Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 94: Thâm Nhập Hoàng Cung**
Đêm đại ngàn bao trùm lấy kinh thành Đại Chu, biến những mái ngói cong vút của hoàng cung thành những bóng đen khổng lồ, trông tựa như một con mãnh thú viễn cổ đang phủ phục trong bóng tối. Gió rít qua các kẽ ngách, mang theo cái lạnh thấu xương của phương Bắc và mùi trầm hương thoang thoảng phát ra từ những đại điện nguy nga.
Diệp Trần đứng trên đỉnh một ngọn tháp bỏ hoang, cách tường thành hoàng cung chưa đầy một dặm. Đôi mắt hắn trầm mặc, đồng tử đen sâu thẳm phản chiếu ánh lửa lập lòe từ những hàng đuốc của binh lính tuần tra.
"Tiểu tử, ngươi thực sự muốn vào đó?" Giọng nói khàn khàn, mang theo vài phần lười biếng của Lão Quy vang lên trong thức hải. "Thiên Long Hộ Quốc Trận của Đại Chu không phải thứ trang trí. Chỉ cần một sợi tơ linh khí không đúng, vạn tiễn xuyên tâm ngay lập tức."
Diệp Trần khẽ siết chặt nắm tay, thanh âm lạnh lùng như băng: "Thứ ta cần đang ở bên trong. Linh nhi và Mộ Dung Thần chắc chắn đã đạt được thỏa thuận gì đó với lão hoàng đế Chu Thiên Tề. Nếu không tìm ra bí mật này, bước đi tiếp theo của ta tại Trung Tam Thiên sẽ rất bị động."
"Hừ, đúng là cái tính cố chấp." Lão Quy hừ lạnh một tiếng, nhưng trong giọng nói lại ẩn chứa sự tán thưởng ngầm. "Thôi được rồi, xem như lão tổ ta hôm nay hào phóng. Ta sẽ truyền cho ngươi 'Vô Hình Vô Tướng Thuật'. Đây là bí pháp ẩn thân đỉnh cao từ thời Thái Cổ, không phải là mấy loại ảo thuật che mắt rẻ tiền của lũ tu sĩ bây giờ đâu."
Ngay lập tức, một luồng thông tin cổ xưa, loang lổ vết tích thời gian tràn vào đại não Diệp Trần. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận những phù văn chuyển động.
'Vô Hình Vô Tướng', điểm cốt lõi không phải là biến mất khỏi tầm mắt, mà là khiến cơ thể đồng điệu hoàn toàn với tần số của không gian xung quanh. Khi hơi thở, nhịp tim, và cả linh khí của ngươi trùng khớp với gió, với đất, với cát bụi, thì ngươi chính là không gian đó. Không ai có thể nhìn thấy "không gian" ngay trước mắt mình.
Diệp Trần bắt đầu vận chuyển công pháp. Phàm Cốt trong người hắn khẽ rung lên, một luồng năng lượng hắc kim âm thầm bao phủ lấy từng lỗ chân lông. Dần dần, bóng dáng hắn nhạt đi, mờ ảo như một làn khói rồi hoàn toàn tan biến vào hư không.
"Làm tốt lắm, tiểu tử!" Lão Quy kinh ngạc. "Tư chất nhục thân của Nghịch Thiên Cốt đúng là đáng sợ, lại có thể dung hợp quy tắc nhanh như vậy."
Diệp Trần không đáp, hắn khẽ cử động. Bước chân hắn đạp lên hư không, nhẹ nhàng như lông hồng, lao về phía bức tường thành cao sừng sững.
Hoàng cung Đại Chu đêm nay canh phòng nghiêm ngặt đến mức nghẹt thở. Cứ mười trượng lại có một vị tu sĩ Kim Đan kỳ trấn giữ, linh thức của bọn họ như những mạng nhện đan xen, bao phủ lấy từng tấc đất. Trên không trung, những con Linh Nhãn Ưng không ngừng chao lượn, đôi mắt đỏ rực của chúng có khả năng nhìn thấu hầu hết các loại phù chú ẩn thân thông thường.
Tuy nhiên, Diệp Trần cứ thế hiên ngang bước qua.
Hắn đi lướt qua vai một tên vệ binh đang đứng thẳng tắp. Tên lính chỉ cảm thấy một làn gió nhẹ lướt qua, gãi nhẹ vào gáy khiến hắn rùng mình một cái, hoàn toàn không hay biết tử thần vừa cận kề.
