Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 104: Vùng Đất Của Những Kẻ Bất Tử**
**Chương 104: Vùng Đất Của Những Kẻ Bất Tử**
Linh khí ở Đệ Thất Trọng Thiên không còn tồn tại dưới dạng sương mù hay những dòng suối nhỏ, mà nó đậm đặc đến mức hóa thành từng cơn mưa phùn li ti, lãng đãng rớt xuống trần gian. Mỗi giọt nước mưa ấy đều chứa đựng tinh hoa thuần túy nhất của trời đất, đủ để khiến một gã phàm nhân ở Hạ Tam Thiên cải tử hoàn sinh, thăng cấp lên Luyện Khí trong tích tắc.
Nhưng ở đây, linh vũ chỉ là thứ tầm thường nhất.
Diệp Trần sải bước trên thảm cỏ xanh mướt, mỗi ngọn cỏ ở đây đều cao tới thắt lưng, phát ra ánh sáng huỳnh quang mờ ảo. Chúng không phải là cỏ thường, mà là "Tuệ Linh Thảo", loại dược liệu vốn dĩ cực kỳ hiếm thấy ở Trung Tam Thiên, vậy mà giờ đây lại mọc dại đầy lối đi.
Càng bước sâu vào, Diệp Trần càng cảm nhận được một thứ áp lực vô hình nhưng nặng nề như thái sơn đè nặng lên vai. Đó không phải là trọng lực bình thường, mà là "Tiên Áp" – sự áp chế của các quy tắc thiên đạo hoàn chỉnh hơn, nghiêm ngặt hơn. Đối với các tu sĩ bình thường, khi bước vào đây, nếu nhục thân không đủ mạnh, sẽ lập tức bị Tiên Áp này bóp nát nội tạng, nổ tung mà chết.
– Hừm…
Diệp Trần khẽ hừ một tiếng. Đôi vai hắn hơi trùng xuống một chút, nhưng ngay sau đó, trong tủy xương đen nhánh của hắn bắt đầu bùng phát những tia điện đỏ tía. **Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt** như cảm nhận được sự khiêu khích từ không gian xung quanh, chúng bắt đầu run rẩy hưng phấn.
*Rắc! Rắc!*
Từng tiếng động giòn tan vang lên bên trong cơ thể Diệp Trần. Xương cốt của hắn không bị gãy, mà trái lại, dưới áp lực kinh khủng của Đệ Thất Trọng Thiên, chúng đang không ngừng co rút, cô đặc lại. Lớp màng bảo hộ bên ngoài xương vốn đã cứng như thần kim nay lại càng thêm thâm thúy, bóng bẩy.
– Đã quá lâu rồi… – Giọng nói của Lão Quy vang lên, có chút cảm thán xen lẫn mỉa mai. – Cái mùi vị hôi thối của sự trường sinh này, vạn năm qua vẫn không hề thay đổi.
– Hôi thối? – Diệp Trần cau mày, ánh mắt quét qua những rặng núi lấp lánh như ngọc bích phía xa. – Ở đây linh khí dạt dào, phong cảnh như tranh, tại sao ngươi lại nói là hôi thối?
Lão Quy từ trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu hiện ra một hư ảnh rùa đen nhỏ xíu, nó đứng trên vai hắn, khịt khịt mũi khinh bỉ:
– Tiểu tử, ngươi thấy vẻ ngoài hoa lệ nhưng chưa thấy cốt lõi mục nát. Ngươi nhìn xem đám tu sĩ sống ở tầng này, kẻ nào kẻ nấy đều là lão quái vật sống hàng ngàn năm, thậm chí là vạn năm. Họ tự gọi mình là những kẻ bất tử, nhưng thực chất chỉ là những cái xác không hồn bị thời gian gặm nhấm. Vì sống quá lâu, họ không còn khát vọng, không còn cảm xúc, chỉ còn lại sự tính toán lạnh lùng để kéo dài hơi tàn. Nơi này… thực chất là một nghĩa địa hoa lệ của Cửu Trọng Thiên.
Diệp Trần im lặng. Hắn đi qua một con suối nhỏ, nhìn thấy một bóng người đang ngồi xếp bằng bên một tảng đá.
