Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 95: Đối Đầu Hóa Thần Cảnh**
Ánh lửa đuốc từ tứ phía đổ về như những con mãnh long rực cháy, thiêu rụi màn đêm tĩnh mịch của hoàng cung Đại Chu. Tiếng chuông báo động vang lên dồn dập, xé toạc bầu không khí vốn đã đầy mùi thuốc súng.
Diệp Trần phóng đi trên những mái ngói cong vút, bóng đen của hắn chập chờn dưới ánh trăng tà. Đằng sau hắn, hàng trăm ngự lâm quân cưỡi trên những con Phi Linh Mã đang ráo riết truy đuổi. Những mũi tên tẩm linh lực xé gió lao đến, tạo thành một cơn mưa ánh sáng tử thần.
"Tiểu tử, bên trái!" Lão Quy thét lên trong thức hải.
Diệp Trần không quay đầu, tay trái vung ngang. Thanh kiếm gãy bằng sắt đen trong tay hắn phát ra một tiếng rống nghẹn ngào, một vòng sóng xung kích màu xám đậm bùng phát, đánh lệch toàn bộ tiễn vũ. Nhưng ngay lúc đó, một luồng uy áp từ trên cao phủ xuống như một tòa đại sơn, khiến bước chân hắn lún sâu xuống mái ngói, gạch men vỡ nát dưới áp lực khủng khiếp.
"Cản đường ta, chết!"
Diệp Trần gầm nhẹ một tiếng, khí huyết toàn thân sôi sục. Hắn không dùng linh lực để chống chọi, mà dùng chính sức mạnh của những thớ cơ và xương cốt đã qua tôi luyện. Bước chân hắn đạp mạnh, thân hình như một mũi tên rời cung, xuyên thủng màn uy áp, trực tiếp va chạm với một tên thống lĩnh đang chặn đường.
*Rầm!*
Tên thống lĩnh cấp bậc Nguyên Anh đỉnh phong, khoác trên mình bộ linh giáp dày cộm, thế nhưng dưới cú đấm của Diệp Trần, bộ giáp ấy nát vụn như gốm sứ. Tiếng xương lồng ngực gãy vụn vang lên khô khốc, gã thống lĩnh văng ra xa hàng chục trượng, đâm sầm vào điện thờ phía xa, bụi mù mịt.
Tuy nhiên, sát cơ thực sự mới chỉ bắt đầu.
Không gian phía trước bỗng nhiên vặn vẹo, một bàn tay già nua, gầy guộc như cành củi khô từ hư không vươn ra, chậm rãi hướng về ngực Diệp Trần mà ấn tới. Đòn đánh này trông có vẻ chậm chạp, nhưng lại mang theo một loại quy luật huyền bí, phong tỏa toàn bộ không gian xung quanh, khiến Diệp Trần có cảm giác dù hắn có chạy đến chân trời góc bể cũng không thoát nổi bàn tay này.
"Hóa Thần Cảnh!" Diệp Trần đồng tử co rụt lại.
Lão Quy nghiến răng: "Đó là lão quái vật lúc nãy! Hắn dùng 'Quy Tắc Lực' để khóa định ngươi. Tiểu tử, không được cứng đối cứng!"
Nhưng đã muộn. Bàn tay kia đã chạm vào lồng ngực Diệp Trần.
*Bùng!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu bên trong cơ thể. Diệp Trần cảm thấy như mình vừa bị một tiểu tinh cầu va trúng. Phổi hắn thắt lại, máu tươi trào ra khỏi miệng thành từng búng lớn. Cơ thể hắn bị đánh văng xuống mặt đất, tạo thành một hố sâu đường kính tới mười trượng giữa quảng trường hoàng cung.
Từ trong hư không, một bóng người chậm rãi bước ra. Đó là một lão già mặc đạo bào màu tro đen, khuôn mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt lại sáng quắc như hai ngọn đuốc, nhìn chằm chằm vào hố sâu với vẻ ngạc nhiên.
"Một kẻ mang Phàm Cốt, không có lấy nửa tia linh khí tu hành, vậy mà có thể chịu một chưởng của lão phu mà không nát thân?" Lão già lên tiếng, giọng nói khô khốc như tiếng hai mảnh kim loại cọ sát. "Nhục thân của ngươi… rốt cuộc là thứ quái thai gì?"
