Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 107: Tìm Kiếm Cấm Khu Thái Cổ**
**CHƯƠNG 107: TÌM KIẾM CẤM KHU THÁI CỔ**
Gió tuyết gào thét như vạn con dã thú đang đói khát, điên cuồng vỗ vào màn chắn linh lực của chiếc lâu thuyền. Càng tiến về hướng Bắc của Đệ Tam Trọng Thiên, không gian càng trở nên vặn vẹo, những bông tuyết không còn mang sắc trắng tinh khôi mà nhuốm một màu xanh thẫm u uất, mỗi phiến tuyết rơi xuống boong tàu đều nặng trềnh trệch như những mảnh chì.
Diệp Trần đứng ở mũi thuyền, mái tóc đen tung bay trong gió lạnh, đôi mắt hắn sâu thẳm như đầm nước cổ, nhìn chằm chằm vào những rặng núi băng nhấp nhô phía xa. Sau trận chiến trấn áp đám thiên tài tại Băng Vụ Quan, sát khí trên người hắn chẳng những không tiêu tán mà trái lại càng thêm cô đọng, tựa như một thanh tuyệt thế hung kiếm đang được mài giũa trong bão tố.
"Tiểu tử, ngươi thật sự muốn rẽ vào chỗ đó?"
Thanh âm khàn đặc, có chút lười biếng của Lão Quy vang lên trong thức hải của Diệp Trần. Một tia sáng rực rỡ từ Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu lóe ra, hình chiếu của một con rùa đen nhỏ xíu, trên lưng lốm đốm những văn tự vàng kim hiện lên, ngáp dài một cái rồi nhảy lên vai hắn.
Diệp Trần không quay đầu lại, nhàn nhạt đáp: "Thời gian không còn nhiều. Ba ngày nữa là đại lễ thành hôn tại Băng Tuyết Tiên Cung. Với thực lực Phàm Cốt Cảnh viên mãn hiện tại, ta có thể giết vào đó, nhưng muốn mang Tuyết Y đi trước sự ngăn cản của lũ lão quái Hóa Thần và Thiên Đạo Chấp Pháp Giả… vẫn là chưa đủ."
Hắn siết chặt nắm đấm, khớp xương rền vang như tiếng sấm nổ đục ngửa dưới da thịt: "Ta cần một lực lượng mang tính áp chế tuyệt đối. Ngươi nói đi, Vô Tận Thú Uyên kia thực sự có thứ ta cần sao?"
Lão Quy nghe vậy, vẻ mặt chợt trở nên nghiêm túc hiếm thấy. Nó nhìn về phía ranh giới giữa trời và đất, nơi một dải sương mù đỏ sậm đang dần hiện ra che khuất cả tầm nhìn.
"Vô Tận Thú Uyên… đó không phải là một địa danh đơn giản." Lão Quy trầm giọng, thanh âm nhuốm màu tang thương của thời gian. "Vào thời đại Thái Cổ, khi Thiên Đạo hiện tại còn chưa sinh ra, đó là chiến trường của những vị Chân Thần và Thần Thú khởi nguyên. Long tộc, Phượng tộc, Kỳ Lân… hàng vạn linh vật mạnh nhất đã ngã xuống ở đó trong trận chiến bảo vệ Nguyên Thủy Thánh Thể. Sau khi thất bại, Thiên Đạo đã phong ấn nơi này, biến nó thành một 'Cấm Khu' để táng diệt tất cả tàn hồn của kẻ địch. Trong đó không chỉ có khí tức của Thần Thú, mà còn có vô số oán niệm và quy tắc vặn vẹo. Ngươi mang Phàm Cốt bước vào, chẳng khác nào ném một miếng thịt mỡ vào hang cọp."
"Thịt mỡ?" Diệp Trần nhếch môi cười lạnh, một nụ cười ngạo nghễ đến cực đoan. "Bọn chúng coi ta là thịt mỡ, nhưng ta coi xương cốt của chúng là đan dược. Ngươi từng nói, Nghịch Thiên Cốt của ta muốn thực sự lột xác, phải kinh qua 'Hoán Huyết'. Không có máu của những kẻ từng đứng đầu vạn tộc, làm sao có thể rèn đúc ra huyết mạch nghịch thiên?"
Lúc này, từ phía sau boong tàu, một thân hình cao lớn như ngọn tháp lừng lững bước tới. Sở Cuồng vác trên vai một cây trọng thương đen kịt, mỗi bước đi đều khiến mặt gỗ của lâu thuyền run rẩy. Gã lau đi vệt máu khô trên khóe miệng, hưng phấn nói:
"Diệp huynh! Nghe Lão Quy nói trong đó có nhiều thi hài cổ đại lắm phải không? Thân xác này của ta đã mấy ngày không được nếm trải cảm giác bị nghiền ép rồi, ta cảm thấy chỉ cần thêm một chút kích thích nữa, 'Thần Ma Luyện Thể' của ta sẽ đột phá tầng thứ tư!"
