Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 90: Cứu Thoát Huynh Đệ**
**CHƯƠNG 90: CỨU THOÁT HUYNH ĐỆ**
Khói bụi cuồn cuộn như những con rồng xám vần vũ trên đỉnh Đỉnh Thiên Phong. Những tàn tích của các cung điện tráng lệ giờ đây chỉ còn là gạch vụn và những thanh linh kiếm gãy nát, cắm la liệt trên mặt đất như những bia mộ không tên. Mùi máu tươi nồng nặc hòa lẫn với mùi khét của linh lực bị đốt cháy tạo nên một bầu không khí nghẹt thở, thê lương đến tột cùng.
Diệp Trần đứng đó, bóng dáng gầy gò nhưng thẳng tắp như một ngọn thương kình thiên. Hơi thở của hắn nặng nề, từng luồng khí đen kịt từ Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu vẫn còn luẩn quẩn quanh các đầu ngón tay, từ từ rút ngược vào trong lỗ chân lông. Cánh tay phải của hắn, nơi vừa tung ra cú đấm kết liễu một vị cường giả Hóa Thần, hiện tại đang run rẩy nhẹ. Lớp da thịt bị xé toác do áp lực quá lớn, để lộ ra những đốt xương vàng óng ánh, cứng cáp đến mức không gì có thể lay chuyển.
Nhưng Diệp Trần không quan tâm đến vết thương của chính mình. Ánh mắt hắn, lạnh lẽo hơn cả tuyết ngàn năm trên đỉnh núi, đang dán chặt vào một thân hình đổ gục bên dưới chân một cột đá vỡ.
"Sở Cuồng…"
Giọng của Diệp Trần khàn đặc, hắn bước tới, mỗi bước chân đều nặng nề như mang theo cả một tòa đại sơn.
Sở Cuồng nằm đó, giữa một vũng máu đỏ thẫm. Bộ trường bào thô sơ thường ngày của gã đã bị chém nát đến mức không còn ra hình thù, để lộ lồng ngực với những vết kiếm sâu hoắm, thấy cả xương sườn. Đáng sợ nhất chính là cánh tay phải của gã. Toàn bộ bả vai đã bị gãy lìa, cánh tay chỉ còn dính lại bởi vài thớ thịt mỏng manh, xương cốt bên trong bị linh lực của Kiếm Vô Ngần chấn đến mức nát bấy như cám, không thể nào nối lại được nữa.
Nghe thấy tiếng gọi, hàng mi đẫm máu của Sở Cuồng khẽ động đậy. Gã cố gắng mở mắt ra, nhìn thấy hình ảnh Diệp Trần mờ ảo trong tầm nhìn nhòe nhoẹt. Một nụ cười méo mó, đau đớn hiện lên trên khuôn mặt đầy bụi đất của gã.
"Diệp… Diệp huynh… Đã giết được… lão súc sinh đó chưa?"
Diệp Trần quỳ thụp xuống, đôi tay run rẩy chạm vào cơ thể đang dần lạnh đi của huynh đệ mình. Hắn cảm nhận được sức sống của Sở Cuồng đang trôi đi như cát chảy qua kẽ tay. Một luồng nộ hỏa từ sâu trong tủy xương bùng phát, khiến mái tóc đen của hắn bay ngược lên, sát khí bộc phát khiến không gian xung quanh vặn vẹo.
"Giết rồi. Hắn chết không toàn thây." Diệp Trần nghiến răng nói, từng chữ như mang theo huyết lệ. "Ngươi đừng nói gì nữa. Có ta ở đây, Diêm Vương không mang nổi ngươi đi."
"Ha… ha…" Sở Cuồng ho ra một ngụm máu lớn, gương mặt xám ngoét. "Tiếc quá… cánh tay này… sau này không thể cùng huynh… nâng rượu… không thể giúp huynh… đánh đấm nữa…"
"Câm mồm!" Diệp Trần gầm nhẹ một tiếng, đôi mắt hắn đỏ ngầu. "Ta nói ngươi không chết là không chết! Một cánh tay thì thấm tháp gì? Thiên đạo phế ngươi một tay, ta liền bắt thiên địa này phải trả lại cho ngươi một cái cốt nhục thần thông!"
