Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 103: Tiến Vào Đệ Thất Trọng Thiên**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:26:44 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 103: TIẾN VÀO ĐỆ THẤT TRỌNG THIÊN**

Ánh sáng chói lòa tựa như hàng vạn mặt trời cùng lúc nổ tung trước mắt.

Khi bước chân của Diệp Trần chính thức chạm vào ranh giới của Đệ Thất Trọng Thiên, cảm giác đầu tiên không phải là sự tự do, mà là một sức ép kinh thiên động địa, tựa như cả một tinh cầu vừa đổ ập xuống đôi vai hắn.

"Rắc! Rắc! Rắc!"

Tiếng xương cốt vặn vẹo vang lên khô khốc trong không gian tĩnh lặng. Phàm Cốt bên trong cơ thể Diệp Trần, vốn đã được tôi luyện qua hàng nghìn trận chiến sinh tử, lúc này lại một lần nữa bị nén chặt đến mức muốn vỡ vụn. Đây không phải là áp lực của trọng lực thông thường, mà là "Tiên Áp" – quy tắc của Thượng Tam Thiên đang bài trừ một kẻ mang thân xác phàm trần dám đặt chân vào cấm địa của thần linh.

Diệp Trần nghiến răng, cơ bắp trên người hắn phồng đại, những đường gân xanh nổi lên như những con rồng nhỏ uốn lượn dưới da. Hắn không lùi bước. Ngược lại, hắn chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào biển ánh sáng rực rỡ trước mặt.

– Muốn ta quỳ xuống sao? Ngay cả ông trời còn không làm được, cái Đệ Thất Trọng Thiên này có tư cách gì?

Hắn gầm lên một tiếng lạnh lẽo, **Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt** trong lồng ngực bắt đầu phát ra những luồng hắc quang u ám. Sức mạnh phản chấn từ bộ xương bộc phát, hóa thành một luồng khí kình cuồng bạo đánh tan áp lực đang bủa vây xung quanh.

Lúc này, tầm nhìn của Diệp Trần mới dần trở nên rõ ràng.

Hiện ra trước mắt hắn là một thế giới hoàn toàn khác biệt với sáu tầng trời bên dưới. Ở đây, không có bầu trời theo đúng nghĩa đen, mà là một dải ngân hà lấp lánh với những tinh tú lơ lửng ngay sát đỉnh đầu. Linh khí ở đây không còn là những sợi tơ mỏng manh trong không khí nữa. Chúng đậm đặc đến mức hóa thành sương mù, đọng lại trên những lá cây cổ thụ thành từng giọt "Linh Dịch" óng ánh. Thậm chí, xa xa còn có những dòng suối linh khí hóa lỏng chảy cuồn cuộn qua những hòn đảo bay, đổ xuống hư không như những dải lụa trắng xóa.

– Khốn kiếp thật… Hóa ra đây mới là nơi lũ "Tiên" kia hít thở hằng ngày sao?

Một giọng nói khàn đặc, có chút lười biếng và run rẩy vang lên từ bên trong thức hải của Diệp Trần. Một luồng khói xanh nhạt thoát ra từ **Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu**, hóa thành hình bóng một lão quy nhỏ thó, trên mai đầy rẫy những ký tự cổ xưa.

Lão Quy nhìn quanh, đôi mắt hí vốn dĩ luôn gian xảo lúc này lại hiện rõ vẻ kiêng dè tột độ:

– Diệp Trần, tiểu tử thối, đừng có chủ quan! Chúng ta đã thực sự bước vào Thượng Tam Thiên rồi. Bắt đầu từ tầng này, mỗi một ngọn cỏ, một giọt nước đều chứa đựng Quy Tắc. Ngươi nhìn mấy cái suối kia đi, nếu là tu sĩ Kim Đan ở Hạ Tam Thiên nhảy vào đó, chỉ trong một nhịp thở sẽ bị linh khí quá tải mà nổ xác chết tươi. Đây là "Tiên giới" trong truyền thuyết, cũng là lò sát sinh kinh khủng nhất đối với kẻ ngoại lai như ngươi.

Diệp Trần vươn tay hứng lấy một giọt linh dịch đang rơi xuống. Cảm giác lạnh lẽo nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân. Giọt dịch vừa chạm vào da thịt hắn đã tự động xuyên thấu qua lỗ chân lông, xông thẳng vào kinh mạch, điên cuồng tàn phá như một con thú hoang.

