Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 106: Tát Mặt Tiên Nhân**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:28:47 | Lượt xem: 1

Trên boong lâu thuyền lộng lẫy đang lướt đi giữa tầng mây, không khí đông cứng lại như một khối băng nghìn năm.

Hàng chục "thiên tài" của các đại thế giới Trung Tam Thiên, những kẻ vốn dĩ luôn ngẩng cao đầu tự xưng là tiên nhân, lúc này đây lại giống như một bầy gà bị nhúng nước, run rẩy nép vào nhau. Ánh mắt bọn họ nhìn về phía thanh niên áo vải đang đứng giữa mạn thuyền không còn sự khinh miệt hay chế giễu thường nhật, mà chỉ còn lại một nỗi kinh hoàng tột độ.

Diệp Trần chậm rãi dốc ngược chén ngọc, dòng rượu tiên thơm nồng đổ xuống sàn gỗ tinh xảo, bắn tung tóe lên đôi ủng của Triệu Vân Thiên đang nằm sõng soài.

"Vị rượu này nhạt quá."

Giọng nói của hắn không cao, nhưng lại vang vọng trong tai mỗi người như tiếng sấm nổ. Diệp Trần đá văng mảnh vỡ của thanh bảo kiếm vừa bị mình bóp nát, đôi mắt sắc lạnh quét qua một vòng:

"Nãy giờ ai nói ta là kiến hôi? Ai nói muốn ta quỳ xuống dập đầu?"

Không một ai dám đáp lời. Ngay cả hơi thở của bọn họ cũng trở nên dồn dập, sợ rằng một cử động nhỏ cũng sẽ thu hút sự chú ý của con quái vật trong lốt người này. Triệu Vân Thiên mặt cắt không còn giọt máu, hàm răng va vào nhau lập bập, muốn bò dậy nhưng lại cảm thấy toàn thân rã rời như bị một ngọn núi đè nặng lên ngực.

Đúng lúc này, từ trong khoang lâu thuyền xa hoa nhất, một luồng uy áp đột ngột bùng phát. Một đạo hào quang màu xanh nhạt lướt ra, biến thành một lão giả râu tóc bạc trắng, mặc trường bào mang phù văn cổ xưa.

Sự xuất hiện của lão giả này khiến đám thiên tài như tìm được cọng rơm cứu mạng, đồng thanh hô lên:

"Liễu Chấp sự! Cứu mạng!"

Liễu Thương – Chấp sự của Thanh Vân Tông, một vị cao thủ đã bước chân vào Nguyên Anh cảnh viên mãn từ lâu, ánh mắt âm trầm nhìn về phía Triệu Vân Thiên đang chật vật, rồi lại dời sang Diệp Trần. Lão nhíu mày, giọng nói mang theo sự uy nghiêm của kẻ bề trên:

"Gã điên cuồng này từ đâu tới? Dám làm loạn trên lâu thuyền của bát đại gia tộc, chẳng lẽ tưởng Trung Tam Thiên không có người hay sao?"

Diệp Trần không nói gì, chỉ đứng yên đó, bàn tay hơi nắm lại. Trong thức hải, giọng nói khàn khàn và có chút gian xảo của Lão Quy vang lên:

"Tiểu tử, tên lão già này có chút hỏa hầu đấy. Tu vi hắn hơn xa đám nhóc tì kia, linh khí trong người đã bắt đầu có xu thế hóa thần. Có cần lão tổ ta ra tay giúp một chút không? Đổi lại cho ta một con đùi hươu rừng nhé?"

"Không cần." Diệp Trần đáp lại bằng thần thức, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Liễu Thương. "Thứ rác rưởi này, dùng nhục thân của ta là đủ."

Liễu Thương thấy Diệp Trần phớt lờ mình, cơn giận trong lòng bùng lên. Lão phất tay một cái, một thanh trường kiếm lấp lánh linh quang từ sau lưng bay ra, lơ lửng giữa hư không.

"Kẻ cuồng vọng! Ngươi tu luyện thân xác đến trình độ này đúng là hiếm thấy, có lẽ là nhặt được mảnh tàn chương của Thần Ma Luyện Thể từ thượng cổ. Nhưng ngươi nên nhớ, phàm phu tục tử dù có rèn luyện cơ bắp đến mức nào, cũng mãi mãi không thể thoát khỏi cái danh Phàm Cốt. Trước mặt sức mạnh chân chính của Thiên Đạo linh khí, ngươi chỉ là một kẻ cứng đầu hơn một chút mà thôi!"