Dưới hố sâu, Diệp Trần nằm bất động trong vũng máu. Xương sườn bên trái của hắn đã gãy sạch, xương bả vai cũng nứt toác. Cơn đau thấu xương tủy tràn về như sóng thần, muốn nhấn chìm lý trí của hắn.
"Chết… chết rồi sao?" Đám lính canh đứng từ xa run rẩy hỏi.
"Hóa Thần lão tổ ra tay, dù là thần sắt cũng phải tan chảy…"
Nhưng ngay lúc đó, một âm thanh kỳ lạ vang lên.
*Rắc… Rắc…*
Nó không phải tiếng xương gãy thêm, mà là tiếng xương cốt đang dịch chuyển và kết nối lại. Bên trong ngực Diệp Trần, Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu bắt đầu xoay chuyển điên cuồng, những tia sáng đen kịt từ châu lan tỏa ra khắp các kinh mạch, len lỏi vào từng kẽ xương vỡ.
Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt — Mỗi lần gãy đi, sẽ tái tạo mạnh mẽ hơn gấp bội!
Diệp Trần chậm rãi chống tay đứng dậy. Những mảnh xương gãy đâm vào thịt khiến hắn rùng mình, nhưng đôi mắt hắn lại bùng lên một ngọn lửa cuồng loạn và hung hãn. Sức mạnh nhục thân của hắn đang tăng trưởng với tốc độ không tưởng. Máu từ vết thương không còn chảy ra mà dường như bị các thớ cơ hút ngược trở lại để cung cấp năng lượng cho quá trình tiến hóa.
"Hóa Thần Cảnh thì sao?" Diệp Trần khàn giọng, khóe miệng đầy máu nhếch lên một nụ cười dữ tợn. "Ông già, lực đạo của ông… vẫn còn nhẹ lắm!"
Lão già Hóa Thần cảnh nheo mắt, sát ý trong lòng trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Lão cảm thấy bất an. Một phàm nhân lại mang đến cho lão cảm giác bị đe dọa, đây là chuyện không thể dung thứ.
"Cuồng vọng! Để xem ngươi còn đứng dậy được bao nhiêu lần!"
Lão già phất tay, linh lực trong trời đất bị rút cạn, ngưng tụ thành một thanh đại đao khổng lồ dài trăm trượng. Quy tắc của Đệ Tam Trọng Thiên bị kích hoạt, thanh đao này mang theo hơi thở của sự mục nát, chỉ cần bị chém trúng, tuổi thọ sẽ bị tước đoạt, sinh cơ bị chặt đứt.
"Vạn Cổ Trảm!"
Thanh đao chém xuống, chia tách quảng trường hoàng cung làm đôi. Diệp Trần gầm lên một tiếng, không lùi mà tiến. Hắn dùng chính bờ vai còn rướm máu của mình để húc vào lưỡi đao ấy.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Những tiếng nổ liên tiếp vang lên. Diệp Trần bị ép đến quỳ một chân xuống đất, mặt đất dưới chân hắn sụp đổ thêm một tầng. Toàn bộ xương cột sống của hắn phát ra tiếng kêu biểu tình quá tải, da thịt nứt nẻ, máu phun ra như suối.
"Tiểu tử, ngươi điên rồi! Dùng nhục thân đối kháng quy tắc, ngươi sẽ tan xương nát thịt thật đấy!" Lão Quy hét lên, trong giọng nói đã mang theo sự hoảng loạn.
"Câm mồm!" Diệp Trần gào lên trong tâm thức. "Trời muốn ta quỳ, ta phải đứng! Hóa Thần muốn ta chết, ta phải nghịch!"
Hắn cảm nhận được xương cốt của mình đang vỡ ra từng mẩu nhỏ dưới áp lực của thanh đao quy tắc. Nhưng ngay chính giây phút sắp tan vỡ hoàn toàn đó, Nghịch Thiên Cốt đột ngột biến đổi. Từ màu xám đen, nó chuyển sang một sắc màu đen huyền ảo với những đốm sáng li ti như tinh tú.
Một luồng sức mạnh man hoang từ viễn cổ thức tỉnh trong tủy xương hắn.
"Nghịch Thiên Hóa Long — Long Huyết Hoán Cốt!"
Ánh sáng đen bùng phát, đánh bật thanh đại đao linh lực của lão già Hóa Thần. Diệp Trần đột ngột đứng thẳng người, bàn tay hắn vươn ra, trực tiếp tóm lấy lưỡi đao quy tắc bằng tay không. Những vết nứt trên cơ thể hắn khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Khí thế của hắn bắt đầu leo thang một cách vô lý, từ tương đương Nguyên Anh vọt lên thẳng sát Hóa Thần.