– Áp lực này… quả thực thú vị.

Diệp Trần lạnh lùng hừ một tiếng. Hắn vận chuyển **Nghịch Thiên Hóa Long Quyết**, dùng nhục thân mạnh mẽ cưỡng ép thuần hóa luồng năng lượng thô bạo đó. Xương cốt của hắn khẽ run lên, dường như đang reo hò trước sự khiêu khích của môi trường mới. Đối với kẻ khác, đây là vùng đất tử thần, nhưng với kẻ tu luyện bằng cách "tự hủy để tái sinh" như hắn, đây là một lò luyện thiên nhiên thượng hạng.

Hắn bắt đầu bước đi.

Mỗi bước chân của Diệp Trần dẫm lên mặt đất cứng như kim cương của Đệ Thất Trọng Thiên đều để lại một dấu chân sâu hoắm, kèm theo đó là những vết nứt lan tỏa như mạng nhện. Không gian xung quanh hắn dường như bị bóp méo, tạo ra những tiếng "o o" kỳ lạ.

– Lão Quy, ông cảm nhận được hơi thở của nàng không?

Ánh mắt Diệp Trần hướng về phía xa, nơi những cung điện huy hoàng ẩn hiện sau tầng mây tía.

Lão Quy thu lại vẻ cợt nhả, mũi khịt khịt liên tục, một lúc sau mới trầm giọng nói:

– Luồng **Cửu U Hàn Khí** kia rất mờ nhạt, nhưng đúng là ở hướng Đông Bắc. Tuy nhiên, lão phu phải nhắc trước, nơi đó có một khí thế cực kỳ cường đại đang trấn giữ. Thậm chí… còn mạnh hơn cả những kẻ Hóa Thần Viên Mãn mà ngươi từng gặp ở tầng dưới. Ở Đệ Thất Trọng Thiên này, cảnh giới Hóa Thần mới chỉ là bắt đầu bước vào hàng ngũ "nội môn". Ngươi hiện tại tuy nhục thân cường hãn, nhưng đối đầu với quy tắc của Thượng Tam Thiên vẫn còn quá sớm.

– Sớm hay muộn không quan trọng, quan trọng là ta đã đến đây.

Diệp Trần siết chặt nắm đấm, khớp xương kêu lên rắc rắc:

– Tuyết Y vì cứu ta mà bị đóng băng linh hồn, chịu cảnh cầm tù. Mộ Dung Thần, Tiên Tử Linh Nhi… và cả lũ khốn kiếp coi chúng sinh như dược liệu kia. Ta sẽ dẫm nát từng tầng trời một dưới chân mình. Nếu tầng thứ bảy này muốn ngăn ta, ta sẽ đạp nát tầng thứ bảy!

Nói đoạn, Diệp Trần không thèm che giấu khí tức nữa. Hắn đột ngột tăng tốc, vọt về phía trước.

"Ầm!"

Khi vận tốc vượt qua giới hạn của âm thanh dưới sự ép chế của không gian đặc quánh, một tiếng nổ lớn vang lên. Diệp Trần giống như một viên thiên thạch đen lao vút qua biển mây.

Tuy nhiên, hắn mới đi chưa đầy trăm dặm, không gian phía trước đột nhiên vặn xoắn lại. Một đạo kiếm quang rực rỡ dài hàng trăm trượng, mang theo hơi thở của vạn năm băng giá từ trên trời cao chém xuống, trực chỉ đỉnh đầu Diệp Trần.

– Kẻ nào dám ngang nhiên xâm phạm Thiên Vực? Quỳ xuống nhận tội!

Tiếng quát lạnh lùng như sấm động thiên đình, khiến linh khí xung quanh rung chuyển mãnh liệt.

Diệp Trần không tránh không né, hắn vung tay phải ra, nắm đấm được bao phủ bởi một lớp vảy rồng mờ ảo màu đen.

– Cút cho ta!

**Cửu Trọng Thiên Băng — Quyền thứ nhất!**

"Oanh!"

Nắm đấm thô bạo va chạm trực diện với đạo kiếm quang khổng lồ kia. Một làn sóng xung kích hình vòng tròn từ điểm va chạm nổ tung, quét sạch toàn bộ rừng cây cổ thụ và linh sương trong bán kính mười dặm. Đạo kiếm quang vốn dĩ chứa đựng quy tắc của một vị cao thủ Thượng Tam Thiên vậy mà bị Diệp Trần dùng sức mạnh cơ bắp thuần túy đánh tan thành hàng triệu mảnh vụn ánh sáng.

