Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 101: Giới Bích Đệ Lục Tầng**
**CHƯƠNG 101: GIỚI BÍCH ĐỆ LỤC TẦNG**
Tiếng vang của lời tuyên chiến vẫn còn âm ỉ trong hư không, xé toạc sự tĩnh lặng vạn năm của Trung Tam Thiên. Lúc này, tại ranh giới giữa Đệ Ngũ và Đệ Lục Trọng Thiên, không gian không còn là màu xanh của bầu trời hay sắc đen của vũ trụ, mà là một màu xám xịt của sự hỗn mang. Đó chính là Giới Bích – bức tường thành vô hình và kiên cố nhất mà quy tắc của Thiên Đạo dựng lên để ngăn cách lũ "kiến hôi" hạ giới chạm vào chân lý của Thần.
Diệp Trần đứng đó, đôi vai hắn vẫn còn vương máu của những kẻ vừa ngã xuống. Khí tức từ Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu bao phủ quanh thân hắn giống như một lớp kén tà dị, nuốt chửng linh khí mỏng manh của thiên địa để bù đắp cho những hao tổn kinh khủng từ trận chiến trước.
— Nhóc con, ngươi điên thật rồi. — Giọng lão Quy vang lên trong thức hải của hắn, có chút run rẩy nhưng lại chứa đựng sự hưng phấn tột độ. — Tuyên chiến với Đệ Cửu Trọng Thiên khi mới chỉ đứng ở ngưỡng cửa Đệ Lục? Ngươi có biết trên đó là cái gì không?
Diệp Trần lạnh lùng lau vệt máu trên môi, đôi mắt hắn sâu thẳm như vực tối:
— Dù là cái gì, cũng chỉ là đá kê chân cho ta mà thôi. Lão Quy, ông nói xem, Giới Bích này dày bao nhiêu?
— Dày bao nhiêu không quan trọng, quan trọng là những kẻ canh giữ nó. — Lão Quy vừa dứt lời, cả vùng không gian xám xịt đột nhiên sôi sục.
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Ba tiếng sấm nổ vang lên từ phía sau lớp màn sương mù mịt của Giới Bích. Ba luồng ánh sáng chói lòa tựa như ba vầng mặt trời rực cháy hiện ra, tỏa ra uy áp khủng khiếp khiến cho nghìn dặm mây trắng xung quanh lập tức tan biến.
Đó là ba vị Kim Giáp Thần Tướng. Mỗi người cao trượng rưỡi, khoác trên mình lớp chiến giáp được rèn từ Thái Dương Thần Kim, tay cầm trường thương tỏa ra hơi thở của lôi đình. Đây chính là "Tam Vị Chấn Giới" – những kẻ canh giữ lối vào Đệ Lục Trọng Thiên, những thực thể đã bước nửa chân vào cảnh giới Hóa Thần viên mãn, chỉ thiếu một chút nữa là đạt đến độ kiếp của Tiên.
— Kẻ phàm phu tục tử, to gan dám phạm thượng! — Vị thần tướng đứng giữa gầm lên, thanh âm như sấm dội, chấn cho màng nhĩ của Diệp Trần rỉ máu. — Ngươi có biết xúc phạm thiên uy là tội chết không thể dung thứ? Hãy quỳ xuống, hiến tế Nghịch Mệnh Châu, Thiên Đạo sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây!
Diệp Trần cười, nụ cười tràn đầy sự ngạo mạn và khinh bỉ:
— Chân ta sinh ra không để quỳ, tay ta sinh ra là để nắm lấy cổ họng của những kẻ tự xưng là thần các ngươi. Muốn châu? Bước xuống đây mà lấy!
— Tìm chết!
Ba vị thần tướng đồng thanh quát lớn. Ba cây trường thương cùng lúc phóng ra, biến thành ba con rồng lôi đình vạn trượng lao thẳng về phía Diệp Trần. Không gian nơi họ đi qua đều bị nén chặt đến mức sụp đổ, tạo thành những vết nứt đen ngòm.
Diệp Trần không lùi, trái lại hắn dẫm mạnh một bước về phía trước.
"Rắc!"
Một tiếng động khô khốc phát ra từ chân phải của hắn. Trong cuộc đối đầu với lôi đình áp bách, xương ống chân của hắn đã vỡ vụn ngay lập tức dưới sức nặng của thiên uy. Thế nhưng, Diệp Trần không hề biến sắc. Trong nỗi đau tận cùng đó, Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt đột ngột bùng phát sức mạnh.
Màu xám của Nghịch Mệnh Châu cuồn cuộn đổ vào vết gãy, chỉ trong một nhịp thở, khúc xương gãy đã được tái tạo, dày hơn, cứng hơn và mang theo một luồng sức mạnh hủy diệt hơn.
— Nghịch Thiên Hóa Long Quyết: Phá Thiên Quyền!
Diệp Trần gầm lên, nắm đấm mang theo sức mạnh của hàng ngàn quân mã, đối đầu trực diện với rồng lôi đình. Một tiếng nổ xé lòng vang lên, sóng xung kích quét sạch vạn dặm hư không. Ba con rồng lôi đình bị cú đấm của Diệp Trần đánh vỡ vụn thành những đốm lửa điện li ti.
— Cái gì?! — Tam vị thần tướng đồng thanh kinh ngạc. — Một tên Phàm Cốt sao có thể dùng nhục thân chống lại lôi đình của thần giới?
— Phàm Cốt cái gì? — Diệp Trần đứng hiên ngang, ánh mắt đỏ rực. — Đây là Nghịch Thiên Cốt! Mỗi lần các ngươi đánh gãy xương cốt ta, chính là đang giúp ta rèn luyện nhục thân thêm mạnh mẽ. Cảm ơn nhé!
