Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 91: Lão Quy Truyền Thừa**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:19:12 | Lượt xem: 1

**Chương 91: Lão Quy Truyền Thừa**

Màn đêm ở Đệ Tứ Trọng Thiên không giống như sự tĩnh mịch của hạ giới. Nơi đây, không khí đặc quánh linh khí nhưng lại mang theo một áp lực vô hình, đè nặng lên từng thớ thịt của những kẻ vừa đặt chân tới. Trong một sơn động hẻo lánh phía sau rặng núi Thúy Vân, ngọn lửa trại le lói hắt lên vách đá những bóng hình chập chờn.

Diệp Trần ngồi xếp bằng, sắc mặt tái nhợt vì cạn kiệt lực lượng sau chuyến vượt Giới Bích đầy bão táp. Phía trước hắn, Sở Cuồng nằm bất tỉnh trên phiến đá phẳng, hơi thở thoi thóp. Cánh tay phải của gã đã đứt lìa tận gốc vai, vết thương bị linh khí kiếm ý của Kiếm Tông tàn phá đen kịt, thỉnh thoảng lại rỉ ra thứ máu đỏ thẫm pha lẫn vụn xương.

“Tiểu tử, ngươi cứ nhìn như thế cũng không khiến tay nó mọc lại được đâu.”

Một luồng khói xám từ lồng ngực Diệp Trần thoát ra, hóa thành hình bóng một lão già lùn tịt, cái đầu trọc lốc loáng thoáng vài sợi tóc bạc, khoác chiếc áo thụng rộng thùng thình và mang theo một cái mai rùa đen nhánh sau lưng. Lão Quy hiện hình, tay ngoáy tai, vẻ mặt đầy sự cợt nhả thường thấy, nhưng sâu trong đáy mắt lại lóe lên tia sáng lão luyện.

Diệp Trần ngẩng đầu, đôi mắt vằn tia máu nhìn chằm chằm vào lão: “Lão Quy, ông từng nói chỉ cần ta đưa được huynh ấy lên đây, ông sẽ có cách. Giờ chúng ta đã ở Trung Tam Thiên, linh khí nơi này đủ mạnh, ông còn chờ cái gì?”

Lão Quy khịt mũi một cái, lững thững đi quanh Sở Cuồng như đang xem xét một miếng thịt ôi: “Cách thì có, nhưng tên tiểu tử này tu luyện công pháp Lôi Quyền thô lậu, nhục thân tuy cứng nhưng kinh mạch quá mỏng. Giờ cánh tay đã mất, gân mạch đứt đoạn, dùng đan dược tầm thường nối lại thì cũng chỉ là phế nhân. Muốn hắn lấy lại phong độ, thậm chí mạnh hơn trước, chỉ có một con đường…”

“Đường nào?” Diệp Trần nén giọng, nắm đấm siết chặt.

“Luyện Ngoại Cốt, Đoạn Thần Kim!” Lão Quy đột ngột thu lại vẻ cợt nhả, giọng trầm xuống: “Phàm cốt của ngươi là do trời sinh nghịch mệnh, mỗi lần gãy lại mạnh hơn. Nhưng hắn không có Nghịch Mệnh Châu, không có vạn cổ cơ duyên đó. Muốn nghịch thiên, hắn phải mượn ngoại vật làm xương, lấy thần kim làm tủy. Ta sẽ truyền cho hắn bộ ‘Hám Thiên Kim Cốt Chú’. Đây là bí pháp của tộc quy ta thời Thái Cổ, chuyên dùng cho những kẻ nhục thân bị phế mà muốn tái sinh thành chiến thần.”

Diệp Trần nhíu mày: “Thần kim? Ta lấy đâu ra thần kim vào lúc này?”

