Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 99: Đào Tạo Đội Quân Nghịch Tiên**
Gió rít gào qua những khe đá nhọn hoắt của vùng đất Thiên Hoang, mang theo mùi nồng nặc của lưu huỳnh và máu rỉ. Tại Đệ Tứ Trọng Thiên, không có nơi nào tàn khốc hơn Lôi Hỏa Linh Quặng – một dãy núi bao quanh bởi những tia lôi điện vĩnh cửu và hỏa diễm từ lòng đất phun trào. Đây là nơi tọa lạc của những mạch linh thạch cao cấp nhất, nhưng cũng là mồ chôn của hàng vạn "Phàm nhân" – những kẻ sinh ra với Phàm Cốt, bị các đại tông môn coi như súc vật để khai thác tài nguyên.
Bên dưới thung lũng sâu thẳm, tiếng xích sắt va vào đá nghe loảng xoảng, hòa lẫn với tiếng roi da quất xé không khí.
"Nhanh lên! Lũ rác rưởi Phàm Cốt các ngươi, sinh ra đã là nợ của trời đất, không làm việc thì chỉ có chết!"
Một gã cai ngục thuộc Hỏa Vân Tông, thân hình béo tốt, tay cầm cây Hỏa Vân Tiên rực lửa, hung hãn quất xuống lưng một thiếu niên gầy gò. Thiếu niên nọ chỉ khoảng mười lăm mười sáu tuổi, cả người không mảnh vải che thân, chỉ có một chiếc quần rách rưới bám đầy bụi than. Sau cú quất roi, một đường máu tươi dài bắn ra, thiêu cháy cả mảng da lưng đen sạm.
Thiếu niên cắn chặt răng, không kêu lấy một tiếng, đôi mắt đục ngầu vì mệt mỏi nhưng lại lóe lên một tia hận thù điên cuồng. Hắn cố gắng đứng dậy, đôi bàn tay sưng tấy vẫn ôm chặt lấy khối linh thạch nặng trĩu.
"Còn dám nhìn ta bằng ánh mắt đó?" Gã cai ngục nổi trận lôi đình, giơ cao chiếc roi định tung ra đòn chí mạng.
Đúng lúc này, một tiếng "ầm" vang dội từ phía lối vào mỏ quặng. Cả vách núi rung chuyển dữ dội, bụi đá rơi xuống lả tả. Một bóng người cao lớn khoác hắc bào, vai đeo trọng kiếm, từ trong màn sương mù bước ra. Mỗi bước chân của hắn chạm đất đều khiến mặt đất nứt toác, lôi hỏa xung quanh dường như cũng bị áp chế bởi một khí thế vô hình.
"Kẻ nào dám cả gan xông vào thánh địa của Hỏa Vân Tông?" Gã cai ngục quát lớn, quay sang nhìn kẻ mới đến.
Bên cạnh gã hắc bào nhân còn có một thiếu niên cao lớn khác, gương mặt vuông vức, ánh mắt rực lửa chính khí. Không ai khác, đó chính là Diệp Trần và Sở Cuồng.
Diệp Trần nhìn quanh một lượt. Cảnh tượng hàng ngàn người Phàm Cốt bị xích cổ, thân thể khô héo, ánh mắt vô hồn khiến nộ hỏa trong lòng hắn bốc cao ngùn ngụt. Hắn nhớ lại bản thân mình ở Diệp Gia, nhớ lại cái cảm giác bị khinh miệt chỉ vì không có Tiên Cốt.
"Ta đến để thu hồi những thứ không thuộc về các ngươi." Diệp Trần giọng lạnh như băng sương vạn năm.
"Thằng khốn! Chết đi!" Gã cai ngục gầm lên, Hỏa Vân Tiên trong tay hóa thành một con hỏa long lao thẳng về phía Diệp Trần. Gã là một tu sĩ Trúc Cơ kỳ viên mãn, tại tầng trời này cũng được coi là một nhân vật có chút số má.
Diệp Trần thậm chí không thèm rút kiếm. Hắn nhẹ nhàng đưa tay ra, năm ngón tay cứng như thần thiết chộp lấy con hỏa long. "Xèo xèo", ngọn lửa bùng cháy dữ dội nhưng không thể làm tổn hại đến làn da đen bóng như hắc ngọc của hắn.
"Rắc!"
Một tiếng động khô khốc vang lên. Diệp Trần bóp nát con hỏa long bằng tay không, sau đó tiến tới một bước, bóp chặt cổ gã cai ngục nhấc bổng lên không trung.