Trong thức hải, Lão Quy vốn đang định nói vài câu châm chọc để làm dịu bầu không khí, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt của Diệp Trần lúc này, lão cũng phải im lặng. Lão biết, lần này Diệp Trần thật sự phát điên rồi.
"Nhóc con, đừng mất bình tĩnh." Giọng Lão Quy trầm xuống, nghiêm túc hiếm thấy. "Cơ thể tên nhóc họ Sở này vốn đi theo đường lối luyện thể của kẻ nghèo, nhục thân cứng cỏi hơn người thường nhưng kinh mạch lại quá mỏng manh. Cú chém của tên Hóa Thần kia không chỉ phế tay hắn, mà còn đem một luồng kiếm ý hủy diệt găm sâu vào trong phế phủ. Nếu không trục xuất kiếm ý đó ra, dù ngươi có dùng thần đan diệu dược cũng vô ích."
"Lão Quy, cứu hắn!" Diệp Trần truyền âm, giọng nói đầy sự cầu khẩn lẫn uy hiếp. "Nếu hắn chết, ta sẽ tự bạo Nghịch Mệnh Châu, để tất cả chúng ta cùng tan biến!"
"Mẹ kiếp, cái thằng nhóc điên rày!" Lão Quy chửi thề một tiếng, nhưng động tác lại rất nhanh nhẹn. "Dùng máu của ngươi! Máu của ngươi chứa đựng sức mạnh tái sinh của Nghịch Thiên Cốt. Mau truyền vào huyết quản hắn, dùng Nghịch Thiên Hóa Long Quyết để dẫn dắt, cưỡng ép thôn phệ luồng kiếm ý đó!"
Không một chút do dự, Diệp Trần dùng tay còn lại rạch mạnh một đường lên lòng bàn tay phải của mình. Máu của hắn không phải màu đỏ bình thường, mà mang theo một ánh sáng tử kim huyền ảo, nồng nặc linh khí và sự bá đạo của kẻ nghịch mệnh.
Hắn áp lòng bàn tay vào vết thương trên vai Sở Cuồng.
"Nghịch Thiên Hóa Long — Thôn Phệ!"
Diệp Trần quát lớn, một luồng sức mạnh hung hãn từ người hắn tuôn ra. Máu của hắn như những con tiểu long màu tím, điên cuồng chui vào trong cơ thể Sở Cuồng.
"Aaaaa!"
Sở Cuồng thét lên đau đớn. Việc tiếp nhận huyết thống Nghịch Thiên Cốt khi đang trọng thương không khác gì việc bị hàng vạn con kiến độc cắn xé từ bên trong. Cơ thể gã co giật liên hồi, lớp da thịt vốn đã nát bấy nay lại càng rách toác ra nhiều hơn.
"Ráng chịu đựng, Sở Cuồng! Ngươi là huynh đệ của Diệp Trần ta, mạng của ngươi không thuộc về trời, nó thuộc về ngươi!" Diệp Trần gào thét, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán.
Hắn cảm nhận được luồng kiếm ý của Kiếm Vô Ngần đang điên cuồng chống trả trong kinh mạch của Sở Cuồng. Đó là một thứ ý chí sắc lạnh, muốn băm vằn mọi thứ nó đi qua. Diệp Trần hừ lạnh, Nghịch Thiên Cốt trong người hắn run rẩy, một áp lực thiên cổ giáng xuống, trực tiếp nghiền nát luồng kiếm ý đó thành những mảnh vụn linh lực tinh khiết.
