Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 93: Mảnh Vỡ Cuối Cùng Của Châu**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:20:19 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 93: MẢNH VỠ CUỐI CÙNG CỦA CHÂU**

Gió ở Đệ Lục Trọng Thiên mang theo vị nồng đượm của linh khí kết tinh, lạnh lẽo và sắc lẹm như những lưỡi dao hư ảo cứa vào da thịt. Đứng trên đỉnh vách đá dựng đứng trông ra kinh thành của Đại Chu Thần Triều, Diệp Trần thu lại khí tức, cả người hắn giống như một thanh kiếm gãy nằm trong vỏ cổ, không một chút gợn sóng, nhưng lại ẩn chứa sự hung hiểm đến nghẹt thở.

Dưới chân hắn, kinh đô Đại Chu trải dài vạn dặm như một con cự long nằm phủ phục. Những cung điện dát vàng ngọc bích tỏa ra hào quang rực rỡ, lấn át cả ánh trăng thanh khiết. Đó là biểu tượng của quyền lực tuyệt đối tại Trung Tam Thiên, nơi mà kẻ yếu ngay cả hơi thở cũng phải chịu sự ban ơn của hoàng tộc.

"Tiểu tử, ngươi có ngửi thấy mùi gì không?"

Trong thức hải của Diệp Trần, bóng dáng hư ảo của Hắc Quy hiện lên. Lão không còn bộ dạng cợt nhả như thường lệ, hai con mắt nhỏ thò ra khỏi mai, nhìn chằm chằm vào trung tâm hoàng cung phía xa, nơi có một luồng sáng tím sẫm đang nhấp nháy định kỳ.

Diệp Trần khẽ gật đầu, giọng nói trầm khàn: "Rất nóng. Ngực trái của ta… giống như sắp nổ tung vậy."

Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu nằm sâu trong lồng ngực hắn đang không ngừng rung động. Từng tia hắc khí từ bên trong châu báu lan tỏa, chảy dọc theo huyết quản, kích thích vạn khối Nghịch Thiên Cốt của hắn phát ra những tiếng kêu rền rĩ như sấm vang. Cảm giác này Diệp Trần rất quen thuộc – đó là sự cộng hưởng của những mảnh vỡ bị thất lạc.

"Hắc hắc, không sai đâu!" Lão Quy vuốt râu, đôi mắt ánh lên vẻ tham lam lẫn e dè. "Mảnh vỡ cuối cùng của Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu đang nằm ở đó. Nó chính là 'Nghịch Mệnh Tâm', phần quan trọng nhất chứa đựng hơi thở hưng vong của khí vận. Chỉ cần dung hợp được nó, Nghịch Mệnh Châu của ngươi mới thực sự hoàn chỉnh, nhục thân của ngươi mới chân chính bước vào giai đoạn 'Tầm Long Đạp Thiên'."

Sở Cuồng đứng bên cạnh Diệp Trần, cánh tay đồng thiếc đầy những vết sẹo chiến đấu hơi siết lại. Luồng lôi điện màu tím nhạt chạy rần rật trên các khớp ngón tay thô ráp của gã. Gã trầm giọng:

"Trần huynh, hoàng cung Đại Chu có hộ quốc đại trận 'Vạn Long Phục Ma', tương truyền là do một vị đại năng Thượng Tam Thiên bố trí. Lần này chúng ta không chỉ đấu với người, mà là đấu với cả một vương triều khí vận. Huynh thật sự muốn chọn cách trực diện nhất sao?"

Diệp Trần nhìn xuống nắm đấm của mình. Sau bao nhiêu lần gãy nát rồi tái tạo, lớp da trên tay hắn giờ đây mịn màng như ngọc nhưng ẩn dưới đó là sức mạnh có thể xé rách không gian. Hắn quay sang nhìn người huynh đệ sinh tử của mình, môi hơi nhếch lên một độ cong lạnh lùng:

"Sở huynh, con đường của chúng ta là gì?"

Sở Cuồng hơi ngẩn người, rồi nổ ra một tràng cười hào sảng, nắm đấm đập mạnh vào ngực mình: "Phá nát thiên mệnh! Bước tới đâu, trời tan tới đó!"

