.

"Đến chiếc thứ hai!"

Diệp Trần không dừng lại, mặc cho máu chảy đầm đìa khắp người, hắn tiếp tục lao đến chiếc tiếp theo. Chiếc thứ hai, chiếc thứ ba… rồi đến chiếc thứ mười. Càng về sau, sự phản phệ của Thiên Đạo càng kinh khủng. Những đạo lôi kiếp từ trên đỉnh Cửu Trọng Thiên bắt đầu giáng xuống như muốn tiêu diệt kẻ nghịch thiên này.

Sở Cuồng toàn thân đầy máu, gồng mình che chắn những đạo lôi kiếp nhỏ hơn: "Diệp huynh! Nhanh lên! Ta sắp không chịu nổi rồi!"

Lúc này, Diệp Trần đã đứng trước chiếc đinh thứ mười tám – chiếc đinh lớn nhất, đóng ngay vào đầu lâu của bộ xương Thần Quy. Hắn lúc này trông không còn giống người, lớp da bên ngoài gần như bị thiêu rụi, để lộ ra một bộ xương đen hoàn mỹ phát sáng rực rỡ, bao phủ bởi một tầng màng máu đỏ rực.

"Trần nhi… đủ rồi… đừng cố nữa…" Linh hồn Lão Quy bắt đầu hòa nhập vào hài cốt, cảm nhận được nỗi đau của Diệp Trần, lão rưng rưng nước mắt.

Diệp Trần nhếch miệng cười, để lộ hàm răng trắng dã giữa khuôn mặt ám khói: "Lão già… năm xưa ông cứu mạng ta dưới vực sâu Vạn Trượng Nhai… hôm nay… ta trả lại cho ông một kiếp hào hùng!"

Hắn dồn hết sức mạnh vào bước chân. Đây chính là khoảnh khắc của "Đạp Thiên Cảnh".

"Nhất Bộ Đạp Phá — Thiên Hạ Vô Thần!"

Bước chân hắn nện xuống đỉnh chiếc đinh thứ mười tám. Không gian quanh vực thẳm bỗng nhiên lặng ngắt như tờ, rồi sau đó là một vụ nổ mang tính hủy diệt.

Chiếc đinh cuối cùng vỡ vụn thành trăm mảnh.

Ngay khoảnh khắc đó, nhục thân khổng lồ của Thần Quy phát ra ánh sáng vạn trượng. Khí tức của một vị Thần thú thời Thái Cổ thức tỉnh, khiến cho mây máu trên bầu trời bị quét sạch, để lộ ra những tầng trời xa xôi.

Linh hồn Lão Quy điên cuồng hét lên, dung nhập hoàn toàn vào bộ xương. Những miếng thịt, lớp vảy bắt đầu mọc lại với tốc độ chóng mặt nhờ vào tinh huyết mà Diệp Trần đã tích góp từ Vô Tận Thú Uyên đổ vào trước đó.

*GÀOOO!*

Tiếng gầm chấn động cả sáu tầng trời bên dưới. Một con rùa khổng lồ, lưng mang đồ án Thái Cực, bốn chân như bốn cột chống trời, từ từ đứng dậy khỏi vực thẳm.

Lão Quy đã trở lại!

Nhưng lúc này, trên bầu trời, một con mắt vàng khổng lồ bắt đầu mở ra. Thiên Đạo đã thực sự phẫn nộ. Một đạo lôi đình dày tới trăm trượng, mang theo hủy diệt ý chí nhắm thẳng đỉnh đầu Diệp Trần mà giáng xuống.

Diệp Trần đứng giữa đống đổ nát, xương cốt đen nhánh của hắn khẽ rung rinh. Hắn ngẩng đầu nhìn con mắt Thiên Đạo, không có một chút sợ hãi, chỉ có chiến ý vô tận.

"Lão phu vừa mới hồi sinh, kẻ nào dám đụng đến tiểu tử của ta?"

Lão Quy, lúc này đã là nhục thân Thần thú hoàn chỉnh, hất cái đầu khổng lồ lên, phun ra một ngọn lửa đen ngòm che chắn cho Diệp Trần. Đạo lôi đình đánh vào lưng rùa chỉ tạo ra những tiếng nổ chói tai mà không hề suy suyển.

Lão Quy cúi xuống nhìn Diệp Trần, giọng nói vang vọng như chuông đồng: "Tiểu tử, ngươi làm tốt lắm. Giờ thì… để lão phu đưa ngươi giết lên Đệ Thất Trọng Thiên!"

Diệp Trần khẽ gật đầu, hắn nhảy lên lưng Lão Quy, máu trên người hắn bắt đầu khô lại, tạo thành một lớp giáp máu khô cứng bao bọc lấy bộ Nghịch Thiên Cốt. Hắn nhìn về hướng Thượng Tam Thiên, ánh mắt xuyên thấu qua vạn dặm mây mù.

"Mộ Dung Thần, Tiên Tử Linh Nhi… và cả lũ ngụy thần trên kia. Ta, Diệp Trần, đã tới."

Trong nháy mắt, Thần Quy Thái Cổ đạp mây mà lên, xông thẳng qua giới bích giữa Đệ Lục và Đệ Thất Trọng Thiên. Một trang sử mới của kẻ mang Phàm Cốt bắt đầu lật mở từ giây phút này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8