Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 100: Thông Điệp Đến Thượng Tam Thiên**
Giới bích của Đệ Tứ Trọng Thiên hôm nay run rẩy dữ dội.
Phía trên bình nguyên Thiên Hoang, bụi mù bốc lên cuồn cuộn thành một con rồng đất dài hàng dặm. Tiếng bước chân không phải là tiếng hành quân bình thường, mà là những nhịp đập trầm hùng như nhịp tim của đại ngàn, cứ mỗi lần nện xuống mặt đất lại khiến những ngọn núi xa xa phải rung rinh.
Dẫn đầu khối bụi mù đó là một bóng hình mặc hắc bào, tóc đen bay loạn trong cuồng phong. Diệp Trần bước đi ung dung, nhưng mỗi bước chân của hắn lún sâu vào mặt đá cứng, tản ra những vết nứt hình mạng nhện bao phủ bán kính mười trượng.
Đằng sau hắn, ba nghìn chiến binh Phàm Cốt Nghịch Thiên Quân bước đi như những pho tượng đồng di động. Họ không có linh khí hộ thể, không có phi kiếm lướt gió, nhưng khí huyết nồng đậm bốc lên đỉnh đầu hóa thành một luồng huyết khí ngất trời, xua tan cả những đám mây đen trên không trung.
Sở Cuồng vác trên vai một thanh đại đao nặng ngàn quân, mỗi bước đi là một lần hắn cười gằn, hàm răng trắng nhởn lộ ra đầy sát khí:
— Diệp huynh, đám tạp chủng Hỏa Vân Tông kia chắc đang run rẩy trên đỉnh núi của chúng rồi. Ba nghìn huynh đệ này của ta, ai nấy đều đang đói khát cái cảm giác bóp nát linh căn của đám tu sĩ cao cao tại thượng kia.
Diệp Trần không ngoảnh đầu lại, thanh âm lạnh lùng như từ dưới cửu u vọng về:
— Đừng vội. Hỏa Vân Tông chỉ là món khai vị. Mục tiêu của chúng ta là gửi một thông điệp lên Thượng Tam Thiên. Ta muốn những kẻ ngồi trên ngai vàng rực rỡ kia phải bắt đầu mất ngủ.
Trong thức hải, Lão Quy hừ hừ hai tiếng, giọng điệu có chút hưng phấn không giấu diếm:
— Thằng nhóc, dùng ba nghìn Phàm Cốt làm quân tiên phong, phá nát một tông môn trung đẳng ở tầng này… Ngươi thực sự là kẻ điên rồ nhất mà ta từng gặp trong mấy vạn năm qua. Nhưng ta thích! Nhớ lấy, đừng dùng quá nhiều lực tay, để dành sức mà chấn động cái Giới Bích phía trên kia.
Hỏa Vân Tông nằm trên đỉnh ngọn núi lửa đang ngủ yên, là thế lực trấn giữ con đường thông lộ duy nhất dẫn lên Đệ Ngũ Trọng Thiên. Lúc này, trên cổng tông môn, hàng ngàn đệ tử Hỏa Vân Tông đang hoảng loạn bày ra đại trận.
Tông chủ Hỏa Vân Tông — Hỏa Độc Thần Quân đứng trên không trung, gương mặt xanh mét nhìn về phía đạo huyết khí đang tiến gần. Lão hét lên, giọng nói được khuếch đại bằng linh lực:
— Kẻ nào dám xâm phạm thánh địa Hỏa Vân Tông? Một lũ người phàm không có linh căn mà cũng muốn nghịch thiên? Chết cho ta!
Lão vung tay, một dòng thác nham thạch rực lửa từ trên đỉnh núi đổ ập xuống, mang theo sức mạnh của một tu sĩ Hóa Thần kỳ viên mãn, định quét sạch vạn vật bên dưới.
Diệp Trần dừng bước. Hắn nhìn dòng nham thạch đỏ rực đang đổ xuống, đôi mắt không chút gợn sóng. Hắn khẽ nói:
— Nghịch Thiên Quân, lấy thân làm khiên, lấy cốt làm thương. Cho chúng thấy, Phàm Cốt mạnh thế nào!
— Giết! — Ba nghìn người đồng thanh thét vang.
Họ không lùi, mà ngược lại, họ chạy! Ba nghìn bóng đen lao thẳng vào dòng nham thạch. Những tiếng "xèo xèo" ghê rợn vang lên khi da thịt họ tiếp xúc với lửa nóng, nhưng không một tiếng la hét đau đớn nào phát ra. Làn da đồng cổ của họ dưới nhiệt độ cực hạn bắt đầu nứt ra, lộ ra khung xương đen nhánh như hắc kim.
"Rắc! Rắc!"
Xương cốt của họ bị áp lực của nham thạch đánh gãy, nhưng ngay lập tức, một luồng sức mạnh huyền bí từ Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu lan tỏa qua ấn ký trên trán mỗi người. Xương cốt vỡ nát tự động nối lại, dày hơn, cứng hơn, hung hãn hơn!
Họ xuyên qua dòng nham thạch như những con cá kình vượt thác. Một binh sĩ Phàm Cốt nhảy vọt lên cao trăm trượng, đấm thẳng vào một đệ tử Hỏa Vân Tông đang đứng trên phi kiếm. Cú đấm không có chút linh lực nào, chỉ có sức mạnh thuần túy của cơ bắp và xương cốt đã qua tôi luyện.