Sau hơn một canh giờ giằng co, hơi thở của Sở Cuồng cuối cùng cũng ổn định lại. Mặc dù cánh tay phải vẫn còn trống rỗng, nhưng sắc mặt gã đã hồng hào hơn, các vết thương trên ngực bắt đầu khép miệng với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Máu tử kim của Diệp Trần đã tạm thời đóng vai trò như một loại xi măng sinh mệnh, gắn kết những gì còn lại của gã.
Diệp Trần mệt mỏi buông tay, cơ thể hắn lảo đảo suýt ngã. Việc truyền máu chứa bản nguyên là một sự tổn hại cực lớn đối với hắn lúc này, nhất là sau một trận đại chiến sinh tử.
"Nhóc con, ngươi làm tốt lắm." Lão Quy thở dài. "Nhưng cánh tay kia… xương cốt đã biến thành tro bụi, ở cái nơi linh khí nghèo nàn của Hạ Tam Thiên này, không có dược liệu nào có thể khiến nó mọc lại đâu."
Diệp Trần chậm rãi đứng dậy, đưa mắt nhìn về phía xa xăm, nơi mây mù che khuất ranh giới giữa tầng trời thứ ba và thứ tư.
"Dược liệu ở Hạ Tam Thiên không có, thì ta lên Trung Tam Thiên để tìm. Trung Tam Thiên không có, ta sẽ sát tiến Đệ Cửu Trọng Thiên, đào tận gốc rễ của Thiên Đạo Chấp Pháp Giả để tìm!"
Diệp Trần vác Sở Cuồng lên lưng, từng bước chân giẫm lên xác của các đệ tử Kiếm Tông. Hắn không nhìn lại cái nơi từng là một đại tông môn hùng mạnh nhất vùng này. Đối với hắn, Kiếm Tông giờ chỉ là một vết bụi trong hành trình vạn dặm.
"Sở huynh, nợ này, Diệp Trần ta ghi nhớ." Hắn thì thầm, gió thổi qua lọn tóc che đi đôi mắt đang bùng cháy ngọn lửa hận thù. "Mộ Dung Gia, Tiên Tử Linh Nhi… và cả những kẻ đứng sau sai khiến chúng. Các ngươi nghĩ rằng phế đi một người đi theo ta là có thể khiến ta sợ hãi sao?"
"Sai rồi. Các ngươi chỉ vừa mới đánh thức một con ác ma mà thôi."
Hắn dừng lại trước Giới Bích của Đệ Tam Trọng Thiên. Một màng chắn linh lực khổng lồ bao phủ toàn bộ bầu trời, ngăn cách giữa những kẻ bị coi là "người phàm" và thế giới của những kẻ tự xưng là "tiên nhân".
Diệp Trần hít một hơi thật sâu, Nghịch Thiên Cốt trong người hắn phát ra tiếng gầm rú như rồng ngâm. Hắn giơ nắm đấm lên, không cần hoa mỹ, không cần chiêu thức, chỉ là một cú đấm chất chứa toàn bộ sự uất hận và ý chí nghịch thiên.
"Phá cho ta!"
*Oành!*
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, cả không gian như sụp đổ. Giới Bích vốn được coi là bất khả xâm phạm đối với các tu sĩ Hạ Tam Thiên, nay lại nứt ra một lỗ hổng khổng lồ dưới nắm đấm của một thiếu niên mang Phàm Cốt.
Diệp Trần bước qua lỗ hổng đó, bóng lưng hắn khuất dần trong ánh sáng rực rỡ của tầng trời mới.
Phía sau hắn, Đỉnh Thiên Phong sụp đổ hoàn toàn. Một thời đại cũ đã kết thúc trong máu và lửa, và một huyền thoại mới, mang tên Trần Phàm, bắt đầu rung chuyển cả Cửu Trọng Thiên từ giây phút này.
Cái giá của sự phản bội, hắn sẽ thu lại bằng mạng sống của chư thần.
Cái giá của một cánh tay huynh đệ, hắn sẽ bắt cả thiên hạ này phải quỳ xuống tạ lỗi.
"Trung Tam Thiên… ta tới đây!"