Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 92: Bí Mật Thái Cổ**
**CHƯƠNG 92: BÍ MẬT THÁI CỔ**
Gió ở biên giới giữa Đệ Tam Trọng Thiên và Đệ Tứ Trọng Thiên rít lên như tiếng linh hồn bị xé toạc. Tại vùng ranh giới này, không gian không còn ổn định, từng khe nứt không gian li ti như những sợi chỉ bạc thỉnh thoảng lại xuất hiện, chớp tắt, nuốt chửng lấy bất kỳ thứ gì vô ý chạm vào.
Diệp Trần và Sở Cuồng đang ngồi bên một đống lửa được đốt bằng thứ gỗ "Lôi Kích Mộc" quý hiếm. Ánh lửa tím nhạt bập bùng chiếu lên khuôn mặt góc cạnh, trầm tư của Diệp Trần và cánh tay đồng thiếc lạnh lẽo của Sở Cuồng.
“Nghi đêm nay không bình lặng.” Diệp Trần nhàn nhạt lên tiếng, đôi mắt hắn nhìn chằm chằm vào màn đêm tối mịt phía trước. Nghịch Thiên Cốt trong cơ thể hắn đang ẩn ẩn rung động, một cảm giác bài xích mạnh mẽ với quy tắc không gian nơi đây đang cuộn trào trong huyết quản.
“Hắc hắc, tiểu tử, ngươi cảm giác đúng đấy. Càng lên cao, cái lồng chim này càng bóp nghẹt người ta.”
Một luồng khói đen từ trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu treo trước ngực Diệp Trần bay ra, ngưng tụ thành hình dạng một lão già lùn tịt, cái lưng khòm như mai rùa, tay cầm một bình rượu nhỏ, đôi mắt gian xảo lúc này lại mang theo một sự u uất hiếm thấy.
Sở Cuồng giật mình, cánh tay thần kim mới được đúc lại theo bản năng tỏa ra một luồng khí tức bá đạo, nhưng khi nhận ra đó là Lão Quy, gã liền thu lại sát khí, cung kính gật đầu. Gã biết, không có lão quái vật này, cánh tay gã vĩnh viễn chỉ là một khúc gỗ mục.
Diệp Trần không quay đầu lại, hỏi thẳng: “Lão Quy, lúc chiều ở trong sơn động, ông nói cái gì mà ‘Phàm Cốt mới là tự do’? Ý nghĩa thực sự sau câu nói đó là gì? Tại sao Thiên Đạo lại căm ghét người không có Tiên Cốt đến thế?”
Lão Quy nhấp một ngụm rượu, tiếng rượu chảy trong cổ họng nghe ực ực giữa màn đêm tĩnh lặng. Lão nhìn lên bầu trời, nơi có thể lờ mờ thấy được bóng dáng của tầng trời thứ tư đang đè nặng lên đầu.
“Ngươi có biết, vào thời Thái Cổ sơ khai, thế gian này vốn không có thứ gọi là Tiên Cốt không?”
Lời nói của Lão Quy như một tiếng sấm nổ ngang tai, khiến cả Diệp Trần và Sở Cuồng đều sững người. Từ khi sinh ra, tất cả chúng sinh ở Cửu Trọng Thiên đều được dạy rằng Tiên Cốt là quà tặng của thần linh, là tấm vé duy nhất để bước chân vào con đường tu trường sinh. Kẻ mang Phàm Cốt là kẻ bị trời bỏ rơi, là phế vật, là cỏ rác.
Lão Quy cười lạnh, giọng lão bỗng trở nên khàn đục, vang vọng như tiếng vọng từ hầm mộ cổ: “Thời đại đó, vạn vật bình đẳng. Người phàm cũng có thể bằng nhục thân mà xé rách thiên không, tay không bắt lấy tinh thần. Lúc ấy, cái mà các ngươi gọi là ‘Phàm Cốt’ hiện nay, thực chất chính là **Nguyên Thủy Thánh Thể** – loại thể chất mạnh nhất có thể cộng hưởng trực tiếp với căn nguyên của vũ trụ.”
Lão Quy dừng lại một chút, ánh mắt trở nên căm hận: “Nhưng rồi, một nhóm kẻ mạnh nhất khi đó đã nảy sinh tham vọng ích kỷ. Chúng không muốn nhìn thấy những thiên tài mới trỗi dậy đe dọa địa vị của mình. Đứng đầu là kẻ mà bây giờ các ngươi cung kính gọi là Thiên Đạo – Đế Thích Thiên.”
“Hắn đã dùng một đại trận nghìn năm, rút cạn toàn bộ bản nguyên thái cổ của thế giới, cô đặc chúng lại thành những ‘mầm bệnh’ mang tên Tiên Cốt. Hắn gieo rắc những mầm bệnh này vào huyết thống của chúng sinh qua từng đời. Tiên Cốt giống như một loại ký sinh, nó giúp ngươi tu luyện linh khí nhanh hơn, đạt được thần thông sớm hơn, nhưng đồng thời, nó cũng đóng vai trò là một cái ‘khóa đạo’. Nó khiến ngươi vĩnh viễn không bao giờ có thể vượt qua cảnh giới của kẻ đã tạo ra nó.”