Lão Quy liếc mắt nhìn đống túi trữ vật mà Diệp Trần đã “vơ vét” từ các đệ tử Kiếm Tông trước khi rời đi, cười hắc hắc: “Ngươi tưởng ta mù sao? Trong đống chiến lợi phẩm của đám nhãi nhép tầng dưới kia, có một thanh kiếm gãy bằng ‘U Minh Thanh Đồng’ và mấy thỏi ‘Tử Kim Linh Thạch’. Tuy là rác rưởi đối với ta, nhưng để rèn một cánh tay giả cho thằng nhóc này thì dư xài.”

Nói đoạn, Lão Quy vung tay một cái. Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu trong ngực Diệp Trần run lên, phát ra một luồng hắc quang bao phủ lấy hang động. Một cái đỉnh lô mờ ảo xuất hiện, bên trong rực cháy ngọn lửa màu xám xịt – đó chính là Nghịch Mệnh Chân Hỏa.

“Diệp tiểu tử, đứng ra bảo pháp cho ta. Quá trình này sẽ cực kỳ tàn khốc. Nếu hắn không chịu được mà chết, đó là số mệnh. Nếu hắn sống, Trung Tam Thiên này sẽ có thêm một con quái vật!”

Diệp Trần lùi lại, tay thủ sẵn chuôi kiếm, thần thức trải rộng ra bên ngoài hang động. Hắn biết, lúc này bất kỳ sự quấy rối nào cũng sẽ khiến Sở Cuồng tan xương nát thịt.

Lão Quy bắt đầu lẩm nhẩm những cổ ngữ khó hiểu. Từng âm tiết phát ra như tiếng sấm nổ đinh tai nhức óc trong hang động. Những mảnh U Minh Thanh Đồng và Tử Kim được ném vào trong đỉnh lô, dưới sự thiêu đốt của Nghịch Mệnh Chân Hỏa, chúng nhanh chóng nóng chảy, biến thành một khối dung dịch kim loại đỏ rực nhưng lại toả ra khí tức u ám.

“Sở Cuồng, tỉnh dậy cho lão phu!” Lão Quy quát lớn, một ngón tay điểm vào trán Sở Cuồng.

Sở Cuồng giật nảy mình, đôi mắt trợn ngược, toàn thân co giật dữ dội. Gã không thét lên được vì thanh quản đã bị áp lực linh hồn của Lão Quy khóa chặt. Gã chỉ có thể trố mắt nhìn khối dung dịch kim loại nóng rực kia đang từ từ bay lơ lửng, sau đó từng chút một… rót vào vết thương chỗ bả vai đứt lìa.

*Xèo xèo!*

Mùi thịt cháy khét nồng nặc bốc lên. Mồ hôi và máu tuôn ra như suối, Sở Cuồng đau đớn đến mức các mạch máu trên trán căng phồng như muốn nổ tung. Kim loại nóng chảy bắt đầu luồn lách vào từng khe hở của gân cốt, bám chặt lấy đoạn xương vai còn sót lại.

“Giữ lấy thần trí! Nghĩ về mối thù của ngươi! Nghĩ về sự sỉ nhục của đám Tiên nhân tầng trên kia!” Lão Quy gầm lên, hai tay kết ấn liên tục. “Ngoại cốt định hình, Tử Kim đúc tủy! Khai cho ta!”

Cùng với tiếng quát của Lão Quy, khối dung dịch kim loại bắt đầu ngưng tụ, kéo dài ra thành hình dáng một cánh tay. Những sợi dây xích nhỏ xíu bằng phù văn xám xịt bắt đầu quấn quanh cánh tay kim loại mới hình thành, cưỡng ép nó hòa nhập vào hệ thống thần kinh và kinh mạch của Sở Cuồng.

Máu của Sở Cuồng bắt đầu bị cánh tay mới kia hút vào, sau đó bị thanh lọc bởi khí tức của thần kim rồi trả ngược lại cơ thể. Mỗi một nhịp tim đập, Sở Cuồng lại trải qua một lần rút gân hoán cốt. Gã nghiến răng đến mức bật máu, xương cốt toàn thân phát ra tiếng kêu *rắc rắc* ghê rợn.