"Ngươi… ngươi là người hay quỷ? Ngươi không có linh khí… nhưng tại sao…" Gã cai ngục lắp bắp, đôi mắt lồi ra vì ngạt thở. Gã không cảm nhận được bất kỳ dao động Tiên Cốt nào từ người Diệp Trần, nhưng sức mạnh nhục thân này, quả thực đã vượt xa hiểu biết của gã.
"Phàm Cốt trong mắt các ngươi là rác rưởi." Diệp Trần gằn từng chữ, "Nhưng hôm nay, các ngươi sẽ chết dưới tay một kẻ Phàm Cốt."
Cánh tay Diệp Trần phát lực, sức mạnh của Nghịch Thiên Cốt bùng nổ. Thủ đoạn tàn bạo nhất chính là dùng sức mạnh thuần túy nghiền nát đối phương. Đầu gã cai ngục vỡ tung như một quả dưa hấu dưới áp lực kinh khủng. Máu bắn tung tóe lên mặt những người nô lệ đang đứng sững sờ xung quanh.
"Đại ca, đám tép riu còn lại để đệ!" Sở Cuồng không đợi Diệp Trần ra lệnh, trọng kiếm trong tay vung lên. Hắn vốn đi theo con đường Luyện Thể, mỗi một chiêu đều mang theo khí thế núi lở đất nứt. Chỉ trong mười nhịp thở, hàng chục cai ngục của Hỏa Vân Tông đã nằm rạp trong vũng máu.
Không gian yên lặng đến lạ thường. Hàng ngàn nô lệ Phàm Cốt ngơ ngác nhìn hai vị "thiên thần hạ phàm" cứu giúp họ. Thiếu niên gầy gò lúc nãy run rẩy tiến lên, quỳ sụp xuống: "Tiên nhân… xin hãy cứu chúng ta…"
"Ta không phải tiên nhân." Diệp Trần thu tay về, giọng nói vang vọng khắp thung lũng, át cả tiếng sấm chớp trên cao. "Ta là Diệp Trần, cũng giống các ngươi, ta sinh ra với Phàm Cốt, bị trời đất bỏ rơi, bị thế gia ruồng rẫy."
Lời nói của hắn như một gáo nước lạnh tạt vào lòng đám đông đang nguội lạnh ý chí. Họ nhìn nhau, xôn xao bàn tán. Một người có Phàm Cốt mà lại mạnh đến thế sao?
Trong thức hải, giọng nói khàn khàn, giễu cợt của Lão Quy vang lên: "Nhóc con, muốn làm anh hùng à? Cửu Trọng Thiên này có hàng tỷ người như họ, ngươi cứu được mấy nghìn người này thì thấm tháp gì? Đánh lên Đệ Cửu Trọng Thiên cần một quân đoàn, chứ không phải một đám tàn phế."
"Lão già, ta biết mình đang làm gì." Diệp Trần đáp lại trong đầu, ánh mắt quét qua hàng nghìn đôi mắt đang bắt đầu nhen nhóm một chút tia sáng. "Nếu muốn lật đổ Thiên Đạo, phải bắt đầu từ những kẻ bị Thiên Đạo chối bỏ nhất."
Hắn bước lên một mỏm đá cao, nhìn xuống đám đông bên dưới:
"Nghe đây! Các ngươi bị sỉ nhục vì các ngươi yếu thế! Các ngươi bị xích cổ vì các ngươi tin rằng Phàm Cốt là phế vật! Hôm nay ta đứng đây để nói với các ngươi: Tiên Cốt là xiềng xích do kẻ thống trị tạo ra để nô dịch chúng sinh. Phàm Cốt mới là gốc rễ của vạn vật, là sức mạnh có thể đạp nát cả trời xanh!"
"Bên ngoài kia, những kẻ tự xưng là tiên nhân đang dùng máu thịt các ngươi để tu luyện. Chúng nhìn chúng ta như cỏ rác. Vậy thì, các ngươi có muốn dùng nắm đấm của kẻ làm cỏ rác, đấm nát bộ mặt thanh cao của chúng không?"
"Muốn!" Thiếu niên gầy gò nọ hét lên đầu tiên, hai nắm tay nhỏ bé siết chặt đến trắng bệch.
"Chúng ta muốn phục thù!" Một ông lão gầy gò khác cũng gầm lên, nỗi uất hận dồn nén bấy lâu bộc phát.
Tiếng hô vang dội cả thung lũng. Hơn ba nghìn con người, tất cả đều là Phàm Cốt, ánh mắt họ từ tuyệt vọng chuyển sang điên cuồng.
Diệp Trần khẽ gật đầu, hắn lấy ra Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu. Viên châu tỏa ra một luồng hắc khí u uất nhưng đầy uy quyền. Hắn cắt ngón tay mình, để một giọt máu chứa đựng sức mạnh Nghịch Thiên Cốt rơi vào viên châu. Viên châu lập tức bùng nổ, hóa thành một làn sương đỏ nhạt phủ xuống toàn bộ khu mỏ.
