Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 98: Hỗn Loạn Trung Tam Thiên**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:24:01 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 98: HỖN LOẠN TRUNG TAM THIÊN**

Ánh bình minh trên kinh thành Đại Chu không mang theo hơi ấm thường nhật, mà nhuộm một màu đỏ quạch như máu loãng. Khói bụi từ những tòa cung điện sụp đổ quyện chặt với mùi máu tanh nồng, tạo thành một tầng sương mù dày đặc che khuất cả bầu trời. Giữa đống đổ nát hoang tàn ấy, bóng dáng Diệp Trần đứng sừng sững như một pho tượng cổ xưa, cô độc và uy nghiêm đến cực điểm.

Bên trong cơ thể hắn, một cuộc cách mạng tàn khốc đang diễn ra.

Viên Thiên Nguyên Đan, thứ bảo dược vốn dĩ chỉ dành cho các bậc đại năng hóa thần ở Trung Tam Thiên, lúc này đang điên cuồng oanh tạc từng ngóc ngách trong kinh mạch của Diệp Trần. Dược lực cuồn cuộn như nộ long vẫy đuôi, hễ đi đến đâu là phá hủy đến đó.

"Rắc… rắc…"

Tiếng xương gãy giòn giã vang lên khô khốc giữa không gian tĩnh mịch. 206 mảnh xương toàn thân Diệp Trần, vốn đã cứng cáp sau bao lần tôi luyện, giờ đây lại một lần nữa bị nghiền nát thành bột mịn. Cơn đau thấu tận tâm can, vượt xa mọi giới hạn chịu đựng của con người, khiến mồ hôi trên trán hắn tuôn ra như tắm, vừa chạm đất đã hóa thành huyết khí đỏ rực.

"Thằng nhóc, ráng nhịn! Đây là cơ duyên ngàn năm có một!" Tiếng của Lão Quy vang lên trong thức hải, đầy vẻ vừa phấn khích vừa lo lắng. "Nghịch Thiên Cốt của ngươi vốn là khắc tinh của quy luật. Thiên Nguyên Đan chứa đựng 'thiên ý' của tầng trời này, dùng thiên ý để bồi đắp nghịch cốt, chính là lấy địch nuôi ta! Ngươi phải nghiền nát nó, nuốt chửng nó, biến nó thành một phần của vạn cổ!"

Diệp Trần nghiến răng chặt đến mức rỉ máu. Ánh mắt hắn vẫn bình thản đến lạ lùng, dù cho toàn thân lúc này đang mềm nhũn ra vì xương cốt đã hóa thành hư không. Hắn vận chuyển *Nghịch Thiên Hóa Long Quyết*, dồn toàn bộ ý chí vào việc dẫn dắt luồng dược lực hung bạo kia.

Ngay tại thời khắc xương cốt tan biến hoàn toàn, từ trong tủy sống của hắn, một luồng ánh sáng màu tím sẫm mang theo khí tức hồng hoang bỗng dưng bùng phát. Những hạt bụi xương bắt đầu xoay tròn, chúng hấp thụ dược lực của Thiên Nguyên Đan một cách tham lam, sau đó tự định hình lại.

Mỗi đốt xương mới mọc ra không còn là màu trắng ngà thông thường, mà đen nháy như hắc ngọc, trên bề mặt ẩn hiện những phù văn cổ xưa li ti. Khí tức từ những đốt xương này phát ra khiến không gian xung quanh vặn vẹo, dường như chỉ cần một cử động nhỏ cũng đủ để xé toạc thực tại.

"Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt… giai đoạn thứ hai: Hắc Ngọc Thần Cốt!" Diệp Trần thào thào, cảm nhận một luồng sức mạnh chưa từng có đang tuôn trào trong từng tế bào.

Sở Cuồng đứng cách đó không xa, chứng kiến cảnh tượng này mà trong lòng không khỏi kinh hãi. Hắn cảm thấy áp lực tỏa ra từ Diệp Trần lúc này còn đáng sợ hơn cả vị sứ giả thượng tầng mà Diệp Trần vừa giết. Đó không phải là áp lực của tu vi, mà là sự áp chế về mặt đẳng cấp sinh mệnh.

"Diệp chủ… người rốt cuộc là thần hay là ma?" Sở Cuồng tự lẩm bẩm, thanh trọng kiếm trong tay run lên bần bật.

Cùng lúc đó, tại nơi sâu nhất của tầng sương mù phía trên chín tầng mây – Giới Bích nối liền Hạ Tam Thiên và Trung Tam Thiên.

Bức màn năng lượng khổng lồ vốn tĩnh lặng từ hàng vạn năm nay bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Những tia lôi điện màu tím rạch ngang trời đất, báo hiệu một sự kiện chấn động vừa xảy ra. Sự biến mất của sứ giả thượng tầng và sự sụp đổ của một hoàng triều có sự bảo hộ của thiên đạo đã tạo nên một lỗ hổng lớn trong mạng lưới quy tắc.