Sở Cuồng run rẩy, cánh tay kim loại phát ra tiếng kêu *ken két*: “Nói vậy… Tiên Cốt thực chất là một sợi xiềng xích được ngụy trang?”
“Đúng!” Lão Quy quát lên, đôi mắt lão đỏ rực. “Còn Phàm Cốt? Phàm Cốt chính là những mầm mống cuối cùng của sự phản kháng. Thiên Đạo không thể tiêu diệt hoàn toàn nguyên bản của con người, nên hắn mới biến nó thành ‘phế vật’ trong mắt thế gian. Hắn đặt ra những quy tắc khắt khe, làm linh khí loãng đi ở các tầng thấp, khiến những kẻ mang Phàm Cốt không cách nào trỗi dậy được.”
Diệp Trần siết chặt nắm đấm, Nghịch Thiên Cốt trong người hắn bắt đầu phát ra âm thanh nổ lách tách như lôi đình nổ tung. Hắn nhớ lại những ánh mắt khinh bỉ của Mộ Dung Gia, sự phản bội lạnh lùng của Linh Nhi, tất cả chỉ vì hắn mang trong mình "Phàm Cốt". Hóa ra, sự thật lại tàn khốc đến mức này.
“Lão Quy, ông nói tiếp đi.” Diệp Trần trầm giọng, sát ý đã bắt đầu lan tỏa.
Lão Quy nhìn Diệp Trần, vẻ mặt trở nên nghiêm túc chưa từng có: “Diệp Trần, ngươi có bao giờ tự hỏi, tại sao tu sĩ càng lên cảnh giới cao, càng cần nhiều tài nguyên, nhưng cuối cùng đều đột nhiên ‘biến mất’ sau khi đạt đến đỉnh phong không? Các ngươi gọi đó là ‘Vũ hóa đăng tiên’, nhưng sự thật thì sao?”
“Cửu Trọng Thiên này… thực chất là một cái **Lò Luyện Đan** khổng lồ. Chín tầng trời chính là chín tầng màng lọc của lò luyện. Đế Thích Thiên và đám tay sai của hắn ở tầng thứ chín chính là kẻ nhóm lửa. Mỗi khi một thiên tài mang Tiên Cốt đạt đến giới hạn, quy tắc Thiên Đạo sẽ tìm đến, thực hiện cái gọi là ‘Thanh trừng’ hoặc ‘Độ kiếp’. Thực chất, đó là lúc hắn thu hoạch dược liệu. Hắn hút lấy toàn bộ linh khí, tu vi, và cả tinh hoa của Tiên Cốt đó để bồi bổ cho thọ nguyên vô tận của mình.”
Bầu không khí rơi vào trạng thái đóng băng tuyệt đối. Sở Cuồng cảm thấy chân tay rụng rời, niềm tin về tu hành bấy lâu nay hoàn toàn sụp đổ. Hóa ra, những cường giả danh trấn một thời, những tông chủ vĩ đại mà gã từng ngưỡng mộ, tất cả rốt cuộc chỉ là những viên linh dược thượng hạng trong mắt kẻ cầm quyền.
Diệp Trần ngẩng đầu nhìn lên trời, ánh mắt xuyên thấu qua màn sương mù, như muốn nhìn thẳng vào tầng trời thứ chín xa xôi kia.
“Vậy còn Nghịch Thiên Cốt của ta?” Diệp Trần hỏi, giọng hắn bình tĩnh đến đáng sợ.
Lão Quy cười lớn, tiếng cười mang theo sự điên dại: “Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu là vật trấn áp vận mệnh cuối cùng còn sót lại từ thời hỗn độn. Nó đã chọn ngươi, biến Phàm Cốt của ngươi thành Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt. Thứ xương này của ngươi không chịu sự quản lý của Tiên Cốt quy tắc. Nó càng bị đánh gãy, càng bị phá hủy, thì bản nguyên nguyên thủy bên trong càng thức tỉnh mạnh mẽ.”
“Lần này chúng ta tiến vào Trung Tam Thiên, ngươi sẽ thấy nhiều kẻ mang ‘Tiên Cốt’ thực sự của thượng tầng. Đối với chúng, ngươi chính là mầm họa, là virus cần phải loại bỏ ngay lập tức. Bởi vì chỉ cần ngươi bước lên đỉnh cao, ngươi sẽ là người duy nhất có khả năng đạp nát cái lò luyện đan này!”
Diệp Trần đứng bật dậy. Lúc này, từ phía đường biên giới của Đệ Tứ Trọng Thiên, một luồng ánh sáng vàng rực bỗng dưng bùng phát. Một nhóm cao thủ mặc trường bào trắng thêu họa tiết mây vàng đang lướt trên hư không, mỗi bước đi đều mang theo quy tắc uy nghiêm.
Đó là "Thiên Đạo Chấp Pháp Giả".