"Đúng vậy." Diệp Trần ánh mắt băng hàn, sát ý bùng lên như hỏa diệm. "Bọn chúng coi dân chúng là kiến cỏ để nuôi dưỡng vương khí, lấy linh căn phàm nhân để đúc mảnh vỡ bảo vật. Cái vương triều rác rưởi này, không cần thiết phải tồn tại nữa."

Ngay giây tiếp theo, Diệp Trần bước ra một bước.

*Ầm!*

Không trung dưới chân hắn bị đạp cho nổ tung. Một vòng sóng xung kích hình tròn lan tỏa ra vạn trượng, xé toác mây mù Đệ Lục Trọng Thiên. Diệp Trần giống như một viên thiên thạch đen ngòm lao thẳng xuống trung tâm kinh thành, sau lưng hắn là Sở Cuồng cùng tiếng lôi đình vang dội.

"Kẻ nào dám xâm phạm thánh địa Đại Chu!"

Hàng vạn quân lính hộ vệ từ dưới đất lao lên, kiếm quang, thương ảnh dầy đặc như châu chấu. Các vị lão quái Hóa Thần kỳ từ các mật thất trong cung điện cũng đồng loạt thức tỉnh, thần thức kinh người như bão tố quét qua bầu trời.

Thế nhưng, tất cả chỉ thấy một hình bóng áo đen đang rơi xuống với tốc độ kinh hồn.

"Nhất Bộ Đạp Phá: Chấn Không!"

Diệp Trần quát lạnh một tiếng, chân phải đạp mạnh giữa không trung. Một lực lượng vô hình tựa như thái sơn áp đỉnh đập xuống. Hàng ngàn binh sĩ còn chưa kịp áp sát đã bị áp lực khổng lồ này đè cho xương cốt tan nát, nổ tung thành từng đám sương máu. Ngay cả những đợt công kích từ đạo pháp cũng bị một cước này dẫm nát thành hư vô.

Cánh cổng chính của cung điện Đại Chu – vốn được đúc từ Huyền Thiết ngàn năm, bền chắc vô song – lúc này dưới gót chân của Diệp Trần chẳng khác nào một tấm gỗ mục, đổ sập hoàn toàn.

Tại Kim Loan Điện, vị hoàng đế của Đại Chu Thần Triều – Chu Thiên Tề đang ngồi trên ngai vàng long lanh, bỗng dưng đứng bật dậy. Trên đầu lão, chiếc vương miện đính một hạt châu màu tím đen đang phát ra những tiếng kêu 'u u' rùng rợn, như thể đang hưng phấn vì sắp được gặp lại chủ nhân chân chính.

"To gan! Nghịch tặc phương nào dám đến cướp bảo vật của trẫm?" Chu Thiên Tề rống lên, gương mặt già nua tràn đầy vẻ dữ tợn. Lão đã dùng mảnh vỡ này để trấn giữ long mạch Đại Chu suốt mấy trăm năm, nuốt chửng không biết bao nhiêu sinh linh để duy trì thọ nguyên. Đối với lão, hạt châu này chính là mạng sống.

"Mạng của ngươi, hôm nay ta lấy. Châu của ta, hôm nay phải trả về!"

Giọng nói của Diệp Trần vang lên ngay giữa đại điện. Khói bụi tan đi, một bóng dáng cao gầy với đôi mắt đỏ rực đứng giữa những mảnh vụn của cung điện.

Nghịch Mệnh Châu trong ngực Diệp Trần điên cuồng xoay chuyển. Hắn cảm nhận được sự thống khổ và oán hận của hàng vạn linh hồn bị giam cầm trong mảnh vỡ trên vương miện của lão hoàng đế. Cảm giác đó giống như Phàm Cốt của hắn ngày trước – bị chèn ép, bị sỉ nhục, bị tước đoạt tương lai.

