Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 96: Nghịch Mệnh Thức Tỉnh**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:22:00 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 96: NGHỊCH MỆNH THỨC TỈNH

Bóng tối trong đường hầm sâu hun hút dường như muốn nuốt chửng chút tàn tàn hơi sức cuối cùng của Diệp Trần. Tiếng nước chảy róc rách từ những mạch ngầm bị vỡ, hòa cùng tiếng thở dốc nặng nề của Sở Cuồng, tạo nên một bản nhạc tang thương giữa lòng đất.

Sở Cuồng đặt Diệp Trần tựa lưng vào một vách đá ẩm ướt. Dưới ánh sáng le lói từ những sợi lôi điện còn sót lại trên cơ thể gã, khuôn mặt Diệp Trần trắng bệch không còn lấy một giọt máu. Lồng ngực hắn lõm hẳn xuống, dấu vết của bàn tay vị cao thủ Hóa Thần Cảnh vẫn còn hằn sâu trên da thịt tím tái.

“Diệp huynh… huynh đừng chết! Ngươi đã hứa cùng ta đạp đổ Cửu Trọng Thiên mà!” Sở Cuồng nghiến răng, giọng nói nghẹn ngào, đôi tay to lớn run rẩy đổ tất cả linh đan cứu mạng mà gã có vào miệng Diệp Trần, nhưng chúng đều trôi tuột ra ngoài theo dòng máu đỏ thẫm.

Bên trong thức hải của Diệp Trần, một sự biến đổi kinh thiên động địa đang âm thầm diễn ra.

Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, thứ bảo vật từ thuở hồng hoang vốn dĩ vẫn luôn trầm mặc trong đan điền, nay sau khi hấp thụ một lượng lớn Long khí từ long mạch Đại Chu bị vỡ, bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Những vết nứt nhỏ li ti trên bề mặt viên châu bắt đầu khép lại, từng luồng hắc khí u minh cùng với ánh sáng hoàng kim rực rỡ đan xen vào nhau, tạo thành một cơn lốc xoáy năng lượng khổng lồ.

“Oanh!”

Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong linh hồn Diệp Trần. Thế giới xung quanh gã bỗng chốc biến đổi. Không còn đường hầm ẩm thấp, không còn sự đau đớn xé thịt da. Diệp Trần thấy mình đang đứng giữa một vùng hư vô vô tận. Ở đó, thời gian dường như không tồn tại, những vì tinh tú xa xôi đứng bất động trên màn đêm vĩnh cửu.

“Thời gian ngưng đọng?” Diệp Trần thều thào, dù đây chỉ là ý thức thể, hắn vẫn cảm nhận được uy áp khủng khiếp của nơi này.

“Không phải thời gian ngưng đọng, mà là ngươi đã chạm đến ‘Vô’ giới của Nghịch Mệnh Châu.”

Một bóng đen to lớn dần hiện ra từ trong sương mù. Lão Quy, người dẫn đường gian xảo hằng ngày, giờ đây đang hiện ra với một hình thể thần thú nguyên thủy đầy uy nghiêm, mai rùa khắc ghi vạn ngàn phù văn thiên địa, đôi mắt như chứa đựng cả lịch sử của vạn cổ.

“Lão Quy… đây là?”

“Tiểu tử, ngươi thực sự là một kẻ điên. Hấp thụ Long khí của một vương triều để phá hủy long mạch, ép Nghịch Mệnh Châu phải hoàn chỉnh trước thời hạn… Ngươi đang đánh cược cả mạng sống đấy!” Lão Quy thở dài, nhưng trong mắt lại ánh lên vẻ tán thưởng không giấu giếm. “Nhưng trời không tuyệt đường người, Nghịch Mệnh Châu đã hoàn toàn nhận chủ. Ngay bây giờ, nó sẽ trả lại cho ngươi sự thật về ‘Phàm Cốt’.”

Ngay khi lời lão Quy vừa dứt, Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu đột ngột phóng ra hàng triệu sợi chỉ sáng rực rỡ, đâm xuyên qua ý thức thể của Diệp Trần và tỏa ra toàn bộ nhục thân hắn đang nằm ngoài đường hầm.