Lão Quy nhanh chóng chui tợn vào trong châu bảo, chỉ để lại một câu cuối cùng: “Bí mật đã biết, lựa chọn là ở ngươi. Hoặc làm một viên thuốc ngoan ngoãn chờ ngày bị nuốt, hoặc làm kẻ nghênh chiến với cả thế giới giả dối này!”
Sở Cuồng cũng đứng dậy, cánh tay thần kim cuộn trào lôi điện tử kim. Gã nhìn Diệp Trần, trong mắt không còn sự sợ hãi, mà chỉ còn một ý chí chiến đấu điên cuồng.
“Diệp huynh, hôm nay tôi mới hiểu… tu luyện không phải để cầu tiên, mà là để bảo vệ cái nhân cách phàm nhân này!”
Diệp Trần cầm lấy thanh trường kiếm sau lưng, thanh kiếm run lên như tiếng gầm của một con rồng đang bị xiềng xích vạn năm. Hắn cảm nhận được sức mạnh của Nghịch Thiên Cốt đang lan tỏa đến tận từng kẽ tóc. Những mảnh xương từng bị Mộ Dung Thần đánh gãy trước đây giờ đây đang tỏa ra một ánh sáng đen huyền bí, cứng cáp đến mức dường như có thể chịu được sức nặng của cả chín tầng trời.
“Xiềng xích ư? Lò luyện ư?”
Diệp Trần nhếch môi, nụ cười mang theo sự lạnh lẽo tột cùng. Hắn nhìn đám Chấp Pháp Giả đang tiến lại gần, những kẻ đang đại diện cho "đạo" giả tạo của thế giới này.
“Ta từng là một phế vật mang Phàm Cốt bị thế gian vứt bỏ. Nếu trời đã định ta là phàm, thì hôm nay, ta sẽ bắt đầu bước đi bước thứ nhất.”
Diệp Trần hít một hơi sâu, linh khí trong vòng bán kính mười dặm bị hắn hút sạch vào nhục thân trong nháy mắt.
“Vạn Cổ Nhất Bộ, Đạp Phá Hư Vô!”
Hắn dậm chân xuống đất.
*Ầm!!!*
Mặt đất ở ranh giới tầng trời nứt toác ra như một mạng nhện khổng lồ. Một luồng sóng xung kích vô hình lao thẳng về phía đám Chấp Pháp Giả. Không phải linh lực, không phải thần thông, mà là một lực lượng nhục thân thuần túy nhất, thô bạo nhất, chứa đựng ý chí của kẻ nghịch mệnh.
Một tên Chấp Pháp Giả dẫn đầu, vốn có tu vi Nguyên Anh kỳ, đang kiêu ngạo định hạ lệnh bắt giữ, bỗng cảm thấy cả không gian xung quanh mình sụp đổ. Hắn trợn tròn mắt, thấy mình giống như một con sâu bướm nhỏ nhoi đứng trước cơn đại hồng thủy.
"Ngươi… ngươi là cái thứ gì?!"
Diệp Trần đã đứng trước mặt hắn tự bao giờ. Ánh mắt Diệp Trần không có một tia cảm xúc, nắm đấm đen nhánh mang theo sức mạnh nghìn vạn cân lao tới.
"Ta là kẻ sẽ dẫm nát ngai vàng của các ngươi."
*Bùm!*
Tên Chấp Pháp Giả nổ tung thành một làn sương máu ngay lập tức. Diệp Trần không dừng lại, hắn quay sang nhìn Sở Cuồng, người đang bắt đầu tung những cú đấm lôi đình từ cánh tay đồng thiếc vào đám tay sai còn lại.
Trong bóng đêm của ranh giới Cửu Trọng Thiên, ngọn lửa của sự thật đã bắt đầu cháy. Một kẻ mang Phàm Cốt, một kẻ mang cánh tay phế liệu, hai con người thấp kém nhất của giới tu hành, đang bắt đầu hành trình vung nắm đấm vào thiên mệnh định sẵn.
Máu của Chấp Pháp Giả nhuộm đỏ con đường dẫn lên Đệ Tứ Trọng Thiên. Diệp Trần đi qua xác kẻ thù, không thèm liếc nhìn những Tiên Cốt rơi rụng trên đất. Đối với hắn bây giờ, thứ từng là niềm khao khát của vạn người ấy, chẳng qua chỉ là những mảnh đá mục nát không hơn không kém.
Bên trong Nghịch Mệnh Châu, Lão Quy nhìn ra ngoài, khẽ thở dài: "Giai điệu của thời Thái Cổ đang bắt đầu vang lên rồi. Để xem lần này, cái lò luyện của ngươi có chứa được con rồng điên này không, Đế Thích Thiên!"
Diệp Trần nhìn lên đỉnh cao mờ ảo phía xa, nơi Lăng Tuyết Y đang bị đóng băng, nơi những kẻ phản bội đang yến tiệc linh đình. Hắn nói khẽ, giọng nói vang vọng khắp không gian:
“Lần này, ta sẽ đi hết chín tầng trời. Không để thành tiên, mà để… phá trời!”