Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 88: Một Mình Vào Hang Cọp**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:17:18 | Lượt xem: 4

Chương 88: Một Mình Vào Hang Cọp

Giữa đống đổ nát tan hoang của quán rượu Phế Tích, sát khí kết lại thành thực thể, tựa như những sợi tơ đen kịt lượn lờ xung quanh cơ thể Diệp Trần. Huyết nhục trên cánh tay hắn vừa rồi đấm nát một vị Hóa Thần kỳ vẫn còn đang bốc khói trắng, những vết nứt li ti trên da thịt dưới sự vận chuyển của Nghịch Thiên Hóa Long Quyết đang nhanh chóng khép lại, để lộ ra những mảng xương vàng kim lấp lánh bên trong.

"Lên! Các ngươi cùng lên cho ta! Hắn chỉ có một mình, nhục thân mạnh đến đâu cũng không thể chống lại bí pháp của Đệ Lục Trọng Thiên!" Thẩm Băng Kiều thét lên, giọng nói vốn thanh cao giờ đây đã trở nên nghẹn ứ vì sợ hãi. Hắn đẩy ba lão giả Hóa Thần còn lại về phía trước, bản thân thì bí mật luồn tay vào ống áo, nắm chặt một khối ngọc phù truyền tống lấp lánh tiên quang.

Ba lão giả run rẩy nhìn nhau, ánh mắt đầy vẻ tuyệt vọng. Bọn họ tu hành mấy trăm năm, ở Hạ Tam Thiên và Trung Tam Thiên này vốn dĩ là những tồn tại hô phong hoán vũ, chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có ngày bị một thiếu niên nhìn qua chẳng có chút linh lực nào ép đến mức này.

"Thiên La Địa Võng, Trấn Sát!"

Ba người cùng gầm lên, đốt cháy tinh huyết để thi triển chiêu thức cuối cùng. Ba đạo nguyên anh vọt ra khỏi đỉnh đầu, hóa thành ba luồng ánh sáng chói mắt liên kết với nhau, tạo thành một cái lưới linh năng khổng lồ bao phủ lấy đỉnh đầu Diệp Trần. Trên mặt lưới ấy, mỗi một mắt xích đều mang theo trọng lượng của một ngọn núi, ép xuống khiến mặt đất xung quanh Diệp Trần sụp xuống thêm ba thước.

Diệp Trần ngước mắt nhìn lên, khóe môi khẽ nhếch, một nụ cười không có chút ấm áp nào hiện ra.

"Trọng lực quy tắc? Trước mặt Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt, quy tắc của tầng trời này… quá yếu."

Hắn không tránh không né, đôi chân vững chãi như bàn thạch bước thêm một bước. Bước chân này vừa đạp xuống, toàn bộ áp lực của Thiên La Địa Võng dường như tìm thấy một cái phễu, cuồn cuộn đổ dồn vào cơ thể hắn.

*Rắc! Rắc!*

Tiếng xương cốt của Diệp Trần vang lên khô khốc. Phàm cốt gãy đi, nghịch cốt tái sinh. Mỗi một tấc áp lực nén xuống là một lần xương tủy hắn rung động, hấp thụ lấy tinh hoa linh khí của chiêu thức đó để trui rèn bản thân. Hắn lấy kẻ thù làm búa, lấy quy tắc làm lửa, dùng chính thân mình làm lò luyện.

"Phá cho ta!"

Diệp Trần gầm khẽ, một quyền hướng thẳng lên trời. Sức mạnh nhục thân thuần túy bộc phát ra một vòng tròn khí kình màu vàng sẫm, trực tiếp đánh nát cái lưới linh năng khổng lồ kia. Ba vị lão giả Hóa Thần phun ra một ngụm máu tươi, nguyên anh ảm đạm, trực tiếp rơi rụng từ không trung xuống đất như diều đứt dây.

Diệp Trần không dừng lại, bóng dáng hắn nhòa đi, lướt qua ba cái xác không còn hơi thở trong chớp mắt. Mục tiêu của hắn là Thẩm Băng Kiều.

"Không! Phụ thân cứu ta!"

Thẩm Băng Kiều gào lên trong tuyệt vọng, bóp nát ngọc phù trong tay. Một vòng xoáy không gian bạc trắng hiện ra bao phủ lấy hắn. Ngay khi bàn tay như ưng trảo của Diệp Trần chỉ còn cách cổ họng Thẩm Băng Kiều một thốn, không gian đột ngột vặn vẹo, kéo hắn biến mất vào hư không.

