Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 105: Sự Khinh Miệt Của Tiên Nhân**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:28:14 | Lượt xem: 1

Đệ Thất Trọng Thiên, vân hải cuồn cuộn, linh khí hóa sương.

Ở cái nơi mà ngay cả một hơi thở cũng mang theo dư vị của trường sinh này, vạn vật đều mang một vẻ thanh cao, thoát tục đến lạ kỳ. Thế nhưng, tại một khe núi hẻo lánh phía dưới chân dãy Tuyết Long Sơn, một cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra, hoàn toàn tương phản với vẻ tiên gia thoát tục của Thượng giới.

Một luồng xoáy đen ngòm, mang theo hơi thở của sự hủy diệt và tham lam vô độ, đang điên cuồng nuốt chửng tất cả. Cây cỏ linh dược hàng ngàn năm tuổi trong nháy mắt khô héo thành tro bụi. Những dòng suối linh thạch chảy ngầm dưới lòng đất bị rút cạn năng lượng, hóa thành sỏi đá xám xịt. Thậm chí, không gian xung quanh cũng bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ như tơ nhện.

Ở tâm điểm của sự hỗn loạn đó, Diệp Trần đứng sừng sững. Hắn không ngồi thiền, cũng không vận chuyển kinh mạch theo cách thức thường thấy. Toàn thân hắn như một chiếc hố đen không đáy, mặc cho linh khí thô bạo chui vào lỗ chân lông, xé rách thớ thịt rồi lại bị Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt trong người hắn ép tới nát vụn, cô đặc lại thành từng giọt tinh chất màu vàng kim thấm thấu vào tủy xương.

*Rắc! Rắc!*

Tiếng xương cốt va đập, nứt vỡ rồi lại tự chữa lành vang lên ghê người giữa không gian tĩnh mịch. Gương mặt Diệp Trần vặn vẹo vì đau đớn, mồ hôi vừa thấm ra đã bị hơi nóng tỏa ra từ nhục thân bốc hơi sạch sẽ.

"Tiểu tử, ngươi đúng là một con quái vật!" Lão Quy từ trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu ló đầu ra, chậc lưỡi kinh ngạc. "Hút lấy linh khí Thượng giới một cách cưỡng bách như thế này, nếu là thiên tài cấp Nguyên Anh ở dưới kia thì sớm đã nổ tan xác mà chết. Ngươi thì hay rồi, lấy cả một linh mạch của người ta để làm búa rèn xương. Ác! Quá ác!"

Diệp Trần không đáp, đôi mắt hắn vẫn nhắm nghiền, nhưng sát khí vây quanh người đã ngưng tụ thành hình rồng uốn lượn. Sau một nén nhang, hắn đột ngột mở mắt. Một tia sáng lạnh lẽo như lưỡi kiếm xuyên thấu màn sương dày đặc phía trước.

Sát khí biến mất, toàn bộ khí tức của hắn thu liễm lại đến mức cực hạn. Lúc này, trông hắn chẳng khác nào một gã phàm nhân không biết nửa điểm võ công, chỉ có đôi mắt là sâu thẳm như đầm nước nghìn năm, nhìn không thấy đáy.

"Ba ngày…" Diệp Trần trầm giọng, nắm chặt tay lại. Cảm giác sức mạnh bùng nổ trong từng tế bào khiến hắn muốn gầm lên một tiếng để rung chuyển cả tầng trời này. "Tuyết Y, chờ ta."

Hắn bước ra khỏi vùng đất chết chóc mà mình vừa tạo ra, hướng về phía đại lộ dẫn lên Tuyết Long Sơn. Tuy nhiên, chưa đi được bao xa, từ phía chân trời xa xăm, một thanh âm du dương của sáo trúc và tiếng linh đinh của chuông bạc vang lên.

Một chiếc lâu thuyền lộng lẫy, được kéo bởi bốn con Lam Vũ Khổng Tước to lớn, đang nhàn nhã lướt trên vân hải. Trên lâu thuyền, tơ lụa tung bay, những tiên nữ xinh đẹp khoác áo mỏng, tay cầm quạt giấy, vây quanh một đám thanh niên nam nữ quần áo gấm vóc, khí độ phi phàm.