Diệp Trần nhìn người huynh đệ vào sinh ra tử của mình, trong lòng dâng lên một luồng ấm áp, nhưng ngay lập tức bị thay thế bởi sự kiên định: "Sở huynh, lần này khác với trước đây. Cấm khu này vốn là tử địa, ta có Nghịch Mệnh Châu hộ thân mới dám mạo hiểm, huynh…"
"Diệp Trần!" Sở Cuồng trừng mắt, tiếng quát vang dội như sấm đánh ngang tai. "Ngươi coi Sở Cuồng ta là hạng người hèn nhát sao? Ngươi đi đạp nát Thiên Đạo, ta không có bản sự lớn như ngươi, nhưng ta chí ít cũng phải giúp ngươi quét sạch lũ tôm tép xung quanh. Đường đi của huynh đệ, làm gì có chuyện người ở lại người đi!"
Diệp Trần im lặng một thoáng, rồi bất chợt bật cười lớn. Tiếng cười sảng khoái vang vọng giữa bầu trời tuyết trắng, át cả tiếng gió gào.
"Được! Vậy hôm nay hai huynh đệ chúng ta sẽ đại náo Vô Tận Thú Uyên!"
Diệp Trần quay sang phía sau, nhìn đám thiên tài tông môn đang co rúm ở một góc boong thuyền. Đám người này sau khi bị hắn một tát khuất phục, giờ đây chỉ còn biết run rẩy trước uy áp tỏa ra từ hắn. Liễu Thương, gã lão giả kiêu ngạo của Băng Vụ Quan, giờ đây mặt mũi trắng bệch, lắp bắp:
"Ngươi… ngươi điên rồi! Vô Tận Thú Uyên là nơi 'Vào thì dễ, ra thì khó', ngay cả cường giả Hợp Đạo cảnh của Tiên Giới xuống đây cũng không dám đặt chân vào tâm điểm… Diệp Trần, ngươi muốn tự sát thì đừng kéo theo chúng ta!"
Ánh mắt Diệp Trần lạnh lùng quét qua, một luồng sát cơ thực chất khiến Liễu Thương nghẹn lời, ngã quỵ xuống đất.
"Ta không cần các ngươi đi cùng." Diệp Trần phẩy tay, lâu thuyền đột ngột hạ thấp cao độ, lướt sát qua những đỉnh núi đá lởm chởm. "Các ngươi chỉ việc ở lại đây canh giữ chiến thuyền. Nếu trong vòng hai ngày ta không ra ngoài, các ngươi cứ tự do chạy trốn. Nhưng nếu ta trở lại mà thấy thuyền không còn ở đây…"
Hắn không nói tiếp, nhưng luồng kình lực bạo liệt vỗ ra khiến mặt băng dưới chân nứt toác một đường dài hàng vạn trượng. Đám thiên tài sợ đến mức không dám thở mạnh, chỉ biết liên tục dập đầu.
Lâu thuyền dừng lại trước một vách đá đen kịt, cao chọc trời. Phía trước mặt là một vực thẳm sâu hun hút, từ đó bốc lên những dải sương mù màu huyết dụ đặc quánh, mùi máu tanh nồng cùng một loại uy áp viễn cổ tràn ra khiến cho tất cả linh khí trong không gian xung quanh dường như bị đóng băng hoàn toàn.
Ở rìa vực thẳm, có thể lờ mờ thấy được những mảnh xương trắng khổng lồ, mỗi mảnh đều to như một tòa lâu đài, cắm ngổn ngang giữa đất đá. Đó là tàn tích của những con cự thú thời Thái Cổ, dù đã chết hàng vạn năm nhưng bộ xương vẫn tỏa ra thứ ánh sáng u lãnh, uy hiếp chúng sinh.
"Tới rồi." Lão Quy thu lại dáng vẻ cợt nhả, nó đứng trên đỉnh đầu Diệp Trần, đôi mắt nhỏ phát ra hào quang rực rỡ, thi triển bí thuật để nhìn xuyên thấu lớp sương mù đỏ.
"Tiểu tử, cẩn thận. Bên trong có 'Hư Không Thú Tội', đó là những oán linh được tạo thành từ tinh huyết và tàn hồn thần thú. Bọn chúng không có trí tuệ, chỉ có bản năng xé nát bất cứ sinh linh nào xâm nhập. Nhớ lấy, đừng dùng linh khí để chống lại chúng, quy luật ở đây nghịch đảo hoàn toàn với ngoại giới. Ngươi dùng linh khí càng mạnh, bọn chúng bị thu hút càng nhiều. Hãy dùng thứ duy nhất bọn chúng sợ hãi: Phàm Cốt và sức mạnh nhục thân thuần túy."