Tại thực tại, Sở Cuồng trợn tròn mắt kinh hãi. Gã thấy cơ thể Diệp Trần lơ lửng giữa không trung. Những hạt bụi li ti trong không khí bỗng nhiên khựng lại, giọt nước rơi từ trần hầm treo lơ lửng nửa chừng. Mọi thứ trong bán kính mười trượng quanh Diệp Trần đều bị rơi vào một trạng thái đứng im tuyệt đối.

*Rắc! Rắc! Rắc!*

Tiếng xương gãy vang lên kinh tâm động phách. Toàn bộ hệ thống xương cốt của Diệp Trần — vốn dĩ đã vỡ nát sau trận chiến — nay lại bị một lực lượng vô hình bóp vụn thêm một lần nữa, vụn đến mức hóa thành bột cám. Nỗi đau này không chỉ hành hạ thể xác, mà còn trực tiếp nghiền nát ý chí con người.

“Trời định ta là phàm… ta phải bước một bước nát cả trời xanh!” Diệp Trần gào thét trong tâm linh. Hắn nhớ về ánh mắt khinh bỉ của Tiên Tử Linh Nhi, nhớ về sự ngạo mạn của Mộ Dung Thần, nhớ về bàn tay che trời của lão già Hóa Thần kia.

Sự uất hận đó hóa thành mồi lửa, đốt cháy Nghịch Thiên ý trong tủy xương hắn.

Từ trong đống tro tàn của xương cũ, những tia sáng lấp lánh như tinh tú bắt đầu ngưng tụ. Đây không còn là chất xương bình thường, mà là sự kết hợp giữa tinh hoa Long mạch, Thái Cổ lực lượng và ý chí bất khuất.

Tầng thứ nhất của Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt: Cốt Nhục Sinh Tinh!

Từng đốt xương mới được đúc lại, mang màu đen huyền ảo như dạ minh châu, nhưng bên trong lại chảy xuôi những dòng hoàng kim dịch. Mạch máu của hắn rộng ra gấp bội, máu phàm đỏ tươi giờ đây đã pha trộn với những ánh vàng lân tinh, nóng bỏng như dung nham.

Lão Quy nhìn cảnh tượng đó, run giọng nói: “Nghịch Thiên Cốt thực sự… không phải là để tu tiên, mà là để trở thành kẻ săn tiên. Thiên Đạo coi chúng sinh là kiến cỏ, thì bộ xương này chính là thứ sẽ bóp nát thiên đạo.”

Trong không gian ngưng đọng, ý thức của Diệp Trần bỗng thấy một hình ảnh mờ ảo về một vị thần khổng lồ thời Thái Cổ. Vị thần ấy không dùng bất kỳ pháp bảo nào, chỉ dùng đôi chân trần bước đi. Mỗi bước chân của người hạ xuống, một tầng trời lập tức sụp đổ thành hư vô. Đó chính là ý nghĩa thực sự của *Nhất Bộ Đạp Phá*.

“Ta hiểu rồi…” Diệp Trần lẩm bẩm.

Hắn vươn tay ra, bắt lấy một luồng khí tức huyền bí vừa sinh ra từ Nghịch Mệnh Châu. Toàn bộ tinh thần hắn tập trung vào chân phải.

Cái gọi là quy tắc của Hạ Tam Thiên, cái gọi là rào cản giữa các cảnh giới, trong mắt hắn lúc này bỗng trở nên thật mỏng manh. Nếu thiên địa dùng quy tắc để xiềng xích phàm nhân, hắn sẽ dùng sức mạnh thuần túy để đạp nát quy tắc đó.

“Oanh —!”

Thời gian bất chợt quay trở lại quỹ đạo. Giọt nước rơi xuống mặt đất phát ra tiếng *tõm* giòn tan. Sở Cuồng bị một luồng khí chấn văng ra sau mấy trượng, va mạnh vào vách đá.

Khi gã ngẩng đầu lên, gã thấy Diệp Trần đã đứng đó tự bao giờ.