Khi chiếc lâu thuyền lướt qua phía trên đầu Diệp Trần, một thiếu nữ mặc váy lụa màu lục vô tình cúi xuống, trông thấy bóng dáng đơn độc của hắn giữa đống đổ nát héo úa bên dưới.

– Ôi, nhìn kìa! Đó là cái gì? Một phàm nhân sao? – Thiếu nữ kinh ngạc thốt lên, giọng nói trong trẻo như chim sơn ca nhưng lại mang theo vẻ ngạc nhiên đầy vẻ trêu chọc.

Lời nói của nàng thu hút sự chú ý của những người còn lại trên thuyền. Một thanh niên mang theo thanh trường kiếm khảm ngọc, khí chất cao ngạo bước tới mạn thuyền, liếc nhìn xuống dưới với ánh mắt tràn đầy sự chán ghét.

– Phàm nhân? Thanh Muội, ngươi nhìn lầm rồi. Thượng Tam Thiên làm gì có phàm nhân nào tồn tại được? Chắc chắn là nô bộc của gia tộc nào đó trốn chạy, hoặc là một gã tu sĩ tán tu hạ giới may mắn bò lên được đây.

Thanh niên tên là Triệu Vân Thiên, thiên tài của Triệu Gia ở Đệ Thất Trọng Thiên, tuổi còn trẻ đã đạt tới cảnh giới Hóa Thần trung kỳ, là một trong những khách mời tham dự lễ tế của Băng Tuyết Tiên Cung.

– Tu sĩ hạ giới? – Một nam tử khác mặt đồ lụa đỏ, tay cầm chén rượu ngọc, cười khẩy. – Nhìn bộ dạng hắn xem, quần áo rách rưới, không có lấy một chút dao động linh khí trên người. Thượng Tam Thiên chúng ta, ngay cả một con chó nuôi trong sân cũng có linh lực hộ thể. Hắn… chẳng lẽ là mang Phàm Cốt trong truyền thuyết sao?

Vừa dứt lời, cả lâu thuyền rộ lên tiếng cười nhạo báng. Với bọn họ – những người sinh ra đã đứng trên đỉnh cao, sinh ra đã có Tiên Cốt và nguồn tài nguyên vô tận – thì "Phàm Cốt" là một từ ngữ mang tính xúc phạm, là biểu tượng của sự thấp hèn, của thứ rác rưởi không nên tồn tại trên thế gian này.

Chiếc lâu thuyền từ từ hạ thấp cao độ, dường như đám thiên tài này cảm thấy cuộc hành trình có chút nhàm chán và muốn tìm chút trò tiêu khiển.

– Này, tên tiểu tử bên dưới! – Triệu Vân Thiên đứng trên mạn thuyền, từ trên cao nhìn xuống Diệp Trần, ngón tay búng nhẹ một cái.

Một luồng linh lực hóa thành một viên đá nhỏ, lao vút xuống như sao băng, đâm sầm xuống mặt đất ngay trước mũi chân Diệp Trần, tạo ra một hố sâu hoắm.

Diệp Trần dừng bước, vẻ mặt không chút cảm xúc, ngẩng đầu nhìn lên.

– Có chuyện gì? – Giọng hắn nhàn nhạt, không có sự sợ hãi hay khúm núm thường thấy của kẻ bị bắt nạt.

Sự bình thản của Diệp Trần khiến Triệu Vân Thiên cảm thấy mất mặt. Hắn vốn dĩ mong chờ được nhìn thấy vẻ mặt kinh hoàng, quỳ xuống dập đầu cầu xin của "kiến hôi" bên dưới.

– Thật to gan! Thấy lâu thuyền của Triệu Gia mà không quỳ, lại còn dám lên tiếng hỏi ngược lại? – Triệu Vân Thiên nheo mắt, sát khí bắt đầu lộ ra. – Ngươi là ai? Tại sao lại xuất hiện ở vùng đất ngoại vi Tuyết Long Sơn? Có biết đây là cấm địa chuẩn bị cho lễ tế của Thiên Đạo không?