Đó là một ông lão, râu tóc bạc phơ dài chạm đất, da dẻ hồng hào như trẻ thơ, trên người tỏa ra hơi thở của bậc cao nhân thoát tục. Thế nhưng, khi Diệp Trần đến gần, hắn mới bàng hoàng nhận ra, ông lão này đã không còn hơi thở, không còn nhịp tim. Tuy nhiên, thần thức của ông ta vẫn chưa tan biến, mà hòa vào dòng chảy của linh khí xung quanh.
– Ông ta đang làm gì? – Diệp Trần thấp giọng hỏi.
– Ngủ say. – Lão Quy lạnh nhạt đáp. – Ông ta đã bế quan ở đây ít nhất là ba ngàn năm. Vì sợ tiêu hao thọ nguyên, ông ta chọn cách đóng băng ý thức, chỉ để một sợi linh trí nhỏ nhất vận hành để hấp thụ linh khí. Đối với những kẻ ở Đệ Thất Trọng Thiên, sống lâu mới là mục đích cuối cùng, còn chiến đấu hay đột phá? Họ thà nhìn cả vạn sinh linh tầng dưới chết đi cũng không muốn tốn một giọt tinh huyết của chính mình.
Bỗng nhiên, đôi mắt của ông lão kia khẽ cử động. Một luồng uy áp đáng sợ bùng phát, khiến nước suối xung quanh đứng khựng lại giữa không trung. Một giọng nói khàn đục như từ cõi u minh truyền đến:
– Tiểu bối… kẻ nào dám quấy nhiễu giấc mộng của lão phu?
Diệp Trần không hề lùi bước, hắn đứng thẳng lưng, bàn chân bám chặt vào mặt đất, Nghịch Thiên Cốt tỏa ra luồng khí tức ngang tàng, chống lại áp lực của đối phương.
– Chỉ là người đi ngang qua. – Diệp Trần lạnh lùng đáp.
Ánh mắt ông lão kia nhìn về phía Diệp Trần, ban đầu là sự thờ ơ, nhưng sau đó dần chuyển sang kinh ngạc. Đôi đồng tử đục ngầu chợt co rút lại khi nhìn thấu vào bên trong nhục thân của thanh niên trước mặt.
– Phàm cốt? Không đúng… thứ xương cốt này… tại sao lại mang theo sát khí của Thái Cổ? Ngươi là ai?
– Diệp Trần. – Hắn ngắn gọn trả lời.
– Diệp Trần? Chưa từng nghe qua tên của đạo hữu trong các đại thế gia thượng tầng. – Ông lão từ từ đứng dậy, hành động của ông ta chậm chạp đến mức khiến không gian xung quanh có cảm giác như bị đông đặc lại. – Một kẻ mang Phàm Cốt dám bước lên Đệ Thất Trọng Thiên, còn mang theo huyết khí nồng đậm… ngươi vừa giết người của Chấp Pháp Giả?
Diệp Trần không phủ nhận:
– Bọn chúng muốn chặn đường, ta liền giết.
Ông lão cười lên khô khốc, tiếng cười vang vọng khắp thung lũng như tiếng hai miếng gỗ mục cọ xát vào nhau:
– Khá khen cho một câu "liền giết". Tiểu tử, ngươi có biết nơi này là đâu không? Đây là "Thiên Đình Ngoại Vi", là lãnh địa của những kẻ trường sinh. Ở đây, sự cân bằng là tối thượng. Ngươi mang đến mùi máu tanh, nghĩa là ngươi đang phá vỡ sự yên bình nghìn năm của bọn lão quái chúng ta.
Nói đoạn, ông lão phất tay một cái. Những giọt nước suối đang treo lơ lửng bỗng chốc hóa thành hàng vạn mũi kiếm băng tinh sắc lẹm, hướng về phía Diệp Trần mà lao tới.
– Tiên nhân chỉ lộ!
Đòn đánh này nhìn thì có vẻ thanh nhã, chậm rãi, nhưng Diệp Trần cảm nhận được rõ ràng từng mũi kiếm băng kia đều mang theo sức mạnh của "Pháp tắc". Chúng không nhắm vào xác thịt, mà nhắm thẳng vào linh hồn.