"Lão Quy, giúp ta truyền thụ 'Nghịch Thiên Luyện Thể Quyết' bản cơ bản nhất. Ta muốn họ phải lột da tráo xương ngay tại đây."
"Hắc hắc, tiểu tử ngươi quả thực điên rồ. Dùng máu của ngươi làm dẫn, dùng Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu làm trung gian để khai mở tiềm năng nhục thân cho họ… Cái giá phải trả là cực lớn đấy, ngươi có chịu nổi không?" Lão Quy híp mắt hỏi.
"Không có gì là không chịu nổi." Diệp Trần cắn răng, sắc mặt hơi tái đi vì mất máu tinh huyết.
Màn sương đỏ thấm vào cơ thể ba nghìn người nô lệ. Ngay lập tức, những tiếng gào thét thảm thiết vang lên. Tu luyện Phàm Cốt không giống Tiên Đạo êm đềm, nó bắt đầu bằng việc nghiền nát mọi thớ cơ, gãy từng đoạn xương để tái tạo lại mạnh mẽ hơn. Đây chính là con đường "tự hủy để trùng sinh".
"Cố gắng chịu đựng! Kẻ nào vượt qua, kẻ đó sẽ là chiến thần nghịch thiên! Kẻ nào gục ngã, vĩnh viễn là cát bụi dưới chân người!" Sở Cuồng hét lớn, thân hình hắn đứng canh gác bên cạnh Diệp Trần như một vị kim cương hộ pháp.
Trải qua một ngày một đêm, mùi máu và mồ hôi bao trùm không gian. Nhiều người đã ngất đi, nhưng tuyệt nhiên không ai bỏ cuộc. Sự hận thù là liều thuốc giảm đau hiệu nghiệm nhất.
Sáng sớm hôm sau, khi tia nắng đầu tiên xuyên qua làn khói độc của lôi hỏa, ba nghìn người nô lệ đứng dậy. Thân hình họ không còn gầy yếu, làn da đều hiện lên một sắc màu đồng cổ cứng cáp. Tuy chưa có tu vi linh khí, nhưng khí thế sát phạt tỏa ra từ họ khiến không gian xung quanh cũng phải run rẩy.
Thiếu niên gầy gò lúc đầu bước ra, lúc này bắp thịt trên cánh tay hắn cuồn cuộn như những dải thép, ánh mắt sắt đá. Hắn quỳ sụp dưới chân Diệp Trần: "Đã xong lễ gột rửa. Từ nay mạng của chúng tôi thuộc về ngài. Xin ngài ban cho một cái tên!"
Diệp Trần nhìn quân đoàn non trẻ của mình, những kẻ Phàm Cốt vừa từ địa ngục bò trở về. Hắn nhìn lên bầu trời, nơi Giới Bích ngăn cách với các tầng trời cao hơn, rồi lạnh lùng nói:
"Các ngươi không thuộc về bộ tộc nào, không thuộc về tông môn nào. Từ nay, các ngươi là 'Phàm Cốt Nghịch Thiên Quân'. Nhiệm vụ duy nhất của các ngươi là: Nhất bộ đạp phá thiên địa, giết sạch mọi kẻ cản đường!"
"Nhất bộ đạp phá thiên địa! Giết! Giết! Giết!"
Tiếng gào thét của ba nghìn chiến binh làm rung chuyển cả Đệ Tứ Trọng Thiên. Diệp Trần biết, đây mới chỉ là hạt giống đầu tiên. Khi hạt giống này lan rộng ra khắp chín tầng trời, đó sẽ là ngày tàn của Đế Thích Thiên.
Lão Quy nhìn cảnh tượng này, trong lòng thầm kinh ngạc: "Thằng nhóc này, quả thực có dáng dấp của kẻ hủy diệt vạn cổ. Một đội quân chỉ có Phàm Cốt… thiên hạ sắp đại loạn rồi."
Diệp Trần xoay người, tà áo bào tung bay trong gió dữ. "Sở Cuồng, phát lệnh cho toàn quân. Chúng ta sẽ lấy Hỏa Vân Tông làm vật hiến tế đầu tiên cho Nghịch Thiên Quân!"
Dưới ánh bình minh đỏ rực như máu, một đội quân kỳ lạ bắt đầu bước ra khỏi vùng đất Thiên Hoang. Họ không cưỡi linh thú, không ngự phi kiếm, chỉ bước đi bằng đôi chân trần trên mặt đất, nhưng mỗi bước đi đều tạo ra những tiếng vang rền như sấm động, báo hiệu một thời đại Nghịch Tiên chính thức bắt đầu.