Bụi mù tan đi, giữa không trung xuất hiện ba bóng người vận tiên bào trắng toát, trên ngực thêu hình một tòa cung điện băng tuyết rực rỡ. Kẻ dẫn đầu là một thanh niên anh tuấn nhưng đôi mắt đầy vẻ kiêu ngạo và lạnh lẽo, tay hắn cầm một thanh trường kiếm còn đang rung động vì lực phản chấn.

Hắn nhìn Diệp Trần, lông mày khẽ nhíu lại, lộ ra vẻ kinh ngạc tột độ:

– Một kẻ không có linh lực? Lại là Phàm Cốt? Sao có thể bước lên tới đây được?

Hai tên tùy tùng phía sau cũng ngây người. Ở Đệ Thất Trọng Thiên này, ngay cả sủng vật của các gia tộc lớn cũng mang tiên huyết trong người, vậy mà trước mặt bọn chúng là một tên phàm nhân thực thụ, trên người không hề có lấy một tia tiên cốt hay linh căn.

– Phàm cốt? – Diệp Trần đứng vững trên không trung, khóe môi nhếch lên một độ cong khinh miệt – Phàm cốt thì sao? Phàm cốt cũng có thể lấy mạng của ngươi!

– To gan! – Thanh niên cầm kiếm nộ hỏa trung thiêu – Đệ Thất Trọng Thiên không phải là nơi để lũ sâu bọ như ngươi làm loạn. Ta là đệ tử chấp pháp của Băng Tuyết Tiên Cung, Thẩm Lăng. Hôm nay ta sẽ dùng đầu ngươi để tế kiếm!

Vừa nghe đến bốn chữ "Băng Tuyết Tiên Cung", ánh mắt Diệp Trần đột nhiên trở nên u lãnh đến đáng sợ. Một luồng sát ý ngập trời bộc phát từ cơ thể hắn, khiến không gian xung quanh đang đậm đặc linh khí bỗng chốc trở nên đông cứng.

– Băng Tuyết Tiên Cung? Tốt lắm, ta đang tìm các ngươi đây!

Lăng Tuyết Y chính là thánh nữ của Tiên Cung này, và cũng chính bọn chúng đã đóng băng nàng, coi nàng như một món hàng để đổi lấy liên minh với tầng trên.

– Nói! Lăng Tuyết Y đang ở đâu? – Diệp Trần tiến lên một bước.

Mỗi một bước tiến của hắn, áp lực không gian xung quanh dường như bị rút cạn. Nghịch Thiên Cốt trong người hắn bắt đầu xoay chuyển điên cuồng, nó đang hấp thụ chính "Tiên Áp" của Đệ Thất Trọng Thiên để làm năng lượng.

Thanh niên tên Thẩm Lăng cảm thấy khó thở, trái tim hắn bỗng nhiên đập nhanh một cách bất thường. Hắn không thể tin được bản thân mình là một cao thủ nửa bước Hợp Đạo, vậy mà lại bị khí thế của một kẻ mang Phàm Cốt ép cho phải lùi bước.

– Ngươi… ngươi có quan hệ gì với tội đồ Lăng Tuyết Y? – Hắn lắp bắp, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ hung ác – À, ta nhớ ra rồi. Có tin đồn ả ta đã hiến tế bản thân cho một tên giun dế ở tầng dưới. Hóa ra là ngươi! Tên rác rưởi mà cả Đệ Lục Thiên đều đang truy nã!

– Ngươi nói ai là rác rưởi?

Giọng nói của Diệp Trần vang lên ngay sát tai Thẩm Lăng.

Thanh niên chấp pháp kinh hoàng nhận ra bóng dáng Diệp Trần đã biến mất từ chỗ cũ. Với tốc độ nhanh đến mức phá vỡ cả quy tắc không gian của Thượng Tam Thiên, Diệp Trần đã xuất hiện trước mặt hắn từ lúc nào không hay.

Diệp Trần đưa tay ra, không cần dùng bất kỳ pháp thuật nào, chỉ đơn giản là một cú chộp thẳng vào cổ đối phương.

– Trường Băng Trảm! – Thẩm Lăng hét lớn, vung kiếm toan chém.

