Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 102: Nhất Bộ Đạp Phá (Lần 1)**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:26:06 | Lượt xem: 1

Máu của vị thần tướng Đệ Lục Thiên vẫn còn bốc khói trên lưỡi thương gãy, thấm đẫm vào những thớ đất vụn vỡ dưới chân Diệp Trần. Hắn đứng đó, giữa một vùng phế tích của trận chiến kinh hoàng, hơi thở dồn dập kéo theo những âm thanh rít buốt của phổi và khí quản đang tổn thương nghiêm trọng.

Bầu trời của Trung Tam Thiên lúc này không còn xanh ngắt. Những đám mây màu chì cuộn xoáy lại như một cái miệng khổng lồ của một con quái thú đang gầm thét trước sự xúc phạm của một kẻ mang danh "Phàm Cốt". Áp lực từ tầng trên đổ xuống như hàng vạn ngọn núi ép chặt lấy bờ vai đang rung lên vì đau đớn của hắn.

“Tiểu tử… ngươi thật sự muốn làm vậy sao?”

Giọng nói của Lão Quy vang lên trong thức hải, không còn vẻ cợt nhả, trêu chọc thường ngày mà trở nên trầm mặc, nặng nề đến lạ thường.

“Quy tắc của Cửu Trọng Thiên là xiềng xích vĩnh hằng. Kể từ thời Thái Cổ, kẻ muốn dùng nhục thân cưỡng ép phá vỡ Giới Bích đều đã hóa thành cát bụi. Nghịch Thiên Cốt của ngươi dù mạnh, nhưng hiện tại nó vẫn chưa đạt đến cảnh giới viên mãn. Một bước chân này đặt xuống, hoặc là trời nát, hoặc là ngươi… xương tủy vỡ vụn, vĩnh kiếp không được luân hồi.”

Diệp Trần chậm rãi ngẩng đầu. Khuôn mặt hắn giờ đây đã bị máu che phủ nửa phần, chỉ còn lại con ngươi đen sẫm toát ra một luồng ánh sáng cuồng loạn và kiên định đến cực đoan. Hắn nhếch môi, nụ cười đầy vẻ tự giễu nhưng cũng tràn đầy sự ngông cuồng:

“Vĩnh kiếp không được luân hồi? Lão già, từ ngày ta bị đẩy xuống Vạn Trượng Nhai, ta đã chẳng còn đường quay lại. Tiên đạo không dung ta, gia tộc ruồng bỏ ta, cả cái thiên hạ này coi ta là rác rưởi. Nếu thiên mệnh đã định ta phải bò trườn dưới đất, vậy ta sẽ dẫm nát cái thiên mệnh ấy dưới chân!”

Nói đoạn, hắn hít vào một hơi thật sâu. Động tác này dường như kéo theo toàn bộ linh khí hỗn loạn của chiến trường xung quanh tràn vào trong cơ thể.

Trong cơ thể hắn, những mảnh xương đen nhánh của "Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt" bắt đầu rung động dữ dội. Chúng phát ra những tiếng ngân nga trầm đục, như tiếng vọng của những vị thần ma thời Thái Cổ đang thức tỉnh sau giấc ngủ vạn năm. Những vết nứt trên xương cốt từ các cuộc chiến trước đó không hề làm hắn yếu đi, mà trái lại, mỗi một kẽ nứt ấy giờ đây đều phun trào ra những luồng nghịch khí màu xám tro, len lỏi vào từng thớ thịt, từng huyết mạch.

“Nghịch Thiên Hóa Long… Khải!”

Diệp Trần gầm lên một tiếng khô khốc. Từ dưới lớp da thịt rách nát, những chiếc vảy rồng màu xám sậm bắt đầu trồi lên, sắc lạnh và u ám. Chúng không mang vẻ lộng lẫy của thần long chính thống, mà mang sự tàn bạo, hung sát của một con ma long nghịch mệnh. Huyết dịch trong người hắn sôi trào, nhiệt độ tăng cao đến mức sương mù xung quanh cũng bị bốc hơi tức khắc.

Phía dưới mặt đất, giữa những dòng người tu sĩ đang ngước nhìn với ánh mắt bàng hoàng, Sở Cuồng nắm chặt lấy chuôi đao, đốt ngón tay trắng bệch.

