Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 97: Sát Hoàng Đế**
Kinh đô Đại Chu, một đêm không trăng.
Bầu trời bị che phủ bởi những đám mây đen đặc quánh như mực, thi thoảng những tia chớp tím lịm rạch ngang trời, báo hiệu một cơn bão kinh thiên động địa sắp sửa ập xuống. Phía dưới, Hoàng thành Đại Chu vẫn lộng lẫy dưới ánh đèn lồng đỏ rực, tiếng nhạc sáo rộn ràng cùng mùi rượu thịt nồng nặc bay xa hàng dặm.
Hôm nay là đại lễ hiến tế mười năm một lần, cũng là ngày Hoàng đế Chu Vạn Hồng đón nhận Thiên Nguyên Đan từ Trung Tam Thiên gửi xuống. Hắn muốn mượn viên đan dược này để nghịch chuyển thiên mệnh, bước vào Hóa Thần Cảnh, chân chính đưa Đại Chu thoát khỏi kiếp huyệt đạo của Hạ Tam Thiên.
Nhưng, sự yên bình đó đã bị phá vỡ bởi hai bóng người đang chậm rãi đi bộ trên trục đường chính dẫn vào Chu Thiên Môn.
Diệp Trần đi trước, thân hình gầy guộc nhưng thẳng tắp như một thanh kiếm rỉ sét nhưng chứa đựng sát khí ngập trời. Mỗi bước chân của hắn chạm xuống mặt đá thanh, không có lấy một tiếng động, nhưng mặt đất lại âm thầm rung chuyển. Theo sau hắn, Sở Cuồng vác trên vai một thanh trọng kiếm bao phủ bởi những tia lôi điện màu xanh lam, đôi mắt gã đỏ rực sự hưng phấn và cuồng nhiệt.
“Đứng lại! Kẻ nào dám nghênh ngang xông vào Hoàng thành đêm nay?”
Một đội ngự lâm quân hàng nghìn người, khoác trên mình giáp trụ bằng huyền thiết, tay lăm lăm trường thương bao vây lấy hai người. Thống lĩnh ngự lâm quân là một tu sĩ Kim Đan kỳ, hắn nhìn thấy bộ dạng rách rưới của Diệp Trần thì khinh bỉ cười lạnh:
“Hóa ra là hai con chuột cống từ đáy vực. Gan gan lơn lắm, dám đến đây phá rối đại tiệc của Bệ hạ. Giết!”
Hàng nghìn mũi giáo đồng loạt đâm tới, linh khí dao động tạo thành một luồng áp lực kinh người.
Diệp Trần không nhìn, cũng không tránh. Hắn chỉ nhẹ nhàng bước lên một bước.
*Uỳnh!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên ngay dưới chân Diệp Trần. Không gian trong vòng mười trượng quanh hắn bỗng dưng vặn vẹo. Luồng kình lực khủng khiếp từ bàn chân hắn truyền xuống đất, lan tỏa như sóng thần. Hàng nghìn binh sĩ chưa kịp chạm vào chéo áo hắn đã thấy lồng ngực mình bị bóp nghẹt, xương sườn đồng loạt vỡ vụn.
“Cút.”
Một chữ thoát ra từ miệng Diệp Trần, hóa thành sóng âm hữu hình. Những chiến binh dũng mãnh nhất của Đại Chu bay ngược ra sau như những con búp bê vải, máu tươi nhuộm hồng cả con đường dẫn vào cung điện.
Lão Quy bên trong Nghịch Mệnh Châu tặc lưỡi: “Tiểu tử, ngươi ngày càng thô bạo. Cái gọi là ‘Phàm Cốt Nhất Bộ’ này của ngươi, nếu luyện đến đại thành, e rằng chỉ cần bước một cái, cả cái tiểu tinh cầu này cũng vỡ vụn.”
Diệp Trần lạnh lùng đáp: “Nếu trời đất này toàn lũ rác rưởi, vỡ vụn thì có làm sao?”
Hắn nhìn lên lầu cao, nơi Chu Vạn Hồng đang ngồi trên ngai vàng cao ngất, tay nâng chén ngọc, đôi mắt già nua lộ ra vẻ kinh hãi tột độ.