"Bành!"
Lớp hộ thể linh quang của tên đệ tử nát vụn như thủy tinh. Cả người lẫn kiếm bị cú đấm đó nghiền thành một đống thịt nát giữa không trung.
Cuộc thảm sát bắt đầu. Nó không phải là cuộc đấu pháp thuật, mà là một cuộc tàn sát vật lý nguyên thủy nhất. Nghịch Thiên Quân lao vào giữa đám tu sĩ, dùng tay không bẻ gãy binh khí, dùng răng cắn nát cổ họng, dùng sức mạnh nghìn cân của xương cốt va đập khiến kẻ thù nổ tung.
Diệp Trần nhìn về phía Hỏa Độc Thần Quân, người lúc này đã hoàn toàn hóa đá vì sợ hãi. Diệp Trần chậm rãi bước lên không trung. Đúng, hắn không bay bằng linh khí, mà mỗi bước chân của hắn đều đạp mạnh vào không gian, tạo ra một điểm tựa hữu hình khiến không khí nổ tung dưới chân.
— Ngươi gọi bọn ta là kiến hôi? — Diệp Trần xuất hiện trước mặt lão trong nháy mắt.
Hỏa Độc Thần Quân kinh hoàng, tay rung rẩy thi triển hỏa long thuật:
— Ngươi… ngươi không phải người! Ngươi là ma quái phương nào?
— Ta là người mà các ngươi đã ruồng bỏ. Ta là Phàm Cốt mà Thiên Đạo muốn xóa sổ.
Diệp Trần vung nắm đấm. "Cửu Trọng Thiên Băng — Đệ Nhất Trọng!"
Nắm đấm của hắn đánh gãy mọi quy tắc vật lý. Không gian xung quanh Hỏa Độc Thần Quân đông cứng lại, rồi vụn vỡ. Cả nhục thân và Nguyên Anh của lão tông chủ Hóa Thần chưa kịp thét lên một tiếng đã biến thành cát bụi.
Đỉnh núi Hỏa Vân Tông hoàn toàn sụp đổ.
Giữa đống đổ nát, Diệp Trần đứng trên tàn tích của chính điện tông môn. Hắn nhìn lên bầu trời cao thăm thẳm, nơi Giới Bích của tầng trời thứ tư đang mỏng dần do ảnh hưởng của trận chiến.
Hắn vẫy tay, Nghịch Mệnh Châu từ trong đan điền bay ra, tỏa ra ánh sáng xám xịt bao trùm cả một vùng trời. Diệp Trần dùng đầu ngón tay rạch mạnh vào lòng bàn tay, máu tươi mang sắc vàng kim nhạt bắn ra, rơi vào Nghịch Mệnh Châu.
— Lão Quy, giúp ta một tay!
— Được thôi, nhóc con! — Lão Quy hét lớn.
Diệp Trần ngửa mặt lên trời, dùng toàn bộ sức mạnh của Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt tích tụ vào trong lồng ngực. Hắn tung một cú đấm thẳng vào tầng mây phía trên. Cú đấm này không nhắm vào bất kỳ ai, nó nhắm vào Giới Bích ngăn cách giữa Trung Tam Thiên và Thượng Tam Thiên.
"OÀNH —!!!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa phát ra, chấn động lan truyền qua suốt năm tầng trời đầu tiên. Trên bầu trời Đệ Tứ Trọng Thiên xuất hiện một vết nứt đen ngòm dài vạn trượng, giống như một con mắt của ác quỷ vừa mở ra nhìn xuống chúng sinh.
Diệp Trần truyền âm vào vết nứt đó, giọng nói của hắn thông qua sức mạnh của Nghịch Mệnh Châu, vang vọng lên tận Thượng Tam Thiên, lọt vào tai của những vị Tiên nhân, thần linh đang tọa lạc trên đỉnh cao Cửu Trọng:
— Ta, Diệp Trần — kẻ mang Phàm Cốt bị các ngươi khinh rẻ, hôm nay lấy máu của Hỏa Vân Tông làm mực, lấy bầu trời làm giấy. Ta báo cho các ngươi biết: Một bước ta đã đạp nát Trung Tam Thiên. Tám bước còn lại, ta sẽ đạp nát linh đài, lật đổ ngai vàng của các ngươi!
**"TA ĐANG ĐẾN ĐÂY!"**
Bốn chữ cuối cùng nổ tung như lôi đình vạn trượng. Ở tầng trời thứ chín, trong một tòa cung điện lơ lửng giữa những tầng mây vàng rực rỡ, một đôi mắt đã nhắm lại hàng vạn năm đột nhiên mở ra. Đôi mắt ấy tràn đầy sự lạnh lẽo và kinh ngạc.
Dưới Đệ Tứ Trọng Thiên, Diệp Trần đứng giữa biển máu, tóc bay trong gió, khí thế che trời. Ba nghìn Phàm Cốt chiến binh quỳ sụp xuống, tiếng hô của họ rung chuyển trời đất:
— Nghịch Thiên Quân, nguyện theo chủ thượng, nhất bộ đạp phá Cửu Trọng Thiên!
Chương 100 kết thúc với hình ảnh một vết nứt không thể hàn gắn trên bầu trời, báo hiệu một thời đại mà thần linh phải bắt đầu biết sợ hãi. Hành trình của Phàm Cốt thực sự giờ mới bắt đầu bùng nổ.