Diệp Trần đứng ở cửa động, nhìn thấy cảnh tượng đó mà tim cũng thắt lại. Hắn đã chịu nhiều đau đớn, nhưng nhìn người anh em đồng sinh cộng tử đang phải chịu dày vò để đổi lấy sức mạnh, hắn càng thêm hận ý với những kẻ đã ép họ vào bước đường này.

Suốt ba canh giờ đồng hồ, không gian trong động dường như đóng băng. Lão Quy trông có vẻ kiệt sức, cái mai rùa trên lưng vốn đen nhánh nay hơi xám lại. Cuối cùng, lão thu tay, hắc hỏa biến mất.

Tại chỗ Sở Cuồng nằm, một luồng kình khí cuồng bạo đột ngột nổ tung.

Sở Cuồng ngồi bật dậy, gầm lên một tiếng vang vọng cả sơn cốc. Cánh tay phải của gã giờ đây không phải là da thịt thường, mà là một cánh tay làm bằng u minh thanh đồng đen bóng, phía trên khảm những đường vân màu tử kim lấp lánh như lôi điện. Những thớ cơ bắp kim loại cuồn cuộn, toát ra một thứ uy áp lạnh lẽo và sắc lẹm.

Gã tung một cú đấm vào vách hang.

*Rầm!*

Cả ngọn núi rung chuyển, vách đá dày cả trượng trực tiếp bị đánh xuyên qua thành một lỗ thủng nhẵn thín. Linh lực lôi đình từ trong cánh tay kia phát ra, khiến không khí xung quanh bị thiêu cháy đến vặn vẹo.

“Cảm giác thế nào?” Diệp Trần bước tới, đặt tay lên vai Sở Cuồng.

Sở Cuồng thở dốc, nhìn cánh tay mới của mình bằng ánh mắt ngây dại, rồi đột ngột cười vang. Tiếng cười mang theo sự điên cuồng và niềm hy vọng mới. Gã quỳ một chân xuống trước Diệp Trần và Lão Quy.

“Đa tạ tiền bối ban cho đời thứ hai! Đa tạ Diệp huynh đã không từ bỏ!”

Lão Quy phẩy tay, ngồi phịch xuống đất, mồ hôi đầm đìa: “Hừ, đừng cảm ơn suông. Bộ ‘Hám Thiên Kim Cốt’ này chỉ là bước đầu. Ngươi cần thêm nhiều thần kim quý hiếm ở Trung Tam Thiên để không ngừng rèn luyện cánh tay này. Sau này, nó không chỉ là một cái tay, mà là thần binh mạnh nhất của ngươi.”

Diệp Trần nhìn về phía đường chân trời xa xăm của Đệ Tứ Trọng Thiên, nơi mặt trời đang bắt đầu lên, tỏa ánh sáng vàng rực nhưng lạnh lẽo qua làn sương mù linh khí. Hắn thấy được những tông môn sừng sững, những phi hành bảo thuyền xa hoa của các đại thế gia.

“Hết rồi, Sở huynh.” Diệp Trần nói, giọng lạnh như băng kiếm. “Thời của chúng ta nhẫn nhịn ở tầng dưới đã qua. Giờ đây, ai cản ta cứu Lăng Tuyết Y, ai cản ta báo thù, ta sẽ dùng nắm đấm của mình, còn huynh sẽ dùng cánh tay thép kia, đạp nát tất cả!”

Sở Cuồng đứng dậy, cánh tay kim loại bóp chặt lấy không khí, tạo ra tiếng nổ *bốp* khô khốc.

“Giết!”

Tiếng thét đơn giản nhưng chứa đựng ý chí sắt đá. Hai cái bóng, một thiếu niên vác trường kiếm đỏ thẫm, một tráng hán mang cánh tay thần kim, lững thững bước ra khỏi sơn động, hướng về phía phồn hoa nhưng cũng đầy máu tanh của Trung Tam Thiên mà đi tới.

Cuộc chơi ở thế giới này, mới thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8