“Đại ca… huynh thực sự muốn chống lại cả một tầng trời sao?”

Hắn chưa bao giờ thấy ai điên rồ đến thế. Phá vỡ Giới Bích thường cần đến những đại trận phức tạp của các tông môn hàng đầu, hoặc là sự đồng thuận của quy tắc thiên đạo khi một tu sĩ đạt đến cảnh giới đủ để thăng thiên. Nhưng Diệp Trần, hắn không cần những thứ đó. Hắn muốn dùng sức mạnh thuần túy, dùng cái cơ thể được coi là "phàm cốt" ấy để đục thủng một lỗ hổng trên trần thế.

Diệp Trần bắt đầu bước đi.

Mỗi bước chân của hắn đi lên không trung đều để lại một dấu chân bằng máu, lơ lửng giữa hư vô. Không khí dưới bàn chân hắn đột ngột trở nên đặc quánh, cứng hơn cả sắt đá, tạo thành những bậc thang vô hình đưa hắn tiến sát về phía Giới Bích của Đệ Lục Thiên.

Lúc này, Giới Bích — lớp màng ngăn cách giữa tầng thứ sáu và tầng trên — cảm nhận được sự uy hiếp. Nó bắt đầu hiện hình rõ rệt dưới dạng một bức tường ánh sáng màu hoàng kim lấp lánh, phủ đầy những phù văn cổ xưa của thiên đạo. Những phù văn này xoay tròn, tỏa ra uy áp khủng khiếp đủ để biến một cao thủ Nguyên Anh thành vũng máu trong nháy mắt.

“Kẻ phàm trần gu ngu muội, dám phạm thiên uy!”

Một tiếng gầm vang vọng từ tầng mây, đó không phải là tiếng của con người, mà là ý chí của chính tầng trời này. Những tia lôi đình màu tím đỏ sầm sập giáng xuống, dày đặc như rừng cây, bủa vây lấy thân ảnh đơn độc của Diệp Trần.

Diệp Trần không tránh, cũng không cần tránh. Hắn đưa tay ra, không dùng pháp thuật, chỉ đơn giản là chụp lấy một đạo lôi đình bằng bàn tay trần. Tiếng xèo xèo vang lên, da thịt hắn khét lẹt, nhưng đôi mắt hắn càng thêm rực sáng. Hắn bóp nát tia sét, dùng sức mạnh bạo liệt của nó để tưới đẫm vào Nghịch Thiên Cốt.

“Thiên uy? Một thứ trật tự mục nát dùng để nuôi nhốt chúng sinh mà cũng dám tự xưng là thiên uy?”

Hắn đã đứng trước Giới Bích. Khoảng cách chỉ còn gang tấc.

Diệp Trần nhấc chân phải lên. Lúc này, dường như thời gian của toàn bộ Trung Tam Thiên đều ngừng trệ. Gió ngừng thổi, tiếng gầm của lôi đình im bặt, ngay cả nhịp tim của hàng vạn người phía dưới cũng đồng loạt lỗi nhịp.

Mọi tinh hoa, mọi nghịch khí và cả ý chí bất khuất tích tụ suốt bao nhiêu năm qua của Diệp Trần đều dồn vào gót chân này.

“Nhất Bộ… Đạp Phá!”

Khi bàn chân Diệp Trần chạm vào bề mặt của Giới Bích, âm thanh của cả thế giới dường như bị nuốt chửng bởi một khoảng lặng chết chóc. Tiếp sau đó là một tiếng "rắc" giòn tan, nhưng lại vang dội như thể ai đó vừa đập nát một cái chén ngọc khổng lồ úp lên thiên hạ.

Một vầng hào quang đen xám bùng nổ từ điểm tiếp xúc.

Không gian quanh chân Diệp Trần nứt toác ra như những mảnh gương vỡ. Những vết nứt ấy không chỉ ở trên Giới Bích, mà nó còn xuyên thấu qua cả hư không thực tại. Từng đường nứt ngoằn ngoèo đen ngòm, mang theo hơi thở của hỗn độn lan tỏa với tốc độ chóng mặt.

