Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 89: Huyết Tẩy Tông Môn**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:18:00 | Lượt xem: 1

**Chương 89: Huyết Tẩy Tông Môn**

Gió lạnh từ phương Bắc rít gào qua những khe núi đá nhọn hoắt của Đỉnh Thiên Phong, nơi tọa lạc của Cửu Tiêu Kiếm Tông – thế lực đứng đầu phương viên nghìn dặm tại Đệ Tam Trọng Thiên. Mây đen tầng tầng lớp lớp ép xuống, dường như muốn nuốt chửng cả ngọn núi vào bóng tối vĩnh hằng.

Giữa quảng trường rộng lớn được lát bằng bạch ngọc của Kiếm Tông, một cây cột đồng rỉ sét cao hàng trượng sừng sững đâm lên trời. Trên đó, một bóng người bị xích sắt xuyên thấu qua hai bả vai, máu khô bết lại thành từng mảng tím thẫm trên lớp áo rách rưới. Đó là Sở Cuồng. Đôi mắt vốn dĩ luôn hừng hực ý chí chiến đấu của hắn giờ đây sưng húp, chỉ còn lại một khe hở nhỏ nhoi, hơi thở mỏng manh như ngọn đèn trước gió.

"Sở Cuồng, nhìn đi! Nhìn xem huynh đệ tốt của ngươi có dám đến đây chịu chết hay không?"

Một tên trưởng lão của Cửu Tiêu Kiếm Tông – Lục Trưởng lão, kẻ sở hữu tu vi Nguyên Anh hậu kỳ, đang vuốt chòm râu dê, cười khẩy đầy đắc ý. Hắn vung roi điện lên, một tiếng "chát" chói tai vang lên, da thịt trên ngực Sở Cuồng lại nứt toác, để lộ cả xương sườn trắng hếu.

Sở Cuồng khàn giọng, máu trào ra khóe miệng: "Diệp… Trần… hắn… sẽ giết sạch… lũ súc vật các ngươi…"

"Hừ, ngoan cố! Để xem khi hắn đến, ta làm thế nào đem Nghịch Mệnh Châu từ trong xác hắn móc ra!" Lục Trưởng lão cười sằng sặc, tiếng cười vọng vào vách núi khô khốc.

Nhưng đúng lúc đó, tiếng cười của hắn đột ngột khựng lại. Toàn bộ đệ tử Cửu Tiêu Kiếm Tông đang có mặt trên quảng trường bỗng cảm thấy lồng ngực mình nghẹt lại, một áp lực kinh người từ dưới chân núi đang cuồn cuộn dâng lên như sóng thần.

*Rắc! Rắc!*

Tiếng bước chân chậm rãi nhưng cực kỳ nặng nề vang lên từ con đường mòn dẫn lên tông môn. Điều kỳ lạ là mỗi khi bàn chân đó chạm xuống đất, mặt đá bạch ngọc cứng rắn lại nứt vỡ ra thành những mạng nhện chi chít. Không có linh khí dao động, không có hào quang rực rỡ, chỉ có một luồng sát ý thuần túy đến cực hạn, lạnh lẽo đến thấu xương.

Từ trong màn sương mù dày đặc, một thiếu niên áo đen hiện ra. Trên vai hắn vác một thanh trọng kiếm đen kịt, đôi mắt không một chút gợn sóng, chỉ có sự tĩnh lặng đến đáng sợ của vực sâu.

"Diệp Trần!"

Hàng vạn đệ tử Cửu Tiêu Kiếm Tông đồng loạt thốt lên, kẻ thì kinh hãi lùi lại, kẻ thì vội vã rút kiếm.

Diệp Trần không nhìn bất kỳ ai. Ánh mắt hắn lướt qua đám đông, dừng lại trên cây cột đồng, nơi Sở Cuồng đang thoi thóp. Khoảnh khắc thấy những vết thương ghê người trên thân hình của huynh đệ mình, sát khí trong mắt Diệp Trần bùng nổ như núi lửa.

"Lão Quy, đừng ngủ nữa. Hôm nay, ta muốn máu của ngọn núi này nhuộm đỏ đến tận tầng mây thứ tư." Diệp Trần thì thầm trong lòng.

Trong không gian thần thức, một giọng nói già nua, khàn khàn nhưng tràn đầy hưng phấn vang lên: "Nhóc con, đã lâu rồi ta chưa thấy ngươi nổi giận thực sự. Tốt! Phải thế chứ! Dùng cái bộ xương 'Phàm Cốt' đã qua rèn luyện của ngươi mà đập nát cái gọi là Tiên Đạo của lũ kiến hôi này đi!"