Diệp Trần nhếch môi, ánh mắt bùng lên ngọn lửa chiến ý. Hắn không lùi, cũng không rút kiếm, mà đột ngột tiến tới một bước.
**Nhất Bộ Đạp Phá!**
*Oanh!*
Mặt đất dưới chân Diệp Trần sụp đổ, một vòng sóng xung kích màu đen đỏ lan tỏa ra xung quanh, đè bẹp những mũi kiếm băng ngay khi chúng chưa kịp chạm vào hắn. Một sức mạnh thô bạo, điên cuồng, bất chấp mọi quy tắc luân hồi bùng phát từ lòng bàn chân Diệp Trần, dẫm nát không gian xung quanh ông lão.
– Cái gì?! – Ông lão thất kinh, lần đầu tiên sự điềm nhiên của một kẻ sống ba ngàn năm biến mất hoàn toàn. – Ngươi không dùng linh khí? Ngươi dùng sức mạnh nhục thân để phá hủy Pháp tắc?
– Pháp tắc của các ngươi, chỉ dùng để trấn áp những kẻ yếu hèn sợ chết. Còn với ta, chúng chỉ là những tấm bình phong mục nát!
Diệp Trần vận chuyển *Nghịch Thiên Hóa Long Quyết*, một luồng uy áp như của một vị bạo quân viễn cổ hiện về bao trùm lấy hắn. Những vảy rồng mờ ảo hiện lên dưới lớp da cánh tay, hắn tung ra một quyền.
**Cửu Trọng Thiên Băng – Đệ Nhất Trọng!**
Không gian trước mặt quyền đầu của Diệp Trần nứt toác như gương vỡ. Cú đấm trực diện đánh thẳng vào hộ thể linh quang của ông lão.
*Rầm!*
Ông lão bị đánh văng đi hàng trăm trượng, đâm sầm vào vách núi, khiến ngọn núi cao vạn trượng rung chuyển kịch liệt, bụi đá mịt mù.
Diệp Trần đứng thu quyền, hơi thở hơi dồn dập một chút. Ở Đệ Thất Trọng Thiên này, việc thi triển chiêu thức tiêu tốn sức lực hơn nhiều so với bên dưới. Hắn nhìn về phía đống đổ nát, lạnh giọng nói:
– Sống lâu như vậy mà chỉ có chút bản lĩnh đó thôi sao? Nếu muốn ngăn ta, hãy mang bản lĩnh thật sự của "kẻ bất tử" ra đây.
Từ trong đống đá vụn, ông lão lảo đảo đứng dậy, ngực hơi lõm xuống, máu tươi tràn ra khóe miệng. Thế nhưng kỳ lạ thay, vết thương của ông ta đang lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Khí tức xanh mướt của cỏ cây xung quanh điên cuồng đổ dồn vào cơ thể ông ta, chữa lành mọi tổn thương.
– Quả nhiên… là Nghịch Thiên Giả… – Ánh mắt ông lão không còn sự thù địch, mà thay vào đó là một sự sợ hãi xen lẫn hưng phấn cuồng loạn. – Lời tiên tri mười vạn năm trước là thật! Kẻ mang xương người phàm sẽ dẫm nát thiên đường này!
Ông lão đột ngột quỳ sụp xuống, dập đầu trước Diệp Trần:
– Lão hủ là Mặc Thanh, tu luyện tại Đệ Thất Trọng Thiên đã ba ngàn năm. Mời đại nhân tha mạng! Lão hủ không muốn làm địch nhân với ngài.
Sự chuyển biến đột ngột này khiến Diệp Trần cũng phải sửng sốt. Hắn cau mày, bàn tay vẫn nắm chặt sẵn sàng chiến đấu:
– Ngươi có ý gì?
Lão Quy lúc này cười khẩy, lên tiếng giải thích:
– Ngươi thấy chưa Diệp Trần? Đây chính là bộ mặt thật của "những kẻ bất tử". Họ sợ chết đến mức chỉ cần thấy một tia đe dọa thực sự đến tính mạng, họ sẵn sàng vứt bỏ mọi phẩm giá, mọi vinh quang để cầu sinh. Ba ngàn năm tu luyện cũng không bằng mạng sống mong manh này.