Diệp Trần đứng giữa đống tro tàn, ánh mắt lạnh lẽo nhìn vào khoảng không vừa khép lại. Hắn quay đầu, đi tới bên cạnh Sở Cuồng đang bị đóng đinh trên bức tường gạch vỡ.

"Tiểu tử… ngươi… ngươi thực sự là Diệp Trần?" Sở Cuồng hơi thở thoi thóp, đôi mắt vốn đã mờ mịt giờ đây tràn đầy vẻ kinh ngạc. Những chiếc đinh u minh cắm sâu vào xương bả vai lão tỏa ra khí lạnh rợn người, không ngừng gặm nhấm sinh cơ.

"Sở huynh, là ta. Xin lỗi, ta tới muộn." Diệp Trần đưa tay ra, không dùng sức mạnh thô bạo mà dùng một luồng nghịch khí nhu hòa bao bọc lấy những chiếc đinh u minh.

*Xì xì!*

Khí đen tan biến, Diệp Trần rút những chiếc đinh ra một cách nhẹ nhàng nhất có thể. Hắn đặt tay lên ngực Sở Cuồng, một giọt tinh huyết màu vàng kim từ đầu ngón tay hắn thẩm thấu vào trái tim lão.

"Lão Quy, hộ pháp cho hắn."

Từ trong không gian của Nghịch Mệnh Châu, một con rùa đen nhỏ bé với đôi mắt ranh mãnh chui ra, thở dài một tiếng: "Tiểu tử thối, ngươi thật biết hành hạ lão phu. Một giọt Nghịch Thiên huyết này đủ để lão gia hỏa này tái tạo lại toàn bộ kinh mạch đấy. Nhưng mà…" Lão Quy nhìn về phía xa, giọng nghiêm trọng hẳn lên: "Tên tiểu tử họ Thẩm kia đã chạy về Đệ Lục Trọng Thiên. Ở đó có Quy tắc chi lực mạnh hơn nơi này gấp bội, hơn nữa Thẩm Gia ở đó là một phương bá chủ, cao thủ Luyện Hư không thiếu đâu. Ngươi thực sự muốn…"

"Hang cọp thì sao? Long đàm thì thế nào?" Diệp Trần đứng dậy, tà áo nhuộm máu bay lồng lộng trong gió. "Hắn đâm Sở huynh bao nhiêu đinh, ta sẽ khiến Thẩm gia dùng bấy nhiêu mạng người để trả lại. Đệ Lục Trọng Thiên… đến lúc phải rung chuyển rồi."

Diệp Trần nhìn Sở Cuồng đã dần lấy lại sắc mặt, rồi hướng về phía vòng xoáy không gian còn sót lại chút tàn dư. Hắn không cần ngọc phù, cũng chẳng cần trận pháp truyền tống.

Hắn nhắm mắt, cảm nhận sự rung động của tầng tầng không gian phía trên. Nghịch Thiên Cốt trong người hắn dường như cũng đang hưng phấn, nó khao khát được va chạm với những quy tắc mạnh mẽ hơn, cao cấp hơn.

"Nhất bộ… phá giới!"

Diệp Trần hét lớn, bước chân đạp mạnh xuống mặt đất. Một luồng lực lượng kinh thiên động địa bộc phát, mặt đất quanh hắn sụp xuống tạo thành một cái hố sâu vạn trượng. Cơ thể hắn hóa thành một tia sáng màu đen xuyên thẳng vào mây xanh, xé toạc tầng mây, đâm xuyên qua Giới Bích của Đệ Tứ và Đệ Ngũ Trọng Thiên.

Đệ Lục Trọng Thiên – Vô cực Vực.

Đây là nơi mà linh khí đậm đặc đến mức hóa thành sương mù mờ ảo, bao phủ lên những dãy núi cao vạn dặm. Ở đây, các tòa thành trì lơ lửng giữa không trung, những con linh thú khổng lồ sải cánh dài trăm trượng lướt qua các tầng mây. Đây chính là điểm giao thoa giữa phàm giới và tiên cảnh chân chính.

Trấn Vân Thành, lãnh địa của Thẩm gia.

Một đạo hào quang bạc vọt ra từ trong phủ đệ tráng lệ, Thẩm Băng Kiều ngã lăn xuống đất, hơi thở dồn dập, mặt cắt không còn giọt máu.

"Băng Nhi? Có chuyện gì? Tại sao ngươi lại kích hoạt Ngọc Phù Mạng Sống để về đây trong tình trạng này?" Một trung niên nhân mặc tử bào, ánh mắt sắc lẹm như kiếm từ trong đại điện bước ra, giọng nói mang theo uy nghiêm của kẻ bề trên. Đây chính là Thẩm Vạn Thiên, chủ nhân Thẩm Gia, một cường giả đã bước chân vào Luyện Hư kỳ từ lâu.