Tại Đệ Tứ Trọng Thiên – tầng trời đầu tiên của Trung Tam Thiên, không khí lúc này đang vô cùng căng thẳng.

Tại trung tâm của Huyền Thiết Thành, nơi đặt "Thiên Mệnh Linh Đài", một tấm gương khổng lồ bỗng nhiên vỡ tan tành. Những mảnh vỡ bắn tứ tung, găm vào da thịt của các vị trưởng lão đang tọa trấn xung quanh.

"Cái gì? Một sứ giả cấp Hóa Thần bị giết tại Hạ Tam Thiên? Điều này là không thể nào!" Một lão giả mặc bào phục thêu hình hỏa phụng gầm lên, gương mặt đầy vẻ không tin nổi.

"Không chỉ là sứ giả, mà ngay cả 'Huyết Mạch Chúc Phúc' của Thiên Đạo dành cho Đại Chu cũng bị tước đoạt hoàn toàn. Kẻ làm điều này… hắn không phải là tu sĩ thông thường, hắn là một 'Nghịch Mệnh Giả'!" Một người khác lên tiếng, giọng run rẩy.

Tin tức như vết dầu loang, nhanh chóng lan truyền khắp các đại thế giới của Trung Tam Thiên. Suốt hàng ngàn năm qua, trật tự Cửu Trọng Thiên vốn dĩ bất biến. Hạ Tam Thiên là nơi cung cấp tài nguyên và nô lệ, Trung Tam Thiên là nơi của các bậc chân chính tu tiên. Việc một kẻ từ hạ giới giết lên thượng giới đã phá vỡ sự cân bằng và kiêu ngạo của những kẻ ở tầng trên.

Sự hỗn loạn bắt đầu bùng nổ. Các tông môn nhỏ vốn bị áp bức bấy lâu nay bỗng dưng thấy được hy vọng. Họ rỉ tai nhau về một kẻ mang danh "Trần Phàm" đã đạp nát hoàng triều, giết chết thần sứ. Ngọn lửa phản kháng âm ỉ bấy lâu nay bắt đầu nhen nhóm.

Ở một góc khác của Trung Tam Thiên, tại Băng Tuyết Tiên Cung, giữa vạn dặm tuyết trắng bao phủ, một đôi mắt tuyệt mỹ bỗng nhiên mở ra. Lăng Tuyết Y ngồi giữa hồ băng linh khí, trong lòng nàng đột nhiên dấy lên một cảm giác bồn chồn khó tả. Sợi dây liên kết vô hình giữa nàng và Diệp Trần trong máu bỗng nhiên nóng rực lên.

"Hắn… hắn đang tới?" Nàng khẽ thì thầm, hơi thở hóa thành làn sương lạnh. Trong đôi mắt băng lãnh ấy lần đầu tiên xuất hiện một tia dao động. "Diệp Trần, nơi này là đầm rồng hang hổ, ngươi vội vàng giết tới như vậy, rốt cuộc là vì cứu ta, hay là vì muốn san bằng thiên hạ này?"

Quay lại kinh thành Đại Chu.

Sau khi quá trình tái tạo xương cốt hoàn tất, Diệp Trần đứng dậy. Một bước chân hắn hạ xuống, mặt đất dưới chân không hề nứt vỡ, nhưng không khí xung quanh lại phát ra tiếng nổ trầm đục. Đó là vì sức nặng từ xương cốt của hắn đã vượt quá khả năng chịu đựng của quy luật Hạ Tam Thiên.

Hắn nhìn về phía Sở Cuồng, giọng nói vang vọng như tiếng chuông đồng: "Sở Cuồng, ngươi đã quyết định đi theo ta, vậy thì hãy chuẩn bị tinh thần. Phía trước không có vinh hoa phú quý, chỉ có máu chảy thành sông và những trận chiến không bao giờ kết thúc. Ngươi có hối hận không?"

Sở Cuồng quỳ sụp xuống, đầu đập mạnh xuống đất: "Thuộc hạ vốn là một kẻ thấp hèn, được Diệp chủ ban cho con đường sống, ban cho sức mạnh này. Dẫu cho phía trước là núi đao biển lửa, thuộc hạ nguyện làm mũi tên đi đầu cho người!"

"Tốt." Diệp Trần gật đầu, ánh mắt hướng về phía Giới Bích đang điên cuồng lay động. "Hạ Tam Thiên quá nhỏ bé, không đủ để chứa đựng bước chân của ta. Hôm nay, ta sẽ dẫn ngươi bước lên Đệ Tứ Trọng Thiên, xem xem những kẻ tự xưng là 'Tiên nhân' đó, có mấy người chịu được một quyền của ta!"