*Rắc!*
Diệp Trần dùng lực bóp nát thanh đao quy tắc.
Lão già Hóa Thần lùi lại một bước, mặt mày tái mét: "Không thể nào! Quy tắc lực bị một phàm nhân dùng tay không bóp nát? Ngươi… ngươi không phải người!"
"Ta là ai không quan trọng," Diệp Trần bước ra khỏi đống đổ nát, mỗi bước chân của hắn khiến không gian xung quanh run rẩy. "Quan trọng là hôm nay, ta sẽ đạp nát cái hoàng cung thối nát này!"
Ngay lúc Diệp Trần định phát động phản công, từ phía cổng thành hoàng cung bỗng vang lên những tiếng nổ kinh hoàng. Một bóng người khổng lồ, tay cầm hai thanh búa lớn, thân hình như gấu đen lao vào giữa đám ngự lâm quân như một cỗ máy nghiền thịt.
"Diệp huynh! Lôi Quyền Sở Cuồng tới đây! Ai dám chạm vào huynh đệ ta, ta nghiền nát cả tông môn nhà hắn!"
Tiếng gầm của Sở Cuồng như sấm động, xua tan bớt không khí nghẹt thở trong hoàng cung. Sở Cuồng lúc này toàn thân phủ đầy điện mang, hiển nhiên đã kích hoạt cấm thuật thể chất để đột phá vào đây.
Sự xuất hiện của Sở Cuồng làm lão già Hóa Thần hơi phân tâm. Diệp Trần tận dụng một phần nghìn giây đó. Hắn vận dụng toàn bộ sức mạnh vừa mới tái tạo trong xương cốt, kết hợp với *Cửu Trọng Thiên Băng*.
Hắn không tấn công vào lão già, mà đấm thẳng xuống long mạch nằm sâu dưới lòng hoàng cung.
*Nhất Bộ Đạp Phá!*
*Ầm!*
Một tiếng nổ chấn động toàn bộ hoàng thành Đại Chu. Long mạch bị tấn công, toàn bộ đại trận phòng ngự của hoàng cung bị phản phệ. Mặt đất rung chuyển như một trận động đất mười độ. Những cung điện tráng lệ bắt đầu đổ sụp như những quân bài domino.
Khói bụi và hỗn loạn bao trùm tất cả.
"Sở huynh, chạy!"
Diệp Trần truyền âm, nhân lúc bụi mù che mắt, hắn lao đến xách lấy cổ áo Sở Cuồng. Dù vừa được tái tạo cốt cách, nhưng nhục thân hắn đã đạt tới giới hạn chịu đựng, linh hồn cũng bắt đầu suy yếu.
Lão già Hóa Thần gầm lên điên cuồng, vung tay xóa tan khói bụi, nhưng nơi đó chỉ còn lại một cái hố sâu hoắm cùng đống đổ nát. Diệp Trần và Sở Cuồng đã biến mất không tăm hơi theo lối đi bí mật mà Long mạch bị vỡ lộ ra.
Bên trong bóng tối của một đường hầm ngầm xa xôi bên ngoài kinh thành, Diệp Trần ngã gục xuống vai Sở Cuồng, hơi thở hổn hển. Xương cốt của hắn lại bắt đầu vang lên những tiếng rắc rắc nhỏ… nhưng lần này, nó êm dịu và đầy uy lực.
Lão Quy nhìn vào Nghịch Thiên Cốt đã hoàn toàn lột xác, run rẩy lẩm bẩm: "Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt… tầng thứ nhất, cốt nhục sinh tinh… Tiểu tử này, thực sự đã bước một chân qua cửa tử để đổi lấy nghịch thiên chi lực."
Diệp Trần lờ mờ nhìn lên ánh trăng phía xa qua khe hở của đường hầm, tay siết chặt thanh kiếm gãy. Hóa Thần Cảnh sao? Ngày sau gặp lại, chính là ngày ta dẫm nát đầu lão xuống đất.
Phía trước bọn họ, Trung Tam Thiên không còn là nơi ẩn nấp nữa, mà là một chiến trường thực sự. Đêm nay, cái tên Diệp Trần — hay Trần Phàm — sẽ trở thành nỗi ám ảnh lớn nhất của vương triều Đại Chu.