"Kẻ nào bước lên, chết." Diệp Trần lên tiếng. Giọng hắn không lớn, nhưng truyền vào tai mỗi người lại như tiếng chuông đại hồng chung, khiến những đệ tử tu vi thấp trực tiếp thổ huyết gục ngã.

"Càn rỡ! Một kẻ phàm cốt rác rưởi mà dám đến Kiếm Tông ta làm loạn?" Lục Trưởng lão tức giận đỏ mặt, hắn vung tay một cái: "Toàn thể đệ tử, kết trận! Tru Tiên Kiếm Trận, sát!"

Ngay lập tức, hàng nghìn thanh linh kiếm bay lượn trên không trung, tạo thành một cơn lốc kiếm khí rít gào, hướng thẳng về phía Diệp Trần mà lao tới. Tiếng xé gió lồng lộng, kiếm quang rực rỡ làm sáng rực cả một phương trời.

Diệp Trần không tránh cũng không né. Hắn chỉ hít một hơi thật sâu. Trong cơ thể hắn, những mảnh "Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt" bắt đầu chuyển động, chúng ma sát vào nhau tạo ra những tiếng sấm nổ âm ỉ dưới lớp da thịt.

*Uỳnh!*

Một bước đạp xuống. Mặt đất của cả Đỉnh Thiên Phong rùng mình rung chuyển. Diệp Trần giống như một viên đạn đại bác màu đen, trực tiếp đâm sầm vào cơn lốc kiếm khí.

*Rắc… rắc… rắc…*

Âm thanh gãy nát vang lên liên miên không dứt. Nhưng đó không phải là tiếng xương của Diệp Trần gãy, mà là hàng nghìn thanh linh kiếm của đệ tử Kiếm Tông khi va chạm với nhục thân của hắn đều bị nổ tung thành những mảnh vụn sắt vụn.

Diệp Trần cứ thế bước đi giữa cơn mưa kiếm khí, mặc cho chúng chém vào da thịt. Mỗi khi một vết thương xuất hiện, sức mạnh từ Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu lại tràn ra, lập tức chữa lành và khiến cho phần xương cốt nơi đó trở nên cứng cáp hơn trước. Hắn giống như một cỗ máy chiến tranh không biết mệt mỏi, đi đến đâu, máu tuôn đến đó.

"Chuyện… chuyện này làm sao có thể? Hắn dùng nhục thân ngạnh kháng Kiếm Trận?" Lục Trưởng lão trợn tròn mắt, thần sắc lộ vẻ hoảng sợ chưa từng có.

Chưa kịp để lão ta phản ứng, Diệp Trần đã áp sát. Tốc độ của hắn nhanh đến mức để lại tàn ảnh.

"Ngươi thích dùng roi đúng không?"

Diệp Trần lạnh lùng thốt lên, bàn tay to lớn như kìm sắt đã chộp lấy cổ họng Lục Trưởng lão.

"Buông ta ra! Ta là trưởng lão…"

*Răng rắc!*

Không một lời thừa thãi, Diệp Trần bóp nát yết hầu của lão ta như bóp chết một con gà. Sau đó, hắn giật lấy cây roi điện trong tay lão, xoay người một cái, nhắm vào cột đồng mà vung tới.

Sức mạnh vạn cân từ nhục thân bộc phát, cây roi hóa thành một đạo hắc quang, đập nát cây cột đồng rỉ sét. Diệp Trần vươn tay đỡ lấy thân thể Sở Cuồng đang rơi xuống.

"Sở huynh, ta đến muộn."

Sở Cuồng cố gắng mở mắt, thấy khuôn mặt quen thuộc, hắn mỉm cười nhạt nhòa: "Lão… lão Trần… giết sạch… bọn chúng…"

"Được. Ngươi nhắm mắt lại nghỉ đi."

Diệp Trần nhẹ nhàng đặt Sở Cuồng xuống một góc an toàn, truyền vào cơ thể hắn một luồng sinh khí tinh khiết từ Nghịch Mệnh Châu để giữ mạng.

Khi Diệp Trần đứng dậy một lần nữa, khí chất trên người hắn đã hoàn toàn thay đổi. Tóc đen bay loạn, tà áo thẫm máu, đôi mắt hắn giờ đây đã nhuốm màu đỏ rực của huyết sát.

"Tất cả trưởng lão Cửu Tiêu Kiếm Tông, cút ra đây chịu chết!"

Tiếng gầm của Diệp Trần làm rung chuyển toàn bộ cung điện của tông môn. Ngay lập tức, bốn đạo hào quang rực rỡ từ hậu sơn bay vút đến. Đó là bốn vị Thái thượng trưởng lão của Kiếm Tông, mỗi người đều sở hữu tu vi Hóa Thần cảnh sơ kỳ.