"Răng rắc!"

Cánh tay cầm kiếm của hắn bị Diệp Trần bẻ gãy dễ dàng như bẻ một cành củi khô. Thanh tiên kiếm thượng phẩm rơi rụng giữa không trung. Bàn tay của Diệp Trần như một cái gông thép, siết chặt lấy cổ Thẩm Lăng, nhấc bổng hắn lên.

– Nói lần cuối… Lăng Tuyết Y ở đâu? – Giọng Diệp Trần trầm thấp, nhưng chứa đựng sức nặng của vạn dặm sơn hà.

– Ngươi… ngươi dám giết ta… Băng Tuyết Tiên Cung sẽ… khụ…

– Không nói? Vậy thì đi chết đi.

Diệp Trần không một chút do dự, năm ngón tay siết lại.

"Bộp!"

Đầu của gã đệ tử chấp pháp nổ tung như một quả dưa hấu chín mọng trước ánh mắt kinh hoàng của hai tên tùy tùng phía sau. Một đạo Nguyên Anh nhỏ xíu hốt hoảng bay ra khỏi thi thể, toan bỏ chạy, nhưng đã bị Diệp Trần phẩy tay một cái, dùng khí kình nghiền nát thành bụi cám.

Hai tên tùy tùng còn lại rụng rời chân tay, hồn xiêu phách lạc:

– Quái vật! Hắn không phải người! Chạy! Chạy mau về báo cáo Trưởng lão!

– Đã đến rồi thì ở lại làm phân bón cho đám linh thảo này đi.

Diệp Trần dẫm mạnh chân xuống hư không.

**Thập Bộ Sát Nhất Nhân!**

Thân hình hắn hóa thành hai luồng tàn ảnh. Chưa đầy một hơi thở, tiếng kêu thảm thiết vang lên giữa mây ngàn. Hai thi thể không còn nguyên vẹn rơi thẳng xuống vực sâu linh khí phía dưới.

Lão Quy từ trong châu báu ló đầu ra, tặc lưỡi:

– Tiểu tử, ngươi ra tay càng lúc càng độc lạt rồi. Nhưng mà… ta thích! Giết lũ tự xưng là "Tiên" này chẳng cần phải nương tay làm gì. Có điều, giết xong ba đứa này, hành tung của ngươi sẽ lộ sớm hơn dự kiến đấy.

Diệp Trần đứng giữa hư không, hắc khí trên người dần thu lại, nhưng ánh mắt lại càng thêm kiên định. Hắn nhìn về hướng Đông Bắc, nơi cung điện băng giá đang tỏa ánh sáng xanh lạnh lẽo giữa trời đêm của Đệ Thất Trọng Thiên.

– Lộ thì đã sao? Ta lên đây không phải để trốn chui trốn lủi.

Hắn nắm chặt tay, cảm nhận sức mạnh mới vừa được tôi luyện qua Tiên Áp. Mỗi mảnh xương của hắn lúc này đều đang tỏa ra ánh sáng rực rỡ, cứng cáp và huyền bí.

– Đệ Thất Trọng Thiên, hãy chuẩn bị cho tốt. Kẻ mà các ngươi gọi là "Phàm nhân" đã tới rồi.

Dưới bầu trời rực rỡ tinh tú của Thượng Tam Thiên, Diệp Trần lại bước thêm một bước. Bước chân này của hắn không còn nặng nề như lúc mới vào, mà nhẹ nhàng như mây bay, nhưng mỗi khi gót chân hạ xuống, quy tắc không gian nơi đó đều rên rỉ, sụp đổ.

Hành trình của kẻ nghịch mệnh trên Đệ Thất Trọng Thiên chính thức bắt đầu bằng máu của những kẻ tự xưng là chấp pháp giả. Phía trước hắn, những bí mật về nguồn gốc của Phàm Cốt và định mệnh của Cửu Trọng Thiên đang dần vén màn trong làn sương mù linh khí hóa lỏng đậm đặc này.

– Đi thôi, Lão Quy. Đi đón người phụ nữ của ta trở về!

Hình bóng cô độc của Diệp Trần dần biến mất vào dải ngân hà rực rỡ, để lại sau lưng những tàn tích của một trận chiến ngắn ngủi nhưng chấn động. Đệ Thất Trọng Thiên, nơi ngự trị của những kẻ thống trị nghìn năm, từ hôm nay sẽ không còn yên bình nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8