Diệp Trần liếc nhìn những con Khổng Tước đang đập cánh, khẽ nói:

– Ta đi đường của ta, liên quan gì đến các người?

Cả lâu thuyền bỗng chốc im bặt. Đám tiên nữ bên cạnh che miệng kinh hô, còn những vị thiếu chủ thiên tài thì sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi. Một gã mang Phàm Cốt, một kẻ mà bọn họ chỉ cần búng tay một cái là có thể nghiền chết hàng vạn lần, lại dám nói với bọn họ bằng giọng điệu đó?

– Thú vị! Thật sự là thú vị! – Nam tử áo đỏ cười gằn, đặt chén rượu xuống. – Lâu lắm rồi ta mới thấy một con kiến hôi có tính cách như vậy. Triệu huynh, xem ra uy danh của Triệu Gia ở Đệ Thất Trọng Thiên này dạo này đi xuống quá rồi, ngay cả một gã rác rưới cũng dám coi khinh huynh.

Triệu Vân Thiên nghiến răng, gương mặt điển trai trở nên vặn vẹo:

– Đã như vậy, ta sẽ cho hắn biết thế nào là "trời cao đất dày". Để hắn hiểu rằng, phàm nhân bước chân vào thượng giới chính là cái tội chết!

Dứt lời, Triệu Vân Thiên không thèm dùng kiếm, chỉ đơn giản giơ một bàn tay lên, hóa thành một đạo đại thủ ấn khổng lồ bằng linh khí màu vàng kim, cuồn cuộn ép xuống. Áp lực của cao thủ Hóa Thần khiến mặt đất xung quanh Diệp Trần lún xuống vài tấc, bụi mù bay mịt mù.

Đám thiên tài trên thuyền đều nở nụ cười đắc thắng, bọn họ chờ đợi tiếng xương gãy vụn và tiếng la hét thảm thiết của gã thanh niên ngạo mạn kia.

Thế nhưng, một giây trôi qua… hai giây trôi qua…

*Bùng!*

Đại thủ ấn khi còn cách đầu Diệp Trần gang tấc đột ngột tan rã, hóa thành những đốm linh khí vụn vặt rồi biến mất vào không trung. Diệp Trần vẫn đứng đó, tà áo hơi lay động, một sợi tóc cũng không bị tổn thương.

Hắn chậm rãi rút tay từ trong túi áo ra, vừa rồi hắn chỉ dùng một ngón tay búng nhẹ vào điểm yếu nhất của đạo pháp kia, dùng lực lượng thuần túy đánh tan kết cấu linh khí. Với Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt hiện tại, pháp thuật của cấp Hóa Thần trong mắt hắn chẳng khác nào trò chơi con trẻ.

– Cái gì?! – Triệu Vân Thiên trợn tròn mắt, nụ cười trên môi đông cứng lại. – Ngươi… ngươi đã làm gì?

Những người khác trên thuyền cũng không nhịn được mà đứng bật dậy. Bọn họ hoàn toàn không cảm nhận được bất kỳ dao động linh lực nào phát ra từ người Diệp Trần. Điều đó có nghĩa là hắn đã dùng sức mạnh nhục thân để phá hủy đạo pháp.

Nhục thân đối kháng linh lực? Hơn nữa lại là phế vật mang Phàm Cốt? Chuyện này hoàn toàn đi ngược lại với nhận thức tu luyện hàng vạn năm của bọn họ.

– Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? – Thiếu nữ mặc váy xanh run giọng hỏi, trong lòng bắt đầu dâng lên một nỗi bất an không tên.

Diệp Trần lạnh lùng nhìn về hướng lâu thuyền, trong đầu đột nhiên nảy ra một ý định. Hắn cần một thân phận để tiến vào nội viện Băng Tuyết Tiên Cung mà không đánh động đến đại trận bảo vệ. Đám người này, không phải chính là "giấy mời" tốt nhất sao?