“Chu Vạn Hồng, mười năm trước gia tộc ta trung thành tuyệt đối, ngươi vì lấy lòng Mộ Dung Gia mà diệt môn Diệp thị. Mười năm sau, ta trở về để lấy thủ cấp của ngươi đây!”
Tiếng gầm của Diệp Trần như sấm nổ ngang tai, rung chuyển cả cung điện ngàn năm.
“Hộ giá! Mau hộ giá!” Chu Vạn Hồng hét lên, chén ngọc trong tay rơi xuống vỡ tan tành.
Từ trong thâm cung, bốn đạo bóng đen vọt ra. Đây chính là Tứ Đại Hộ Quốc Pháp Sư của Đại Chu, tất cả đều là tu sĩ Nguyên Anh kỳ viên mãn. Họ đứng bốn góc, kết thành một cái tứ phương trận pháp, ý đồ dùng linh khí mênh mông để trấn áp Diệp Trần.
“Phàm phu tục tử, sở hữu chút thể thuật liền tưởng mình vô địch sao? Quỳ xuống cho ta!” Một lão giả tóc trắng quát lớn, tay ấn xuống, một cái bàn tay linh khí khổng lồ từ trên trời ép xuống đỉnh đầu Diệp Trần.
Diệp Trần đứng giữa trận pháp, áp lực từ bốn phía khiến xương cốt hắn bắt đầu phát ra những tiếng “rắc rắc” ghê người. Đó là âm thanh của sự quá tải, là tiếng Phàm Cốt đang bị bẻ gãy.
Sở Cuồng ở phía sau lo lắng định xông lên: “Diệp huynh!”
“Đừng qua đây!” Diệp Trần quát lên, gương mặt hắn hiện lên một sự điên cuồng đến cực hạn. “Để chúng đánh gãy xương cốt của ta! Chỉ khi xương cũ tan biến, nghịch cốt mới thực sự thức tỉnh!”
*Rắc!*
Cánh tay trái của Diệp Trần gãy gập dưới áp lực của trận pháp.
*Rắc! Rắc!*
Xương vai, xương sườn, rồi đến cả xương sống của hắn cũng bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt kinh hoàng. Máu tươi thấm đẫm vạt áo, nhuộm đỏ cả khoảng sân gạch trắng.
Tứ đại pháp sư cười lạnh: “Ngu xuẩn. Tự phụ vào nhục thân thì cái giá phải trả chính là thịt nát xương tan.”
Nhưng nụ cười của họ chưa kịp tắt hẳn thì đã khựng lại.
Diệp Trần vẫn đứng đó. Dù xương cốt toàn thân đã vỡ vụn hơn một nửa, nhưng khí thế của hắn không hề giảm đi mà còn bùng nổ theo cấp số nhân. Một luồng hào quang màu đen tuyền bắt đầu len lỏi ra từ những vết thương, quấn quýt lấy xương cốt hắn, tái tạo chúng với tốc độ kinh người.
Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt: Phá hậu nhi lập, mỗi lần gãy đi là một lần hóa rồng!
“Nghịch Thiên Hóa Long… Đệ nhất thức: Long Khiếu Cửu Thiên!”
Diệp Trần gầm lên một tiếng không giống tiếng người. Hắn bước lên bước thứ hai.
*Oanh!*
Trận pháp tứ phương vỡ tan tành như một tấm gương mỏng. Bốn vị Nguyên Anh pháp sư đồng loạt hộc máu, cơ thể họ bị một lực đạo vô hình ép đến mức dính chặt xuống mặt đất, không cách nào động đậy.
Diệp Trần đi xuyên qua đám tàn binh bại tướng, mỗi bước chân của hắn giờ đây đều mang theo ý chí của một vị Ma thần thái cổ. Hắn đứng trước ngai vàng, nhìn Chu Vạn Hồng đang run rẩy lùi lại phía sau.
“Bọn… bọn họ đâu? Người đâu? Mau cứu trẫm! Ta là Thiên tử! Ta có Thiên mệnh che chở!” Chu Vạn Hồng gào lên thảm thiết.