Quy tắc của thiên đạo bắt đầu rên rỉ. Những phù văn hoàng kim vốn rực rỡ nay bị áp lực từ bàn chân Diệp Trần nghiền cho mờ nhạt rồi vỡ vụn từng mảng lớn.

“Phá cho ta!” Diệp Trần gầm lên, huyết quản trên trán trồi lên dữ dội.

Hắn cảm thấy toàn bộ xương ống chân của mình đang nứt ra. Nỗi đau ấy vượt xa mọi giới hạn chịu đựng của con người, nhưng sự sảng khoái trong tâm hồn khi thấy lớp xiềng xích của trời đất sụp đổ lại khiến hắn hóa điên. Xương cốt bị áp lực ép cho gãy nát, rồi lại ngay lập tức được nghịch khí sửa chữa, tái tạo. Mỗi lần tái tạo là một lần Nghịch Thiên Cốt lại trở nên dày đặc và cường hãn hơn trước.

“OÀNH —!!!”

Một tiếng nổ chấn động toàn bộ chín tầng trời vang lên.

Bức tường ánh sáng vạn năm không đổ của Giới Bích Đệ Lục Thiên rốt cuộc đã không thể chịu nổi một bước chân của phàm nhân. Nó vỡ tan thành hàng triệu mảnh vụn ánh sáng, lả tả rơi xuống như một trận mưa sao băng lộng lẫy nhưng bi tráng.

Qua lỗ hổng khổng lồ vừa được tạo ra bằng bạo lực thuần túy ấy, một luồng linh khí thượng cổ đậm đặc và tinh khiết từ tầng trên tràn xuống như thác lũ. Ánh sáng của Đệ Lục Thiên — một thế giới hoàn toàn khác biệt, rực rỡ và huyền ảo — hiện ra sau làn sương khói của vụ nổ.

Diệp Trần đứng giữa lỗ hổng ấy, thân hình hắn giờ đây trông nhỏ bé trước sự vĩ đại của thiên không, nhưng khí thế lại như một vị thần vừa đạp nát thế gian để bước ra từ cõi chết. Hắn ngoái đầu lại nhìn về phía xa xăm của Hạ Tam Thiên, nơi có căn nhà cũ, có những kẻ đã từng khinh rẻ hắn, và nơi có hình bóng của người con gái đang chờ đợi được cứu thoát.

Sở Cuồng ở dưới đất quỳ sụp xuống, không phải vì áp lực, mà là vì sự sùng bái tột độ.

“Hắn đã làm được… Hắn thật sự dẫm nát một tầng trời!”

Diệp Trần không dừng lại để tận hưởng chiến thắng. Hắn biết, bước chân này chỉ mới là khởi đầu. Đệ Lục Thiên vỡ, cũng có nghĩa là sự hiện diện của hắn đã chính thức lọt vào tầm mắt của những kẻ nắm quyền thực sự ở Thượng Tam Thiên. Những vị thần, những kẻ tự xưng là tiên nhân đang ngồi trên cao cao tại thượng, giờ đây chắc chắn đang run rẩy hoặc giận dữ.

“Lăng Tuyết Y, hãy chờ ta.”

Hắn khẽ lẩm bẩm, rồi không do dự bước bước tiếp theo, biến mất hoàn toàn vào luồng ánh sáng chói lòa đang cuồn cuộn đổ ra từ tầng trời mới.

Phía sau hắn, Giới Bích của Đệ Lục Thiên vẫn tiếp tục nứt vỡ, để lộ ra một khoảng trống đen ngòm không bao giờ có thể hàn gắn được hoàn toàn. Đó là vết sẹo đầu tiên trên cơ thể của Thiên Đạo, dấu ấn của một kẻ mang Phàm Cốt đã thề sẽ đạp nát cả Cửu Trọng Thiên để tìm về lẽ phải cho chính mình.

Dưới làn gió lồng lộng thổi từ tầng trên xuống, âm vang của tiếng xương cốt gãy rồi lại nối giữa hư không vẫn còn truyền đi rất xa, như một bản hùng ca bắt đầu cho một thời đại mới — thời đại mà thần tiên không còn là bất diệt, và phàm nhân không còn là cỏ rác.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8