Thân hình hắn không có nhiều thay đổi, nhưng khí chất đã hoàn toàn khác biệt. Nếu trước đây Diệp Trần là một thanh kiếm sắc bén đang giấu mình trong vỏ, thì bây giờ hắn giống như một vực sâu không đáy, huyền bí và tràn đầy áp lực khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Vết thương chí mạng trên lồng ngực đã biến mất, thay vào đó là làn da trắng trẻo nhưng săn chắc như ngọc thạch. Đặc biệt là đôi mắt hắn, con ngươi đen sâu thẳm thỉnh thoảng lại lóe lên một tia sáng hoàng kim lạnh lẽo.

“Diệp… Diệp huynh? Ngươi… ngươi sống lại rồi?” Sở Cuồng lắp bắp, cảm nhận được khí tức của Diệp Trần đã vượt xa mức độ Linh Cơ Cảnh thông thường, nhưng lại không phải Trúc Cơ, cũng không phải Kim Đan. Hắn đứng đó, tựa như một thực thể đứng ngoài mọi quy tắc tu luyện hiện hành.

Diệp Trần khẽ nắm chặt nắm đấm, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn chảy trong xương tủy. Mỗi cử động nhỏ của hắn lúc này đều khiến không gian xung quanh khẽ run rẩy. Hắn nhìn ra phía lối ra của đường hầm, ánh mắt xuyên qua lớp đất đá dày đặc, nhìn về hướng kinh đô Đại Chu đang chìm trong hỗn loạn.

“Đại Chu vương triều… lão già Hóa Thần…” Diệp Trần lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo uy nghiêm đáng sợ. “Khoản nợ này, chúng ta sẽ bắt đầu thu nợ ngay bây giờ.”

Hắn chậm rãi bước lên một bước.

*Rầm!*

Mặt đất của đường hầm dưới chân hắn không hề nứt vỡ, nhưng một luồng sóng xung kích vô hình xuyên qua vạn trượng đất đá, khiến cho cung điện đang bốc cháy phía trên vạn trượng bỗng dưng nổ tung một lần nữa.

Lão Quy từ trong Nghịch Mệnh Châu rùng mình: “Cốt Nhục Sinh Tinh, sơ bộ thức tỉnh ý chí Đạp Thiên. Tiểu tử này quả thực là một tai họa cho bất cứ kẻ nào tự xưng là ‘Thiên’!”

Sở Cuồng nhìn bóng lưng của Diệp Trần, trong lòng dâng lên một nỗi sùng bái mãnh liệt. Gã biết, từ giây phút này, vương triều Đại Chu nói riêng và Hạ Tam Thiên nói chung, sẽ không còn ngày nào yên ả nữa.

Một vị thần chiến tranh thực thụ, mang theo phàm cốt nghịch thiên, đã chính thức trở lại từ cõi chết.

Diệp Trần quay đầu lại nhìn Sở Cuồng, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh: “Sở huynh, đi thôi. Chúng ta đi tìm món quà tiếp theo cho bọn chúng. Ta nghe nói, Trung Tam Thiên vừa gửi tới một món đồ cho hoàng tộc Đại Chu?”

Sở Cuồng hăng hái đứng bật dậy, lau vết máu trên khóe miệng: “Phải, là ‘Thiên Nguyên Đan’ để trợ giúp hoàng tử Đại Chu đột phá Hóa Thần, đang được hộ tống bởi một chi đội tinh nhuệ của tầng thứ tư!”

“Rất tốt.” Diệp Trần bước ra ngoài, ánh trăng chiếu rọi lên vạt áo rách rưới của hắn, nhưng bóng của hắn trên mặt đất bỗng chốc kéo dài vạn trượng, bao trùm cả một vùng trời đất.

“Mạng của chúng ta, do chính chúng ta định đoạt. Trời không cho ta sống, ta sẽ đạp nát trời.”

Dưới ánh trăng, bóng dáng hai người thiếu niên, một gã thô kệch vác lôi điện, một kẻ trầm mặc mang nghịch cốt, bắt đầu bước những bước đầu tiên trên hành trình chấn động Cửu Trọng Thiên.

Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu bên trong đan điền Diệp Trần rực sáng lần cuối trước khi ẩn sâu vào tủy xương, như đang ăn mừng cho một vị chủ nhân thực sự của nó đã thức tỉnh. Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt đã thành, con đường phía trước chỉ còn là máu và sự thống trị.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8