Dứt lời, Diệp Trần biến mất tại chỗ. Hắn không dùng pháp thuật di chuyển, mà hoàn toàn là dùng lực chân dẫm nát không khí để đẩy cơ thể đi với tốc độ vượt xa âm thanh.
Hắn xuất hiện ngay trước mặt vị thần tướng bên trái, một tay tóm lấy mũi thương Thần Kim, một tay khác tung cú đấm trực diện vào ngực hắn ta.
"Băng!"
Lớp giáp Thần Kim cứng rắn được tôi luyện qua ngàn năm lò luyện đột ngột nứt toác. Vị thần tướng đó bị đánh bay xa hàng dặm, máu vàng (huyết mạch bán thần) phun ra nhuộm đỏ cả một vùng không gian xám.
— Lão Nhị! — Hai vị còn lại gào lên thảm thiết, họ điên cuồng thúc động linh lực, tạo thành một đại trận vây hãm Diệp Trần.
Những sợi xích ánh sáng từ hư không hiện ra, trói chặt tay chân Diệp Trần. Đây là "Thiên Quy Tỏa" – loại xích dùng quy luật của thế giới để trói buộc tội nhân. Mỗi sợi xích đều nặng như một quả núi, trực tiếp bóp nghẹt gân mạch của hắn.
"Rắc! Rắc! Rắc!"
Tiếng xương gãy vang lên liên hồi khắp cơ thể Diệp Trần. Xương sườn, xương cánh tay, ngay cả xương sống của hắn cũng đang bị xích sắt vặn xoắn đến mức biến dạng. Đau đớn này đủ để khiến một cao thủ Nguyên Anh phát điên trong chớp mắt.
— Ha ha ha! Chết đi, tên nghiệt chủng! — Vị thần tướng cầm đầu đâm thẳng trường thương vào tim Diệp Trần.
Thế nhưng, ngay khi mũi thương chuẩn bị chạm vào da thịt hắn, một sự thay đổi kinh hoàng diễn ra. Toàn bộ xương cốt vỡ vụn của Diệp Trần không hề rũ xuống, ngược lại, chúng tỏa ra thứ ánh sáng đen kịt lạnh lẽo.
"BÙNG —!!!"
Một luồng khí đen từ trong tủy xương Diệp Trần nổ tung, đánh tan những sợi xích Thiên Quy. Diệp Trần ngẩng đầu, khuôn mặt hắn giờ đây vặn vẹo nhưng đầy vẻ cuồng loạn của một chiến thần:
— Ngươi nghĩ Thiên Quy có thể khóa được ta sao? Quy tắc này… là để ta đạp nát!
Diệp Trần đưa bàn tay thô bạo chụp lấy mũi trường thương, sức mạnh nghìn vạn cân khiến nó cong vòng rồi gãy đôi. Hắn áp sát vị thần tướng cầm đầu, tiếng xương cốt trong người hắn nổ lạch cạch như tiếng súng máy. Mỗi tiếng nổ là một lần sức mạnh tăng vọt.
— Cửu Trọng Thiên Băng: Đệ Nhất Quyền!
Cú đấm trúng vào yết hầu của đối phương. Đầu của vị thần tướng bắn văng ra ngoài, thần hồn cũng chưa kịp thoát ra đã bị Nghịch Mệnh Châu nghiền nát thành bụi cám.
Lúc này, ở bên dưới, Sở Cuồng đứng cùng hàng ngàn Phàm Nhân Tu Sĩ nhìn lên bầu trời. Họ chỉ thấy những vầng sáng mặt trời rực rỡ đang lần lượt tắt lịm đi giữa làn sương đen cuồn cuộn.
— Đại ca… — Sở Cuồng nắm chặt tay, đôi mắt rưng rưng. Hắn hiểu, Diệp Trần đang dùng nỗi đau của chính mình để mở đường cho toàn bộ hạng người thấp kém nhất có thể nhìn thấy tia sáng của sự tự do.
Diệp Trần đứng giữa hư không, trên người hắn chẳng còn chỗ nào lành lặn, nhưng khí thế lại như một thanh kiếm sắc lẹm vừa được tôi trong máu thần. Hắn nhìn lên Giới Bích Đệ Lục Tầng đang bắt đầu rung chuyển vì mất đi kẻ canh giữ.
— Lăng Tuyết Y, nàng hãy nhìn xem… — Diệp Trần lẩm bẩm, máu từ trên trán chảy xuống che mờ một bên mắt. — Ta sẽ đến Băng Tuyết Tiên Cung tìm nàng, cho dù phải dẫm nát toàn bộ chín tầng trời này dưới chân.
Hắn dồn toàn bộ sức mạnh vào chân phải. Hư ảnh một con rồng xám khổng lồ bao bọc lấy chân hắn, tạo ra một áp lực không gian khủng khiếp khiến Giới Bích phía trước xuất hiện những vết nứt hình mạng nhện.
— Nhất Bộ Đạp Phá: Đệ Lục Thiên, MỞ CHO TA! — Diệp Trần thét lớn.
Hắn bước bước đầu tiên lên Giới Bích.
"OÀNH —!!!"
Toàn bộ thế giới rung chuyển. Những quy tắc, những cấm chế vạn năm bị bước chân này dẫm lên, sụp đổ tan tành. Ánh sáng từ Đệ Lục Trọng Thiên bắt đầu tràn xuống Trung Tam Thiên qua lỗ hổng khổng lồ vừa được tạo ra.
Hành trình chinh phục Thượng Tam Thiên của kẻ mang Phàm Cốt, cuối cùng đã chính thức rẽ sang một chương đẫm máu nhất.