Lão Quy trong thức hải bỗng hét lên: "Tiểu tử! Cẩn thận! Lão già đó đang kích hoạt bí thuật đồng quy vu tận của mảnh vỡ! Hắn muốn dùng khí vận của cả lục trọng thiên để trấn sát ngươi!"

Chu Thiên Tề cười điên cuồng, tay giật mạnh chiếc vương miện xuống, mảnh vỡ màu tím đen lập tức hóa thành một con giao long mang theo tử khí, nanh vuốt vồ lấy Diệp Trần. "Đây là linh khí tích tụ của vạn năm, là quyền uy của Thiên Đạo ban cho Đại Chu! Ngươi lấy cái gì để nghịch!"

Diệp Trần không tránh không né, trái lại, hắn vươn tay ra. Cánh tay hắn lúc này xuất hiện những vảy rồng đen nhánh, Nghịch Thiên Cốt bên trong gãy rắc một tiếng – hắn tự tay bẻ gãy xương cánh tay của chính mình!

Sức mạnh nảy sinh từ sự hủy diệt tuôn trào như sóng thần.

"Nghịch Thiên Hóa Long: Độc Bá Càn Khôn!"

Cánh tay gãy của Diệp Trần trong tích tắc được tái tạo, mang theo lực lượng khủng bố hơn gấp bội. Hắn tung ra một quyền trực diện vào đầu con giao long tử khí. Không gian xung quanh Kim Loan Điện vỡ vụn như kính, lộ ra những mảng tối tăm của hư vô.

*Bùng!!!*

Tiếng nổ chấn động cả tầng trời thứ sáu. Các tầng kiến trúc sụp đổ, những cột đá lớn nghìn năm tuổi hóa thành tro bụi.

Khi ánh sáng chói mắt qua đi, người ta thấy Diệp Trần đang bóp nghẹt cổ họng của Chu Thiên Tề bằng một tay, còn tay kia đang cầm lấy mảnh vỡ màu tím đen đang không ngừng vùng vẫy.

"Thiên Đạo ban quyền uy cho ngươi sao?" Diệp Trần kề sát mặt vào lão hoàng đế đang run rẩy, ánh mắt chứa đựng sự khinh miệt thấu tận tâm can. "Hôm nay, ta chính là Thiên Đạo của ngươi. Một bước của ta, triều đại của ngươi… tan thành mây khói!"

Hắn siết mạnh tay, Chu Thiên Tề hóa thành bụi bặm trong tiếng gào thét tuyệt vọng. Ngay khi mảnh vỡ tím đen kia chạm vào da thịt Diệp Trần, nó lập tức như một kẻ lữ hành tìm thấy nhà, đâm xuyên qua da thịt hắn, bay thẳng vào vị trí của Nghịch Mệnh Châu.

Một luồng ánh sáng hắc kim bùng lên, bao phủ lấy toàn bộ hoàng cung. Diệp Trần cảm thấy xương cốt mình như đang được nung trong lò lửa của thần linh. Những mảnh xương vỡ cũ biến mất, thay vào đó là bộ xương mang sắc thái thái cổ rạng ngời, mỗi lóng xương đều khắc đầy những phù văn huyền ảo của thời hỗn độn.

Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, sau hàng triệu năm lưu lạc, cuối cùng đã hoàn chỉnh.

Đệ Lục Trọng Thiên bắt đầu rung chuyển kịch liệt. Từ sâu trong mây mù cao vút, một đôi mắt khổng lồ đầy uy nghiêm bỗng mở ra, nhìn chằm chằm xuống bóng dáng nhỏ bé đang đứng giữa đống đổ nát của vương triều. Đó là sự chú ý của những kẻ ở Thượng Tam Thiên – những kẻ tự xưng là Thần.

Diệp Trần đứng giữa tàn tích, mái tóc đen bay ngược trong gió lộng, tay nắm chặt lại cảm nhận sức mạnh vô tận đang chảy trong từng thớ thịt. Hắn nhìn lên bầu trời, nơi có những tầng mây cao hơn, lạnh lẽo hơn.

"Chuẩn bị đi, Đệ Thất Trọng Thiên."

"Ta… sắp lên rồi."

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8