"Tiểu súc sinh, dám sát hại trưởng lão của ta, phá hỏng sơn môn của ta, hôm nay thần tiên cũng không cứu nổi ngươi!" Một vị lão giả tóc trắng xóa, cầm trong tay một thanh trường kiếm rực lửa thét lớn.

Bốn vị cao thủ Hóa Thần đồng thời ra tay, quy tắc không gian của Đệ Tam Trọng Thiên bắt đầu trở nên vặn vẹo. Bốn dòng năng lượng hủy thiên diệt địa khóa chặt lấy mọi lối thoát của Diệp Trần.

Diệp Trần nhếch môi nở một nụ cười khát máu.

"Hóa Thần cảnh? Đối với người khác là đỉnh cao, đối với ta… chỉ là đá kê chân để ta luyện xương mà thôi!"

*Nghịch Thiên Hóa Long Quyết – Nhất Trùng Thiên: Nghịch Cốt Bạo!*

*Bùm!*

Cơ thể Diệp Trần đột ngột phình to lên một vòng, lớp vảy rồng mờ ảo hiện ra dưới lớp da. Hắn không hề phòng thủ, mặc cho đòn tấn công của bốn vị cao thủ đánh thẳng lên người.

*Khục!*

Diệp Trần phun ra một ngụm máu lớn, xương sườn gãy nát gần phân nửa. Cảm giác đau đớn kịch liệt ập đến như muốn xé xác hắn ra. Thế nhưng, trong cơn đau ấy, ánh mắt Diệp Trần lại càng thêm điên cuồng.

"Rắc… rắc…"

Dưới ánh nhìn kinh hoàng của bốn vị Thái thượng trưởng lão, những khúc xương gãy nát của Diệp Trần bắt đầu tự động nối lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Không chỉ nối lại, mà sau mỗi lần gãy, xương cốt hắn lại phát ra ánh sáng vàng kim chói lọi, sức mạnh lại tăng vọt lên một tầng.

"Hắn… hắn đang mượn lực của chúng ta để tu luyện?" Một vị trưởng lão hét lên kinh hãi.

"Muộn rồi!"

Diệp Trần cười lạnh, hắn dậm chân một cái.

*Thập Bộ Sát Nhất Nhân!*

Mười bước đi, mười tiếng nổ.

Bước thứ nhất, hắn hiện ra trước mặt vị lão giả cầm kiếm lửa. Diệp Trần không dùng kiếm, chỉ dùng một nắm đấm thô bạo nhất.

*Oanh!*

Kiếm lửa gãy đoạn, ngực vị trưởng lão kia lõm xuống thành một lỗ lớn, cơ thể bay ngược ra sau như một quả bóng bị xì hơi, chết ngay tại chỗ.

Bước thứ ba, bước thứ năm, bước thứ bảy…

Mỗi bước chân của Diệp Trần đi qua, một vị cao thủ Hóa Thần lại ngã xuống. Không có chiêu thức cầu kỳ, không có ảo ảnh diễm lệ, chỉ có sức mạnh nhục thân thuần túy đến mức cực đoan. Hắn dùng nắm đấm của kẻ "Phàm Cốt" đập nát cái danh xưng Tiên nhân cao cao tại thượng.

Đến bước thứ mười, Diệp Trần đã đứng trên nóc của Chính Điện Kiếm Tông. Dưới chân hắn, xác chết của các trưởng lão và đệ tử nằm la liệt, máu chảy thành suối, chảy xuôi theo những bậc thang bạch ngọc.

"Tông chủ Cửu Tiêu Kiếm Tông, ngươi còn định trốn đến bao giờ?"

Giọng nói của Diệp Trần lạnh lẽo như từ cửu u truyền lại.

*Ầm!*

Chính điện nổ tung, một đạo kiếm quang khổng lồ dài hàng trăm trượng từ trong đống đổ nát chém thẳng về phía Diệp Trần. Kiếm ý tiêu tao, mang theo sự phẫn nộ của một kẻ đứng đầu tông môn.

Kiếm Tông Tông chủ – Kiếm Vô Ngần, tu vi Hóa Thần đỉnh phong, nửa bước bước vào Luyện Hư cảnh, cuối cùng cũng lộ diện. Lão ta toàn thân tỏa ra kiếm khí lạnh lẽo, ánh mắt tràn đầy căm hận nhìn Diệp Trần: "Ngươi rốt cuộc là con quái vật từ đâu tới? Kiếm Tông ta cùng ngươi không thù không oán…"

"Không thù không oán?" Diệp Trần ngắt lời, chỉ tay về phía Sở Cuồng đang nằm xa xa: "Ngươi chạm vào huynh đệ ta, chính là kết thù không chết không thôi. Ngươi muốn Nghịch Mệnh Châu? Đến đây, tự mình tới lấy!"