Diệp Trần tiến sâu vào nội cung. Càng vào sâu, áp lực từ Thiên Long Hộ Quốc Trận càng mạnh mẽ. Những sợi xích linh khí vàng rực ẩn hiện trong không trung, rung động theo nhịp đập của long mạch dưới lòng đất.
"Đừng có đụng vào mấy sợi xích đó." Lão Quy lên tiếng nhắc nhở. "Đó là Long Gân tỏa, liên kết với thần hồn của hoàng đế. Chạm nhẹ một cái là lão già Chu Thiên Tề kia sẽ biết ngay có kẻ xâm nhập."
Diệp Trần nín thở, cơ thể hắn uốn lượn cực kỳ linh hoạt giữa những khoảng trống hẹp giữa các sợi xích linh khí. Phàm Cốt của hắn lúc này tỏa ra một loại trực giác nhạy bén, giúp hắn cảm nhận được dòng chảy của năng lượng để né tránh.
Hắn nhắm hướng tẩm điện phía Tây – nơi Lão Quy cảm nhận được một luồng hơi thở bất thường. Trên đường đi, hắn đi ngang qua Kim Loan Điện. Dưới ánh trăng bạc, ngôi điện chính lấp lánh sự uy nghiêm tàn khốc.
Bất chợt, Diệp Trần dừng khựng lại. Hắn nấp vào sau một cột trụ đá khổng lồ điêu khắc hình rồng.
Phía trước là một nhóm cung nữ đang bưng những khay ngọc, trên đó là những bình sứ tỏa ra huyết khí nồng nặc. Dẫn đầu bọn họ không phải là thái giám, mà là một gã nam tử vận hắc y, che mặt, khí thế âm lãnh cực độ.
"Là người của Ảnh Sát Minh?" Diệp Trần nheo mắt. Ảnh Sát Minh là tổ chức sát thủ hàng đầu ở Trung Tam Thiên, tại sao lại xuất hiện trong cung của Đại Chu vào lúc này?
"Tiểu tử, nhìn vào mấy cái bình sứ kia đi." Lão Quy trầm giọng, giọng điệu mất đi sự cợt nhả thường ngày.
Diệp Trần tập trung linh thức vào các bình sứ. Hắn rùng mình khi nhận ra bên trong không phải là đan dược, mà là những tinh huyết nguyên chất nhất của các hài đồng sở hữu linh căn. Những tinh huyết này vẫn còn đang đập phập phồng, chứa đựng sự oán hận và đau đớn tột cùng.
"Chúng đang dùng máu người để nuôi dưỡng thứ gì đó." Diệp Trần thì thầm, sát ý trong lòng bỗng chốc bùng lên.
"Bình tĩnh! Sát ý của ngươi sẽ làm lộ Vô Hình Vô Tướng Thuật." Lão Quy quát khẽ. "Đi theo chúng. Ta cá là chúng đang dẫn ngươi đến thẳng câu trả lời đấy."
Diệp Trần hít một hơi thật sâu, ép xuống cơn thịnh nộ đang cuộn trào trong huyết quản. Hắn lặng lẽ bám theo toán người hắc y. Chúng không đi về phía các tẩm cung sang trọng, mà rẽ vào một lối đi nhỏ dẫn xuống một hầm ngầm ẩn khuất sau một khu vườn thượng uyển tàn tạ.
Càng xuống sâu dưới lòng đất, không khí càng trở nên ẩm thấp và sặc sụa mùi máu. Tường hầm được trấn yểm bởi vô số phù văn trấn hồn màu đỏ thẫm.
Đi hết con đường hầm, một không gian rộng lớn hiện ra khiến Diệp Trần phải kinh ngạc. Đây là một huyết trì khổng lồ, ở giữa là một đài sen bằng đá đen xì. Ngồi trên đài sen là một bóng người đang chìm trong làn sương máu đậm đặc.
Diệp Trần nhìn rõ khuôn mặt đó. Chu Thiên Tề!
Vị hoàng đế danh tiếng lẫy lừng của Đại Chu, người được cho là đang bế quan để đột phá Hóa Thần, lúc này trông như một con quỷ già khô héo. Da mặt lão chảy xệ, đôi mắt vẩn đục nhưng lại lóe lên tia sáng điên cuồng.