"Thiên Đạo?" Diệp Trần đột ngột cười dài, tiếng cười mang theo sự bi phẫn và ngạo khí. "Loại Thiên Đạo nuôi nhốt chúng sinh như súc vật, coi linh hồn vạn vật làm dược liệu để trường sinh… loại Thiên Đạo đó, sớm muộn gì cũng bị Diệp Trần ta bước chân dẫm nát!"

"Lão già, im miệng lại và xuống đây lãnh cái chết!"

Liễu Thương giận quá hóa cười: "Được! Để ta cho ngươi biết, thế nào là khoảng cách giữa người và Tiên!"

Lão chắp hai tay trước ngực, kết ấn liên tục. Thanh trường kiếm xanh nhạt đột ngột hóa thành chín đạo kiếm quang, tạo thành một vòng tròn rực rỡ lao thẳng về phía Diệp Trần.

"Thanh Vân Kiếm Trận — Cửu Diệp Sát!"

Chín đạo kiếm quang mang theo khí thế xẻ dọc không gian, tạo ra những vệt rách li ti trong hư không. Đám thiên tài đứng quanh lâu thuyền vừa kinh hãi vừa đắc chí. Đây là chiêu bài nổi danh của Liễu Chấp sự, một khi kiếm trận thành hình, cho dù là cao thủ cùng cấp cũng phải táng mạng.

Thế nhưng, Diệp Trần vẫn không tránh. Hắn đứng sừng sững giữa mũi thuyền, lồng ngực hơi phồng lên, hô hấp nhịp nhàng một cách lạ thường.

*Rắc! rắc! rắc!*

Trong cơ thể hắn, 206 mảnh xương vốn dĩ đã đen nhánh như mặc ngọc bắt đầu phát ra những âm thanh khô khốc. Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt lúc này đang rung động kịch liệt, nó không hề sợ hãi trước kiếm khí kia, trái lại, nó đang thèm khát sự va chạm.

Chiến đấu, đối với Diệp Trần, là phương thức tu luyện nhanh nhất.

*Oanh!*

Kiếm trận ập xuống, bao trùm lấy thân hình nhỏ bé của Diệp Trần trong một quầng sáng xanh chói lòa. Tiếng kim loại va vào huyết nhục nghe rợn người vang lên liên hồi.

"Chết chắc rồi!" Một tên tu sĩ hét lớn. "Nhục thân mạnh đến đâu cũng không thể chống lại kiếm khí xẻ hư không!"

Liễu Thương vuốt râu, trên mặt hiện lên nét thản nhiên. Lão biết rõ uy lực của chiêu này, dưới Hóa Thần cảnh không ai có thể sống sót.

Tuy nhiên, nụ cười của lão chưa kịp duy trì được ba nhịp thở đã bỗng chốc cứng đờ.

Giữa luồng kiếm khí hỗn loạn, một bóng đen dần lộ diện. Quần áo của Diệp Trần đã bị kiếm khí xé nát, để lộ cơ bắp cuồn cuộn với những đường vân cổ xưa uốn lượn dưới lớp da. Trên người hắn có hàng chục vết cắt dài, máu đỏ tươi thấm ra, nhưng chỉ trong chớp mắt, vết thương lại khép miệng, thịt non mọc ra với tốc độ kinh người.

Bản chất của Nghịch Thiên Cốt là tái tạo. Kẻ thù đánh hắn một nhát, xương cốt hắn cứng thêm một phân. Kẻ thù dùng sức mạnh phá hủy hắn, hắn liền dùng chính sức mạnh đó để trui rèn mình.

"Chỉ có bấy nhiêu?" Diệp Trần ngước đầu lên, mái tóc đen dài bay múa trong cuồng phong. "Đến lượt ta."

Hắn nhấc chân.

*Rầm!*

Chỉ một bước chân dẫm xuống, toàn bộ chiếc lâu thuyền khổng lồ vốn được bảo vệ bởi hàng trăm đạo trận pháp lại chao đảo mạnh mẽ, đuôi thuyền vểnh lên như muốn lật úp.

Một đạo tàn ảnh xẹt qua không gian. Tốc độ của Diệp Trần lúc này đã vượt quá giới hạn nhãn lực của tu sĩ Nguyên Anh.

Liễu Thương thất thần, vội vàng vẫy tay thu hồi kiếm khí về phòng ngự, nhưng đã muộn. Diệp Trần đã xuất hiện ngay trước mặt lão, khuôn mặt lạnh lùng chỉ cách lão chưa đầy một gang tay.