Mặc Thanh không hề cảm thấy hổ thẹn, ông ta vội vàng nói:
– Đại nhân, ngài vừa mới lên đây, chắc chắn chưa rõ tình hình hiện tại. Thiên Chấp Pháp của Đệ Thất Trọng Thiên đã nhận được lệnh từ Thượng Tam Thiên cấp cao hơn. Họ đang lùng sục mọi "kẻ dị tộc" không mang Tiên Cốt. Hơn nữa… Băng Tuyết Tiên Cung của Lăng Thánh Nữ… hiện đang bị phong tỏa.
Nghe đến bốn chữ "Băng Tuyết Tiên Cung", ánh mắt Diệp Trần ngay lập tức lạnh thấu xương. Hắn bước tới một bước, tóm lấy cổ áo của Mặc Thanh, nhấc bổng ông lão lên:
– Nói rõ cho ta! Tuyết Y làm sao?
Mặc Thanh run rẩy:
– Nghe nói… Thiên Đạo của Đệ Cửu Trọng Thiên đã giáng chỉ xuống. Cửu U Hàn Thể của Thánh nữ là vật dẫn tốt nhất để luyện chế "Vĩnh Hằng Đan". Tiên Cung không dám cãi lệnh, nên đã đem Thánh nữ giam cầm tại Tuyết Phụng Đài, chuẩn bị cho lễ tế vào ba ngày sau. Những kẻ đến chúc mừng đều là bá chủ của các giới diện, ngài nếu xông vào lúc này… chỉ có con đường chết!
*Rắc!*
Một rặng núi gần đó bỗng nhiên nổ tung vì sát khí không kiềm chế nổi của Diệp Trần. Gân xanh trên trán hắn nổi lên cuồn cuộn. Hắn đã đi suốt từ Hạ Tam Thiên lên đến đây, vượt qua biết bao nhiêu sinh tử, không phải để nghe thấy nàng bị mang đi làm vật tế.
– Ba ngày… – Diệp Trần gằn từng chữ, hơi thở lạnh lẽo khiến vạn vật xung quanh như đóng băng. – Ta cho các ngươi ba ngày để tận hưởng sự "bất tử" cuối cùng của mình.
Hắn buông Mặc Thanh ra, ông lão ngã rạp xuống đất, thở hổn hển như vừa từ cửa tử trở về. Diệp Trần ngẩng đầu nhìn về phía những cung điện ẩn hiện trong mây trắng phía Đông Bắc, đôi mắt đỏ ngầu như ma thần tỉnh giấc.
– Lão Quy, chuẩn bị cho tốt. Ba ngày tới, ta muốn máu của đám "Tiên nhân" này nhuộm đỏ Đệ Thất Trọng Thiên.
– Khà khà, ta đã chờ câu này của ngươi lâu lắm rồi! – Lão Quy cười rộ lên đầy phấn khích. – Luyện hóa linh khí của vùng đất bất tử này đi, ta sẽ dạy ngươi tầng thứ hai của *Nghịch Thiên Hóa Long Quyết*. Để xem sau ba ngày nữa, ai mới là kẻ thực sự định đoạt sinh tử ở đây!
Giữa màn mưa linh khí lãng mạn của Thượng giới, một luồng hắc khí cuồn cuộn bắt đầu lan tỏa từ người thanh niên mang Phàm Cốt. Hắn không ngồi xuống bế quan, mà trực tiếp đứng giữa trời đất, mở rộng lỗ chân lông, bắt đầu thô bạo cướp đoạt tinh hoa của cả một vùng sơn hà.
Cây cỏ héo úa, linh khí cạn kiệt, vạn vật như đang rên rỉ dưới bàn chân của hắn. Diệp Trần không cần sự công nhận của Thiên đạo, hắn chỉ cần sức mạnh đủ để dẫm nát mọi quy tắc cản đường mình.
Vùng đất của những kẻ bất tử, hôm nay chính thức nghênh đón kẻ mang lại cái chết.