Kiếm Vô Ngần không nói nhảm nữa, lão biết hôm nay nếu không giết được thiếu niên này, Cửu Tiêu Kiếm Tông nghìn năm cơ nghiệp sẽ hủy trong một sớm một chiều.

"Cửu Tiêu Kiếm Trận – Vạn Kiếm Quy Tông!"

Toàn bộ linh khí trong bán kính vạn dặm bị hút cạn, hàng vạn thanh linh kiếm từ trong kho tàng, từ trong tay các đệ tử còn sống đồng loạt bay lên, tập hợp thành một con cự long bằng kiếm dài cả nghìn trượng, uốn lượn trên bầu trời, tỏa ra áp lực khiến cả không gian tầng thứ ba dường như sắp sụp đổ.

Đây là đòn tấn công mạnh nhất của Cửu Tiêu Kiếm Tông. Dưới chiêu này, ngay cả cao thủ Luyện Hư cảnh cũng phải lui bước.

Diệp Trần đứng giữa biển máu, tóc dài tung bay, hắn chậm rãi thu hồi trọng kiếm trên vai, đứng thẳng người. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập từ sâu trong tủy xương của mình.

"Lão Quy, nhìn cho kỹ. Đây là bước chân đầu tiên của ta để đạp phá Cửu Trọng Thiên."

Hắn mở mắt ra, một màu đen kịt không thấy đáy phủ kín tròng mắt.

*Cửu Trọng Thiên Băng – Nhất Quyền Trấn Thiên!*

Diệp Trần không chạy, hắn đứng yên tại chỗ, tung ra một cú đấm về phía con cự long kiếm đang lao tới.

Cú đấm này vừa xuất ra, âm thanh vạn vật như biến mất. Một luồng sóng xung kích màu đen kịt mang theo hơi thở của thái cổ, của sự nghịch mệnh bùng nổ.

*Rắc rắc… Oanh!*

Con cự long bằng kiếm nghìn trượng, dưới cú đấm của thiếu niên mang Phàm Cốt, đột ngột khựng lại, sau đó bắt đầu rạn nứt từ đầu đến đuôi. Những thanh linh kiếm quý giá bị chấn vỡ thành bụi mịn.

Luồng sức mạnh đen kịt kia không dừng lại, nó xuyên qua cự long, trực tiếp đánh thẳng vào người Kiếm Vô Ngần.

"Không… không thể nào! Ta là Hóa Thần… ta có Tiên Cốt…"

Kiếm Vô Ngần gào thét tuyệt vọng, nhưng cơ thể lão dưới luồng sức mạnh kia lại mỏng manh như tờ giấy, vụ nát thành một đám sương máu giữa không trung.

Cả Đỉnh Thiên Phong chìm vào im lặng tột cùng.

Diệp Trần hạ tay xuống, hơi thở của hắn hơi dồn dập, lớp da trên cánh tay đã nứt nẻ, để lộ những mảnh xương vàng kim lấp lánh bên trong. Hắn liếc nhìn những đệ tử còn sống đang run rẩy quỳ rạp dưới đất, không còn chút ý chí chiến đấu nào.

Hắn không ra tay giết tiếp những kẻ này. Đối với hắn, những kẻ này không xứng.

Diệp Trần đi tới, bế Sở Cuồng lên.

"Lão Quy, rời khỏi đây thôi. Tầng thứ ba này, không còn gì để luyến tiếc nữa."

"He he, nhóc con, trận đánh này thật đã mắt! Đi thôi, Đệ Tứ Trọng Thiên đang đợi chúng ta. Ở đó chắc chắn có nhiều kẻ xương cốt cứng hơn để ngươi bẻ đấy."

Diệp Trần bế Sở Cuồng, từng bước một rời khỏi Kiếm Tông đã trở thành phế tích. Phía sau lưng hắn, mặt trời cuối cùng cũng xuyên qua mây đen, tỏa xuống những tia sáng yếu ớt, chiếu rọi lên con đường máu dài dằng dặc.

Kể từ ngày hôm nay, cái tên Diệp Trần sẽ trở thành nỗi ám ảnh kinh hoàng nhất của toàn bộ Hạ Tam Thiên. Hắn mang danh Phàm Cốt, nhưng lại bước ra con đường mà ngay cả những vị tiên nhân chân chính cũng chưa từng dám nghĩ tới.

Một bước đi, máu chảy thành sông.
Một bước đạp, nát cả sơn môn.
Phàm nhân nghịch tiên, hành trình của hắn chỉ mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8