Diệp Trần gật đầu, hắn nhảy xuống từ lâu thuyền, chân chạm đất tạo nên một chấn động nhỏ. Sở Cuồng theo sát phía sau, cây trọng thương trong tay bắt đầu run lên bần bật vì phấn khích.
Vừa bước vào làn sương mù đỏ, một áp lực khủng khiếp ngay lập tức đè nặng lên vai hai người. Cảm giác như có hàng vạn tòa đại sơn từ trên cao ép xuống, muốn ép nát xương cốt của họ thành cám. Linh khí trong kinh mạch Diệp Trần vốn đang lưu chuyển trơn tru, nay đột ngột trở nên đình trệ, giống như bùn đặc khó lòng vận hành.
*Rắc!*
Tiếng xương kêu lên khô khốc. Diệp Trần không những không kinh sợ mà còn hít sâu một hơi. Phàm Cốt của hắn bắt đầu phát ra những tia sáng đen nhánh, những mảnh xương từng bị Mộ Dung Thần đánh gãy trước đây nay càng thêm kiên cố, đang tự động điều chỉnh để thích nghi với áp lực kinh người này.
"Áp lực hay lắm!" Diệp Trần thét lên một tiếng nhỏ, bước chân đạp mạnh.
*Oanh!*
Mặt đất rung chuyển, hắn như một con báo săn lao thẳng vào lòng sương mù đỏ sậm. Sở Cuồng gầm lên một tiếng như dã thú, thân hình cao lớn xé toạc sương mù đuổi theo.
Càng đi sâu, không gian càng tối tăm. Đột nhiên, từ trong bóng tối, một đôi mắt đỏ ngầu to như cái thớt xuất hiện, theo sau đó là một cái vòi khổng lồ quấn đầy vảy ngược quất tới. Luồng gió từ cái vòi mang theo sức mạnh nghìn vạn cân, đủ sức nghiền nát một cao thủ Kim Đan kỳ trong nháy mắt.
"Đến đúng lúc lắm!"
Diệp Trần không tránh không né, hắn nắm chặt nắm đấm, Nghịch Thiên Cốt tỏa ra khí tức băng lãnh tuyệt đối. Hắn không dùng đến nửa phần linh khí, chỉ dùng sức mạnh nhục thân thuần túy dồn vào một quyền.
"Cửu Trọng Thiên Băng — Đệ Nhất Trọng!"
*Ầm!*
Nắm đấm nhỏ bé va chạm với cái vòi khổng lồ. Một tiếng nổ vang dội chấn động cả thú uyên. Cái vòi của oán linh Thú Tội kia vậy mà nổ tung thành một làn khói đỏ, tiếng gào thét thê lương vang lên khắp thung lũng.
Tuy nhiên, tay của Diệp Trần cũng rung lên dữ dội, một vài tia máu rỉ ra từ kẽ tay. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng hoang dã, hung bạo từ oán linh kia đang điên cuồng tràn vào cánh tay, muốn phá hủy tủy xương của mình.
"Thái Cổ Nghịch Thiên Quyết, chuyển hóa cho ta!"
Diệp Trần quát lạnh, tủy xương bên trong Nghịch Thiên Cốt đột ngột sôi trào như nước nóng, luồng năng lượng hung bạo kia vừa tiến vào liền bị hấp thu hoàn toàn, biến thành chất dinh dưỡng cho những mảnh xương đen. Một cảm giác tê dại nhưng tràn đầy sức mạnh lan tỏa khắp cơ thể.
"Lão Quy, ngươi thấy chưa? Bọn chúng là kẻ thù của Thiên Đạo, mà Nghịch Thiên Cốt của ta cũng là thứ Thiên Đạo không dung thứ. Chúng ta… vốn dĩ cùng một gốc!"
Lão Quy kinh hãi: "Ngươi điên rồi! Ngươi đang hấp thu oán niệm Thái Cổ? Nếu tâm trí ngươi không vững, ngươi sẽ biến thành một con quái vật chỉ biết giết chóc!"
Diệp Trần mắt đỏ quạch, một bước đạp lên một khúc xương rồng khô héo, sát khí trên người bùng phát còn kinh hồn hơn cả đám oán linh xung quanh.
"Nếu không hóa ma, làm sao diệt thần? Nếu không hóa quái vật, làm sao đạp nát Cửu Trọng Thiên này? Đi tiếp! Ta cảm nhận được, tinh huyết của viễn cổ Thần Thú… đang ở ngay dưới vực sâu kia!"
Hai bóng người, một đen một tráng, như hai vệt sao chổi lao đi trong vùng tử địa đen tối nhất của Đệ Tam Trọng Thiên. Họ không hề hay biết rằng, ở trung tâm của Vô Tận Thú Uyên, một đôi mắt vàng kim đã nhắm lại từ hàng triệu năm trước, nay đang khẽ rung động…
Một huyền thoại được rèn đúc bằng máu và xương cốt Thần Thú, chính thức bắt đầu lột xác từ đây._