"Tiên nhân? Các ngươi xứng sao?"

Nói đoạn, Diệp Trần vung tay lên. Không phải một chiêu thức kiếm pháp hoa mỹ, không phải quyền pháp oanh thiên, mà chỉ là một cái tát đơn giản nhất, nguyên thủy nhất.

*Chát!*

Một tiếng động vang dội như tiếng sấm nổ giữa trời quang.

Bàn tay của Diệp Trần mang theo lực lượng hàng vạn cân, đập tan hộ thể linh quang của Liễu Thương như đập vỡ một quả trứng gà. Toàn bộ hàm răng của vị Chấp sự Thượng giới này vỡ vụn, xương hàm gãy gập, cả người lão bay xoáy vòng như một con diều đứt dây, đập xuyên qua ba bức vách bằng gỗ quý trong khoang thuyền mới dừng lại được.

Toàn bộ lâu thuyền chìm vào im lặng tuyệt đối.

Một cái tát.

Một vị chấp sự Nguyên Anh viên mãn, cứ như vậy bị một gã mang "Phàm Cốt" tát bay?

Diệp Trần chậm rãi thu tay về, thần sắc vẫn không chút thay đổi. Hắn quay đầu nhìn về phía những "thiên tài" khác đang quỳ rạp dưới sàn vì sợ hãi, lãnh đạm hỏi:

"Có ai biết đi đến Tuyết Phụng Đài theo đường nào ngắn nhất không?"

Nam tử áo đỏ lúc trước vốn ngạo mạn nhất, lúc này dập đầu như tế sao, giọng run rẩy chỉ về hướng Bắc:

"Dạ… dạ bẩm đại nhân… hướng đó… bay thêm một ngày đường nữa qua cửa ải Băng Vụ là đến…"

Diệp Trần gật đầu, đi tới vị trí lái thuyền, đẩy gã thuyền phu đang run lẩy bẩy sang một bên. Hắn cầm lấy bánh lái, tống một luồng kình lực bạo liệt vào trận pháp hạt nhân của lâu thuyền.

*Hưu!*

Chiếc lâu thuyền vốn đang lững lờ trôi, đột ngột nổ phát ra một tiếng rít xé gió, biến thành một vệt sáng trắng lao thẳng về phía chân trời, bỏ lại sau lưng những đám mây tan tác.

Lão Quy trong đầu Diệp Trần cười khà khà: "Được lắm tiểu tử! Một tát đó thực sự làm lão tổ ta sướng lây. Cái đám giả tiên giả thánh này lâu nay luôn coi thường người phàm, hôm nay chắc chắn là một ngày sỉ nhục nhất đời của bọn chúng."

Diệp Trần ánh mắt thâm trầm, nhìn về hướng Bắc, nơi mà hơi lạnh đã bắt đầu lan tỏa trong không trung. Ở đó, có người phụ nữ đã vì hắn mà đóng băng linh hồn, có những kẻ đã tước đi tất cả của hắn và đang chờ đợi để cử hành một lễ cưới đẫm máu.

"Lăng Tuyết Y… chờ ta."

Hắn siết chặt bánh lái, thanh âm trầm đục vang lên giữa tầng không:

"Ba ngày. Chỉ cần ba ngày nữa, Diệp Trần ta sẽ cho cả Cửu Trọng Thiên biết… Phàm Cốt một khi nghịch mệnh, trời xanh cũng phải cúi đầu!"

Trên mặt boong thuyền, Liễu Thương lúc này bò ra khỏi đống đổ nát, nửa mặt sưng húp như cái đầu lợn, đôi mắt đầy tơ máu và sự nhục nhã vô bờ. Lão nhìn bóng lưng của Diệp Trần, muốn nói gì đó nhưng chỉ thốt ra được những tiếng ặc ặc vô nghĩa vì hàm đã nát.

Những thiên tài trên thuyền đều biết, kể từ ngày hôm nay, một huyền thoại mới đã bắt đầu, và những quy tắc cũ kỹ của Cửu Trọng Thiên đang dần rạn nứt dưới bước chân của kẻ điên này.

Lâu thuyền xé gió mà đi, tiến thẳng vào vùng trung tâm của đệ tam trọng thiên — nơi đóng đô của Băng Tuyết Tiên Cung, mở ra một màn gió tanh mưa máu sắp sửa bao phủ cả tầng trời.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8