Nói đoạn, Diệp Trần không cần dùng bất cứ phi kiếm hay pháp bảo di chuyển nào. Hắn chỉ đơn giản là nhún người lấy đà.

*Bùm!*

Cả hoàng cung cũ nát hoàn toàn hóa thành bụi cám dưới lực phản chấn. Diệp Trần và Sở Cuồng hóa thành hai luồng hắc quang thần tốc lao thẳng về phía bầu trời.

Khi áp sát Giới Bích, áp lực từ quy tắc thế giới đè nặng xuống như hàng vạn ngọn đại sơn. Đây là sự đào thải tự nhiên, bất cứ sinh vật hạ giới nào muốn bước lên tầng trên đều phải trải qua quá trình lọc bỏ linh khí tạp nham. Thế nhưng, Diệp Trần lại không định tuân theo quy tắc đó.

"Phá cho ta!"

Diệp Trần gầm lên một tiếng, cánh tay hắc ngọc vung ra, một quyền trực diện đánh vào màn sương Giới Bích.

*Cửu Trọng Thiên Băng – Nhị Bộ Toàn Không!*

Cú đấm này không chỉ có lực lượng thể chất thuần túy, mà còn mang theo sức mạnh nghèo nàn nhưng cực kỳ sắc lẹm của Nghịch Mệnh Châu. Không gian xung quanh quyền đầu vỡ vụn như thủy tinh.

*Ầm!*

Một tiếng động rung trời chuyển đất vang lên. Màn sương Giới Bích vốn không thể bị phá vỡ bởi sức mạnh vật lý, vậy mà dưới cú đấm của Diệp Trần, nó lại bị xé toạc một lỗ hổng khổng lồ dài hàng nghìn trượng.

Diệp Trần dẫn theo Sở Cuồng bước qua khe nứt, chính thức đặt chân vào Trung Tam Thiên.

Chào đón họ không phải là những tiên cảnh thơ mộng với hoa thơm cỏ lạ, mà là một vùng chiến trường hỗn độn. Vừa bước qua Giới Bích, họ đã rơi ngay vào giữa một cuộc truy đuổi gắt gao.

Phía dưới là một nhóm tu sĩ mặc đồ xanh, đang bị hàng chục kẻ mặc hắc y truy sát. Tiếng kiếm reo, tiếng gào thét thảm thiết vang vọng khắp một vùng bình nguyên.

"Tránh đường! Đám rác rưởi hạ giới kia, đừng cản đường thực thi công lý của Huyền Sát Môn!" Một tên hắc y nhân dẫn đầu, thấy hai bóng người lạ mặt vừa xuất hiện từ hư không, không thèm nhìn kỹ mà đã vung tay tung ra một đạo phù triện hắc ám, định bụng giết sạch để diệt khẩu.

Diệp Trần lạnh lùng nhìn đạo phù triện đang lao tới. Hắn chẳng thèm tránh né, cũng chẳng vận linh khí hộ thể. Đạo phù triện chạm vào ngực hắn, bùng nổ một quầng lửa đen ngòm, nhưng ngay lập tức bị làn da hắc ngọc của hắn nuốt chửng hoàn toàn.

"Huyền Sát Môn?" Diệp Trần khẽ nhướng mày. Hắn nhận ra huy hiệu trên áo bọn chúng, đó là một trong những thế lực tay sai chuyên đi lùng sục nghịch mệnh giả.

Hắn quay sang Sở Cuồng, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo: "Sở Cuồng, bài học đầu tiên tại Trung Tam Thiên cho ngươi: Ở đây không có đúng sai, chỉ có kẻ mạnh và kẻ chết. Lên cho ta, giết không chừa một tên!"

"Rõ!" Sở Cuồng gầm lên, trọng kiếm vung ra mang theo lôi đình vạn quân, lao thẳng vào đám hắc y nhân như một con hổ đói lạc vào đàn cừu.

Trung Tam Thiên vốn đã loạn, nhưng sự hiện diện của Diệp Trần giống như một mồi lửa ném vào kho thuốc súng. Một thời đại mới của sự hỗn mang và lật đổ, chính thức bắt đầu từ đây.

Dưới chân hắn, con đường chinh phục chín tầng trời mới chỉ thực sự bắt đầu với bước đi đầu tiên trên mảnh đất Trung giới này. Ánh mắt Diệp Trần hướng về phương xa, nơi Băng Tuyết Tiên Cung đang ẩn mình trong tuyết lạnh, thầm hứa: "Tuyết Y, đợi ta. Ngày ta đến, cũng là ngày Cửu Trọng Thiên này đổi chủ!"

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8