Cạnh lão, một người phụ nữ trẻ tuổi đứng đó, vận bạch y thanh cao, thoát tục như tiên nữ hạ phàm. Nhưng trong đôi mắt nàng ta lại không có lấy một chút cảm xúc con người.
Tiên Tử Linh Nhi!
"Chu bệ hạ, đây là mẻ tinh huyết cuối cùng của tháng này." Giọng nói của nàng trong trẻo như tiếng chuông ngân, nhưng lời nói lại tàn nhẫn vô cùng. "Mộ Dung huynh đã gửi lời, chỉ cần bệ hạ giúp chúng ta hoàn thành đại trận tế đàn tại đỉnh Cửu Trọng, ngài không chỉ đột phá Hóa Thần mà còn có được thọ nguyên vạn năm."
Chu Thiên Tề cười sằng sặc, âm thanh khàn đặc như hai miếng sắt cọ vào nhau: "Linh Nhi tiên tử cứ yên tâm. Mối thù của nàng với tên phế vật Diệp Trần kia, Đại Chu ta sẽ giúp nàng đòi lại. Một kẻ có Phàm Cốt thì dù có cơ duyên gì đi nữa, cũng chỉ là con sâu cái kiến dưới chân chúng ta mà thôi."
Nghe đến tên mình, trái tim Diệp Trần đập mạnh một nhịp. Nghịch Thiên Cốt trong người hắn bắt đầu nóng lên, một luồng nhiệt lượng rần rần như muốn nổ tung.
"Hừ, Phàm Cốt sao?" Diệp Trần đứng trong bóng tối, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. "Các ngươi thích chơi với máu, ta sẽ cho các ngươi máu chảy thành sông."
"Tiểu tử, khoan đã! Đừng động thủ ở đây, bên cạnh lão hoàng đế kia có một cao thủ ẩn mình cực mạnh." Lão Quy vội vã cảnh báo.
Diệp Trần liếc mắt nhìn về phía góc tối sau lưng Chu Thiên Tề. Một bóng đen bất động như tượng đá, nhưng lại tỏa ra uy áp khiến không gian xung quanh hơi vặn vẹo. Đó chắc chắn là một lão quái vật ở cảnh giới Hợp Đạo trở lên, kẻ bảo hộ cuối cùng của hoàng tộc Đại Chu.
Hắn biết mình chưa thể ra tay lúc này. Mục tiêu đêm nay là thu thập thông tin, không phải tự sát.
Diệp Trần chậm rãi lùi lại, từng bước một rời khỏi hầm ngầm. Hắn cần phải liên lạc với Sở Cuồng, chuẩn bị cho một cuộc đại biến chưa từng có.
Ngay khi Diệp Trần vừa rời khỏi lối vào hầm ngầm và trở lại khu vườn thượng uyển, một tiếng gầm gừ nhẹ vang lên.
*Khịt… khịt…*
Một con chó săn mang huyết thống yêu thú, chuyên dùng để truy tìm mùi vị, bỗng đứng khựng lại bên bụi cây nơi Diệp Trần vừa đi qua. Nó sủa lên một tiếng xé lòng.
"Có kẻ xâm nhập!" Một tiếng hét vang lên từ phía xa.
Toàn bộ hoàng cung vốn tĩnh lặng trong phút chốc bùng nổ. Ánh lửa đuốc sáng rực trời, tiếng giáp sắt va chạm lách cách. Các trận pháp phòng ngự vốn đang ở trạng thái ngủ yên bỗng dưng hoạt động hết công suất, phát ra những luồng sáng chói lòa.
"Mẹ kiếp, cái con chó chết tiệt kia!" Lão Quy chửi thề. "Tiểu tử, chạy mau! Vô Hình Vô Tướng Thuật bị khí thế của long mạch phát hiện rồi!"
Diệp Trần không còn trốn tránh nữa. Hắn vung tay, một thanh kiếm gãy bằng sắt đen xuất hiện. Sát ý tích tụ nãy giờ bùng phát như núi lửa.
"Muốn bắt ta? Để xem Đại Chu các ngươi có bao nhiêu mạng để hiến tế!"
Diệp Trần đạp mạnh xuống đất, gạch đá dưới chân vỡ vụn. Hắn như một tia chớp đen lao vút lên không trung, hướng thẳng về phía cổng chính của hoàng cung mà xông ra, bỏ mặc sau lưng hàng nghìn binh lính đang bao vây.
Hành trình của kẻ nghịch mệnh, chính thức bắt đầu từ cơn cuồng phong đêm nay.