– Ta chỉ là một người đi đòi nợ. – Diệp Trần khẽ bước một bước về phía trước.

Chỉ một bước chân, nhưng dường như cả không gian của Đệ Thất Trọng Thiên đều chấn động một cái.

"Tiểu tử, làm tốt lắm! Đập chết cái lũ tinh tướng này cho ta!" Lão Quy trong đầu Diệp Trần hét lớn đầy hả hê. "Nhìn cái bản mặt kinh ngạc của bọn chúng kìa, thật sự là sảng khoái mà!"

Triệu Vân Thiên cảm thấy danh dự bị chà đạp nghiêm trọng, hắn gầm lên một tiếng, rút ra thanh bảo kiếm:

– Giả thần giả quỷ! Ta không tin một gã Phàm Cốt lại có thể nghịch thiên. Chết đi!

Kiếm mang dài hàng chục trượng xé toạc mây mù, mang theo quy tắc hệ Kim bén nhọn vô bì bổ xuống. Triệu Vân Thiên đã dùng đến mười phần sức mạnh, muốn một chiêu đem Diệp Trần chẻ thành hai nửa.

Diệp Trần nhìn thanh kiếm đang lao tới, trong mắt lóe lên một tia khinh miệt chân chính. Đây mới là sự khinh miệt của một kẻ đã nhìn thấu sinh tử, nhìn thấu sự thối nát của cái gọi là "Tiên đạo".

Hắn không tránh, cũng không thủ, chỉ đơn giản đưa tay ra đón lấy lưỡi kiếm bằng tay không.

*Keng!*

Tiếng kim loại va chạm giòn giã vang lên. Thanh bảo kiếm – một kiện Linh bảo trung phẩm được rèn từ tinh kim ngàn năm – lúc này lại nằm gọn trong lòng bàn tay của Diệp Trần. Lưỡi kiếm sắc lẹm không thể để lại dù chỉ một vết xước trên da thịt hắn.

– Tiên nhân? – Diệp Trần gằn giọng, bàn tay đột ngột phát lực.

*Rắc!*

Thanh bảo kiếm vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh nhỏ trước sự chứng kiến đầy bàng hoàng của tất cả mọi người. Triệu Vân Thiên bị phản lực đánh bay ngược lại, phun ra một ngụm máu lớn, đập mạnh vào cột buồm của lâu thuyền.

Sự khinh miệt vừa rồi trên lâu thuyền hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một bầu không khí chết chóc và nỗi sợ hãi bao trùm.

– Đừng… đừng giết ta! Ngươi có biết ta là ai không? Ta là thiếu chủ Triệu Gia… – Triệu Vân Thiên run rẩy nói, nhưng đôi mắt hắn chỉ nhìn thấy bóng dáng Diệp Trần đang từ dưới đất từng bước một bước lên hư không, như thể có những bậc thang vô hình nâng đỡ hắn.

Diệp Trần đi tới mạn thuyền, liếc nhìn những thiên tài cao ngạo giờ đây đang run rẩy như cành liễu trước gió. Hắn nhặt lấy chén rượu ngọc của nam tử áo đỏ vừa để lại, dốc ngược xuống đất.

– Thượng giới của các người, vị rượu thật nhạt nhẽo. – Diệp Trần lạnh lùng nói. – Muốn sống? Vậy thì đưa ta tới Tuyết Phụng Đài. Ai có ý kiến?

Toàn bộ lâu thuyền lặng im như tờ, không một ai dám ho he nửa lời. Ở cái thế giới vốn tôn thờ sức mạnh này, kẻ mạnh nhất mới là người định đoạt quy tắc. Và lúc này, gã "Phàm nhân" mà bọn họ từng khinh miệt, đang dẫm nát mọi sự tự tôn của bọn họ dưới chân.

Ba ngày đếm ngược, trận cuồng phong mang tên Diệp Trần, cuối cùng đã chính thức thổi tới Băng Tuyết Tiên Cung.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8