“Thiên mệnh?” Diệp Trần vươn tay ra, bóp chặt lấy cổ vị Hoàng đế cao ngạo kia, nhấc bổng hắn lên không trung. “Thứ thiên mệnh rách nát đó đã bỏ rơi ngươi từ lúc ngươi phản bội con dân của mình rồi.”
Lúc này, một đạo ánh sáng vàng từ phía sau hậu điện lao tới, uy áp của nó vượt xa Nguyên Anh kỳ. Một vị trưởng lão của Trung Tam Thiên, kẻ hộ tống Thiên Nguyên Đan, rốt cuộc cũng lộ diện.
“Tiểu tử láo xược! Trước mặt sứ giả Thượng tầng mà dám sát hại hoàng quân? Buông tay!”
Vị trưởng lão kia vung tay một cái, một thanh phi kiếm hoàng kim rít lên trong không khí, nhắm thẳng vào trái tim Diệp Trần.
Diệp Trần không thèm quay đầu lại, tay trái hắn vẫn bóp cổ Chu Vạn Hồng, tay phải tóm chặt lấy lưỡi kiếm hoàng kim đang bay tới.
*Keng!*
Thanh kiếm cấp bậc Linh khí cực phẩm lại bị bàn tay trần của hắn bóp nát vụn.
“Sứ giả Thượng tầng?” Diệp Trần quay lại, ánh mắt hắn lạnh lẽo như vạn năm băng tuyết. “Ngươi cũng chỉ là một món ‘dược liệu’ khác trong mắt Thiên Đạo mà thôi. Để ta đưa ngươi đi trước một bước!”
Hắn dồn lực vào chân, thực hiện chiêu thức mạnh nhất hiện tại của mình: *Cửu Trọng Thiên Băng – Nhất Bộ Phá Phàm*.
Cả kinh thành Đại Chu rung chuyển như gặp phải đại địa chấn. Toàn bộ chính điện đổ sập xuống, bụi mù mịt bay cao.
Khi bụi trần lắng xuống, người ta chỉ thấy Diệp Trần đứng hiên ngang giữa đống đổ nát. Một tay hắn cầm lấy viên Thiên Nguyên Đan lấp lánh, tay kia ném thủ cấp của Chu Vạn Hồng xuống chân Sở Cuồng. Vị sứ giả từ Trung Tam Thiên kia đã biến mất không còn dấu vết, chỉ còn lại một vũng máu đen ngòm trên mặt đất.
Diệp Trần ngửa mặt lên trời, nhìn xuyên qua những đám mây đen đến những tầng trời cao hơn, nơi mà những kẻ thực sự đứng sau đang nhìn xuống.
“Đại Chu… mất rồi.” Hắn thì thầm, giọng nói tuy nhỏ nhưng truyền đi khắp vạn dặm.
Sở Cuồng tiến lên, quỳ một gối xuống, trọng kiếm cắm vào mặt đất: “Tham kiến Diệp chủ! Thuộc hạ nguyện đi theo người, đạp phá Cửu Trọng Thiên!”
Hàng vạn bách tính và tàn binh vây quanh, nhìn thấy cảnh tượng vị hoàng đế tàn bạo bị hạ sát, thay vì phẫn nộ, họ lại cảm thấy một sự giải thoát vô hình.
Diệp Trần không nói gì, hắn nuốt chửng viên Thiên Nguyên Đan vào bụng. Luồng dược lực khổng lồ bùng nổ, một lần nữa đánh gãy toàn bộ xương cốt vừa mới tái tạo của hắn. Cơn đau thấu tận linh hồn khiến Diệp Trần rên rỉ, nhưng hắn vẫn đứng vững như một ngọn núi.
“Mới chỉ là khởi đầu thôi.”
Diệp Trần bước qua đống xác chết, đi thẳng về hướng cổng Giới Bích nối liền với tầng trời thứ hai. Ánh bình minh lờ mờ hiện ra ở chân trời, chiếu rọi lên bóng lưng cô độc của một kẻ mang phàm cốt nhưng lại đang thách thức cả thiên địa.
Đêm đó, vương triều Đại Chu sụp đổ. Một huyền thoại mới chính thức được viết bằng máu và mảnh xương gãy.