"Phụ thân… có quái vật! Có một thằng nhóc Phàm Cốt… hắn đã giết sạch bốn vị hộ pháp của ta! Hắn… hắn đang tới đây!" Thẩm Băng Kiều lắp bắp, nỗi sợ vẫn còn in hằn trong đáy mắt.

"Hồ đồ!" Thẩm Vạn Thiên hừ lạnh, uy áp Luyện Hư kỳ bộc phát khiến không khí đặc quánh lại. "Phàm Cốt mà đòi giết Hóa Thần? Ngươi tu luyện đến mức mụ mị đầu óc rồi sao? Chẳng lẽ ở hạ tầng kia lại có kẻ dám chống lại Thẩm gia chúng ta?"

Lời còn chưa dứt, đột nhiên toàn bộ Trấn Vân Thành rung chuyển dữ dội.

*Oanh!*

Trên bầu trời cao vạn trượng, một vết nứt đen kịt xuất hiện giữa thanh thiên bạch nhật. Từ trong vết nứt ấy, một luồng sát khí cuồng bạo chưa từng thấy đổ ập xuống như thác lũ, khiến những tu sĩ yếu ớt trong thành ngay lập tức quỳ sụp xuống đất, không thở nổi.

"Kẻ nào dám xâm phạm Trấn Vân Thành!"

Hàng ngàn vệ binh mặc giáp trụ lấp lánh, tay cầm linh mâu từ khắp các ngả vọt lên, tạo thành một thiên la địa võng bao vây lấy vết nứt không gian đó.

Giữa vòng vây của hàng vạn tu sĩ Đệ Lục Trọng Thiên, một thiếu niên áo bào đen rách rưới chậm rãi bước ra từ hư không. Hắn đứng giữa trời, một mình đối diện với cả một tòa thành trì cổ xưa và hùng mạnh nhất nhì tầng trời này.

Diệp Trần cúi đầu nhìn xuống tòa phủ đệ xa hoa của Thẩm Gia, ánh mắt dừng lại trên người Thẩm Băng Kiều.

"Ngươi chạy cũng nhanh thật." Giọng hắn bình thản, nhưng lại vang dội khắp mười dặm quanh thành như tiếng sấm rền.

Thẩm Vạn Thiên nheo mắt nhìn Diệp Trần, trong lòng không khỏi kinh nghi. Hắn thực sự không cảm nhận được một chút linh khí dao động nào trên người đối phương, nhưng áp lực nhục thân mà thiếu niên này tỏa ra lại khiến ngay cả một kẻ Luyện Hư kỳ như hắn cũng cảm thấy bất an.

"Thiếu niên, bất kể ngươi là ai, xâm nhập Đệ Lục Trọng Thiên, đại náo Trấn Vân Thành, tội này phải tru di tam tộc." Thẩm Vạn Thiên bước lên không trung, mỗi bước đi đều tạo ra một đóa hoa sen bằng linh khí dưới chân. "Nộp mạng đi!"

Hắn phất tay một cái, hàng vạn binh sĩ bên dưới đồng loạt phóng ra linh mâu. Những tia sáng từ linh khí tập hợp lại hóa thành một mũi tên khổng lồ xuyên thấu không gian, hướng thẳng về tim Diệp Trần mà lao tới.

Diệp Trần nhìn mũi tên ánh sáng khổng lồ ấy, không có lấy một chút vẻ lo sợ. Hắn nắm chặt nắm đấm, Nghịch Thiên Cốt trong người rung lên bần bật, một luồng sức mạnh cổ xưa từ Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu trào dâng.

"Trời muốn cản ta, ta đạp nát trời. Thẩm gia cản ta, ta diệt Thẩm gia!"

Diệp Trần bước ra bước đầu tiên trên Đệ Lục Trọng Thiên.

*Ầm!*

Không gian dưới chân hắn vỡ tan như gương. Một bước chân này mang theo sức nặng của vạn cổ, trực tiếp dẫm nát mũi tên ánh sáng khổng lồ của vạn quân. Sóng xung kích vàng kim tỏa ra bốn phương tám hướng, hất văng hàng ngàn vệ binh như lá rụng mùa thu.

Hắn như một vị ma thần hạ thế, dẫm trên quy tắc của Đệ Lục Trọng Thiên mà tiến bước.

Hang cọp?

Ngày hôm nay, Diệp Trần sẽ cho cả thế giới này biết, khi Phàm Cốt nghịch mệnh, cả Cửu Trọng Thiên cũng phải cúi đầu!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8